Xem bản đầy đủ: Truyện Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - HOT

Sơ qua về Hồi Kí Truyện Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo full Chap của tác giả Jun197 là một trong số những truyện rất hay trong chuyên mục mà WapVip.Pro đã tổng hợp cho chúng ta !
_________________________

Chap 1:

Mỗi con người trong cuộc đời này đều có một số phận khác nhau. Có người giàu có người nghèo. Tôi được sống và lớn lên trong một gia đình nghèo khó ở một vùng quê nắng và gió là Nghệ An quê hương tôi. Nơi đây đã nuôi lớn tôi từng ngày từng ngày...
Gia đình tôi có 4 người Ba, mẹ, tôi và đứa em gái. Tôi tên Quân sinh năm 97. Còn đứa em gái tên Yến sinh năm 2001. Tôi và đứa em gái được ba mẹ nuôi lớn và ăn học đầy đủ cho đến một ngày xảy ra một việc làm tôi phải rời xa mảnh đất quê hương này để ra ngoài thành phố ở với bác. Dù lúc đó mới lớp 9 nhưng tôi biết gia đình không có tiền nuôi cho hai anh em ăn học nữa tôi biết chứ. Xung quanh nhà tôi đều là nhà khá giả, họ nhìn gia đình tôi như cỏ rác. Từ lớp 1 đến lớp 5 không có một đứa bạn. Tính tôi trầm hẳn đi, đi học rồi lại chạy về với em gái và thời gian cứ lặp đi lặp lại như thế tôi đã lớn hơn và hiểu nhiều hơn.
Từ năm lớp 6 đến năm lớp 9 vẫn không có một cuộc tình vắt vai. Cả học kỳ năm lớp 9 chỉ được 3 cái quần và 4 cái áo mặc đi rồi mặc lại. Ở lớp có vài thằng bạn nhưng tôi không thân thằng nào. Cũng chỉ cười gượng gạo cho qua thôi. Tôi cũng biết bọn nó đứng trước mặt thì xem tôi là bạn nhưng sau lưng thì nói nghèo... Nhưng tôi vẫn mặc kệ, nghe suốt, chai cảm xúc rồi.
Trước ngày đi ra nhà bác tôi.
_Kòi, mẹ mới mua cho mày vài bộ quần áo đấy. Mẹ tôi có thân hình nhỏ,mắt to, tôi nhìn lên khuôn mặt mẹ thì thấy những nếp nhăn đã có trên mặt. Tôi thương mẹ lắm.
_Vâng, con biết rồi. Mà mẹ, nhà bác ở đâu thế ạ. Tôi ngây thơ hỏi
_Bác mày ở Quận Cầu Giấy-Hà Nội.
_Mà thôi con đưa bé Cún đi chơi đã. Mai con đi rồi. Tôi nói
_Ừ.
Ra dắt tay bé Cún đi, nó thì chạy nhảy rồi chỉ cái này cái kia. Khi đi qua cái cửa hàng tôi thấy nó nhìn con búp bê trong cửa hàng một hồi lâu.
_Cún, em thích cái đó hả. Tôi ngồi xuống rồi chỉ về phía con búp bê.
_Dạ, em thích lâu rồi nhưng không có tiền để mua. Nó mặt sắp mếu.
Tôi không nói gì và quay mặt đi, che giấu đi những giọt nước mắt vừa lăn trên má.
Một lúc sau tôi dắt Cún về nhà. Rồi tôi lại chạy ra quán mua cho nó con búp bê để lúc tôi đi nó không buồn mà có con búp bê này bên cạnh.
Một tiếng trước lúc giờ lên xe.
_Quân con đi ra ngoài kia lạ nước lạ cái, lo mà học nghe con. Mẹ tôi dặn dò
_Dạ, con nhớ rồi. Con sẽ đi học cả đi xin việc làm rồi con sẽ gửi tiền về. Tôi đáp
_Đây là 1triệu, ba mẹ đã đi vay mượn để cho mày đi. Lần đầu mày xa gia đình cố mà sống nha con. Gia đình chúng ta nghèo hãy nhớ nên tiết kiệm thì hãy tiết kiệm. Ba tôi nói.
_Vâng, ba mẹ nhớ chăm sóc Cún nha. Đừng để nó nghỉ học. Tôi đưa tay nhận lấy bọc tiền của ba.
_Mẹ sắp xếp quần áo xong rồi đó. Sắp đến giờ lên xe rồi ba mẹ chỉ có thể tiễn con đến đây thôi. Mẹ tôi đưa ra chiếc ba lô cũ của ba tôi.
Tôi nhận lấy và chạy lại ôm chầm lấy ba và mẹ những giọt nước mắt thằng con trai mới 15 tuổi lăn xuống má, giọt nước mắt hạnh phúc.
Cuối cùng cũng đã đến giờ xe chạy, tôi ngoảnh lại nhìn ba mẹ lần cuối, bé Cún thì giờ có lẽ đang học trường tôi nhờ ba mẹ đưa cho nó con búp bê rồi.
Bước chân lên xe thì cũng mới được mấy khách. Tôi tìm một vị trí gần cửa sổ để ngồi. Cái xe vụt đi, những cánh đồng lúc cũng đã ra khỏi tầm mắt mà thay vào đó là khung cảnh nhộn nhịp và rồi tôi ngủ thiếp đi không hề hay biết.
Lúc xe dừng xuống bến tôi chạy và Wc để giải quyết rồi chạy vào quán mua hai cái bánh mì và chai nước khoáng Thạch Bích. Đang đi lên xe thì nghe mấy tiếng xì xào của mấy thằng đực.
_Nhỏ đó nhìn xinh quá mày...
_Nhìn thế chắc giàu đó mày, mặc váy nữa....blap...blap.
Tôi thì không quan tâm, vì cho gái xinh đến thế nào thì tôi cũng chỉ nhìn lướt qua. Vì nếu xinh và giàu nữa thì không đến lượt thằng nghèo như mình đâu. Bước lên xe thì thấy mấy thằng đực đang vây quanh người con gái đó.
Người đó có một khuôn mặt trắng đáng yêu, tóc được uốn xoăn xõa xuống qua hai bên vai. Mặc một cái áo pull và chiếc váy châm bi, chân đi giày búp bê và quàng một cái túi xách. Nhìn là đủ biết nhà giàu.
Tôi chạy lại chỗ ngồi của mình và tôi ngồi ở phía trên người con gái đó

Chap2:

Tôi cũng chả quan tâm mấy. Đang muốn ngủ thì cứ lảng vảng bên tai.
_em tên gì? Ở đâu?
_em xinh thế cho anh làm quen nhé. Blap...blap
Sau một hồi bị tra tấn cái lỗ tai tôi quay ánh mắt khó chịu nhìn cô gái kia và mấy thằng đực.
_Mấy bạn làm ơn nói nhỏ giùm mình. Tôi làm mặt lạnh như tiền quay xuống nói.
Ánh mắt của cô gái đó nhìn tôi vẻ khó hiểu tôi cũng chỉ nhìn phớt qua rồi quay lên. Mấy thằng đó cũng quay về chỗ ngồi của mình và đưa ánh mắt như muốn nói rằng: "Tao sẽ giết mày".
Đang ngồi thì thấy một cụ già tầm 70 tuổi bước lên, mà trên xe lại hết chỗ.
_Cụ lại ngồi của cháu đây nè. Tôi và giọng của người con gái lên tiếng.
Cụ già mỉm cười và nói:
_Cháu gái ngồi đi, ta ngồi của chàng trai này cũng được.
_Cháu tên gì? Ở đâu? Cụ hỏi
_Dạ cháu tên Quân ở Nghệ An ra Hà Nội ạ. Tôi thật thà đáp
_Ta cảm ơn cháu nhé thời buổi hiện tại ít được mấy người như cháu lắm. Cụ già cười hiền bảo.
_Đấy là cụ chưa gặp thôi, cháu đây nữa mà. Người con gái chu mỏ nói.
_À ừm...cháu cũng đi ra Hà Nội hả. Cụ quay sang hỏi.
_Dạ không, cháu ở Hà Nội mà, cháu về quê chơi với dì thôi.
Sau một hồi nói chuyện thì cũng tới bến xe Nước Ngầm.
Tôi chào cụ và đi ra để bắt xe. Hà Nội công nhận đông thật, nhiều người cứ đổ về đây.ở đây ồn ào khác xa ở vùng quê nó yên bình và tĩnh lặng.
_Chú ơi, cho cháu hỏi giờ bắt xe đến Quận Cầu Giấy mất bao nhiêu hả chú.
_Cũng gần đây thôi, lên đi chú chở.
_Vâng. Tôi ngồi lên xe mà ngắm mấy hàng tạp hóa nhìn hàng loạt chiếc xe đều đi trên một đường. Nó đông và rất khó đi.
_Cháu mới ra đây lần đầu à. Chú xe ôm hỏi
_Dạ
_Khi ra ngoài xã hội thì phải cẩn thận đừng tin vào ai. Xã hội bây giờ khác xưa lắm.
_Vâng, cháu hiểu mà.
Đi tầm một lúc cũng đến nơi, lấy cái giấy ghi cái địa chỉ nhà bác.
Đường...số nhà...quận Cầu giấy.
Trời cũng đã tối, bụng thì đói tôi ghé vào một quán cơm bình dân để ăn.
_Anh dùng gì ạ? Một nhỏ nhân viên tầm tuổi tôi, nhìn mặt cũng xinh xắn, da trắng.
_Bạn cho mình kiểu bình dân ấy.
_Vâng, anh đợi chút. Nhỏ bước vào quán.
Đang ngồi thì nhìn thấy ở cổng trường THPT xyz có một đám học sinh đang tụ tập ở đó. Hình như là đánh ai thì phải.
_Học sinh bây giờ toàn đánh nhau kéo bầy kéo cánh. Mấy bác ngồi trong quán bàn tán.
_Của anh đây. Nhỏ phục vụ đưa ra một đĩa rau, đậu phụ, một bát canh.
_Cảm ơn. Đối với tôi thế là tốt quá rồi ở nhà chưa chắc được như vậy.
_Trông anh có vẻ ít nói nhỉ. Nhỏ hỏi
_Ừm. Tôi nói rồi quay xuống ăn cơm, càng ăn tôi lại nhớ đến ba mẹ và cả bé Cún nữa.
_Bạn ơi, trả tiền. Tôi gọi
_Của bạn hết 20k.
_Nè
_Cảm ơn.
Tôi xách balô đi ra tiến về phía mấy đứa học sinh đó thì tụi nó cũng giải tán rồi cảnh tượng trước mắt là một thằng học sinh đang nằm gục giữa đường máu me chảy ra .nhiều người cũng tò mò bu quanh lại xem.
Tôi tiến lại dìu thằng đó dậy, máu của hắn dính vào cái áo trắng của tôi. Mấy người xung quanh thấy thế thì gọi giùm taxi đến.
Tôi dìu thằng đó lên xe rồi tiến thẳng đến bệnh viện gần nhất.
Đến nơi, trả tiền cho taxi rồi dìu hắn lên. Mấy chị y tá thấy thế liền nói tôi vào phòng số 304.
Khi bước vào thì nhiều người trong phòng cứ hướng mắt về hai thằng chúng tôi.
Lại để thằng đó nằm trên giường và ngồi thở.
_Ting ting... Tiếng tin nhắn điện thoại từ trong phục thằng đó phát ra.
_Anh đâu rồi, trả lời em đi chứ. Nội dung tin nhắn.
Thấy thế tôi lấy máy hắn gọi vào số mới nhắn tin.
_Alô. Giọng con gái phát ra từ phía bên kia
_Bạn có phải là bạn của chủ nhân chiếc máy này không? Tôi nói
_Có. Mình là bạn gái Long, còn bạn là ai?
_Hãy đến bệnh viện abc, phòng số 304 nhé.
_Ừ. Tút tút
Một lúc thì thấy một bác sĩ và một y tá bước vào.
_Bác sĩ bạn cháu có sao không ạ? Tôi hỏi
_Không sao đâu cháu chỉ khâu mấy mũi thôi à. Bác sĩ nói.
_Vâng ạ
_Mà cháu hình như không phải người ở đây?
_Dạ cháu ở Nghệ An, ra Hà Nội để đến nhá Bác. Trên đường thì thấy một nhóm học sinh vây đánh bạn ấy. Cháu thấy vậy liền dìu bạn ấy tới đây.
_Cháu quả là người tốt.
Khoảng 15phút sau thì một cô gái mặc một cái quần jean bó sát, áo trắng,chân đi giày búp bê, khuôn mặt nhìn dễ thương bước vào.
_Bạn có phải là người mới gọi mình không? Đứa con gái hỏi
_Ừm, mà bạn đến đây rồi thì thôi. Mình có việc bận mình phải đi trước. Tôi đưa cho nhỏ cái điện thoại
_Cảm ơn bạn nhiều, mà bạn tên gì?
_Có duyên sẽ gặp lại. Tôi nói và bước đi ra ngoài..

Chap3:

Ngoài trời lúc này cũng tầm 18h bước ra ngoài đường thì mọi ánh mắt đều nhìn về phía tôi.
Quay xuống phía dưới thì thấy trên áo toàn máu là máu. Cái áo mới mua không thể vứt đi được tôi mở balô ra rồi kiếm một cái áo khác mặc vào.
Đưa tay vẫy một chiếc taxi rồi đưa đến nhà bác tôi. Nói về bác tôi, bác là một người hiền lành lúc nhỏ thường mua quà bánh,quần áo cho anh em chúng tôi và giúp gia đình tôi rất nhiều. Tôi cũng rất quý bác.
Taxi dừng lại, tôi mở tờ giấy ra có phải tôi tìm nhầm nhà không?
Hóa ra không phải. Lấy tiền trả cho chú taxi. Tôi bước ra, trước mắt tôi là một căn nhà 4 tầng, nhìn rất là sang trọng. Đứng một lúc lâu thì tôi mới dám lại bấm chuông. Đấy là lần đầu tiên tôi bấm chuông? Vì ở vùng tôi có ai dùng cái này đâu.
Đợi một lúc thì thấy một người tầm khoảng 35 tuổi bước ra.
_Cậu tìm ai?
_Dạ cô cho cháu hỏi đây có phải nhà Bác Lan không ạ?
_Ừ đúng rồi, bà chủ đang tiếp khách, mà cậu tên Quân phải không?
_Dạ phải.
_Vậy mời cậu vào nhà đi.
Tôi lững thững bước vào trong, ở bên trong còn có hai chiếc audi đang dựng ở bên trong. Tôi run run và cứ đứng như trời trồng ở giữa sân.
_Mày tìm ai?
_Ơ, thằng Hào. Tao Kòi nè.
_Mày ra ngoài này lúc nào, tao tưởng mai mày mới tới. Vào nhà đi đứng ngoài này làm đéo gì. Thằng này,nó cao hơn tôi một cái đầu.
_À ừ.
_Mẹ ơi, thằng Quân về rồi nè. Ơ , cháu chào cả nhà. Thằng Hoà chào mấy người khách trong nhà.
_Kòi, vào đi cháu. Bác Lan lên tiếng.
_Dạ, cháu chào cả nhà. Tôi lễ phép cúi đầu chào.
_Ai thế cô? Con nhỏ tóc nhuộm ngồi ở phòng khách nhìn tôi rồi quay qua hỏi bác tôi.
_Thằng cháu cô ở dưới quê mới lên.
_Thảo nào cháu thấy hơi quê quê. Nhỏ nói
nhưng tôi vẫn không quan tâm vì nghe nhiều rồi.
_Con bé này, Hào mày dẫn thằng Kòi lên phòng giùm mẹ đi.
_Thế thôi, cháu chào cả nhà cháu lên phòng trước ạ. Tôi bước lên theo thằng Hào. Công nhận trèo cầu thang mà khổ vãi cả lúa. Mãi mới lên được tầng 3.
_Phòng mày đây, đối diện phòng tao có gì cần giúp cứ gọi.
_Ừ.
Tôi bước vào phòng, nó rộng hơn tôi tưởng tượng.
Mở balô ra lấy cái áo trắng dính đầy máu để trong nhà tắm. Tôi vớ vội bộ quần áo rồi vào nhà tắm.
Những tia nước chảy xuống làm cho tôi tỉnh tảo hơn. Tôi nghĩ về cuộc sống trước mắt về tương lai.
Tắm một lúc đi ra thì thấy thằng Hào đem qua cho tôi hơn 20 bộ quần áo.
_Hả! Mày làm cái gì thế? Áo còn tốt sao cho tao. Tôi ngạc nhiên hỏi
_Tao mặc đéo vừa nữa mày thấy còn mới nên tao đưa qua cho mày nè.
_Ừ, cảm ơn
_Cảm ơn cái đệt, tao với mày ơn huệ gì? Nó nói
_Mà sao tao không thấy bé Sún đâu? Tôi hỏi
_Nó đi học đã về đâu. Mà mày có gấu chưa?
_Gấu là cái gì? Tôi hỏi lại
_Ngu thế mày, gấu là người yêu ấy.
_Có đâu, tao như thế này có chó nó yêu. Tôi đáp.
_Mặt mày cũng đẹp trai nhưng mỗi cái tội hơi lùn thôi. Nó vuốt vuốt cằm nói.
_Ừ, mà mai dẫn tao đi chơi nhé. Ở đây tao không biết chỗ nào lại chỗ nào cả. Tôi nói
_Ok, mà xuống nhà đi. Con Sún khéo nó về dưới nhà rồi đó.
Hai thằng kéo nhau đi xuống, đi mà muốn rụng hết cả chân.
Xuống tới nơi thì thấy mấy người khách vẫn đang ngồi nói chuyện ở đó.
_Quân lại đây. Bác Lan gọi tôi
_Dạ. Tôi tiến lại
_Ngồi đi cháu.
_Vâng.
_Thưa anh chị đây là Quân cháu tôi. Bác Lan nói
_Cháu chào cô chú ạ. Tôi quay sang thì không thấy con nhỏ lúc nãy đâu
_Ừm.
Ngồi một lúc thì tôi cũng xin phép ra ngoài ngồi chơi với thằng Hòa.
Ra ngoài sân thì thấy thằng Hoà với nhỏ đó đang ngồi ở ngoài sân.
_Hoà, gấu mày đây à? Tôi ngạc nhiên khi thấy nhỏ đó tựa vai nó.
_Ơ. Nhỏ đỏ mặt quay đi.
_Ừm, người yêu tao đó, xinh không?
_Ừm.
_Giới thiệu với mày đây là Thảo Nhi người yêu tao, còn đây là Quân bạn của anh.
_Hi, chào bạn.
_Chào. Nhỏ có vẻ khó chịu thì phải. Tôi thì mặc kệ.
_Anh Hoà ai đây? Đứa con gái nhìn tôi rồi quay qua hỏi thằng Hoà.
_Đoán xem là ai đi.
_Chụt. Đứa con gái đó nhún chân lên thơm lén tôi.
_Ơ. Tôi đơ luôn
_Haha, đơ rồi kìa. Anh Kòi đơ luôn rồi. Tay bé Sún khuơ khuơ trước mắt tôi.
_Cốp. Tội trêu anh nè, lớn rồi mà như con nít. Tôi cốc yêu đầu bé Sún rồi chạy đi.
_Anh đứng lại đó. Thế là màn rượt đuổi lại bắt đầu.
_A...anh c..cứ đợi đó, anh không thoát được đâu. Lần này em không bắt được nhưng lần sau,sau sau nữa. Sún thở dốc, hai tay chống gối nói.
_Plèu..plèu. Anh không sợ đâu...
Tôi rất ít khi cười với người ngoài nhưng người ở trong gia đình thì khác.
Tôi trêu bé Sún tí nữa rồi mấy đứa lại ngồi vào ăn cơm...

Chap4:

_Mấy đứa vào ăn cơm đi. Bác Lan nói
_Dạ. Đồng thanh
_Anh chị cũng ở lại dùng cơm nhé.
_Thôi, hôm nay anh có việc bận rồi lúc sẽ đến nhá. Nói xong mấy người kháck và nhỏ người yêu thằng Hòa cũng ngồi lên xe audi phóng về rồi.
_Thôi, mấy đứa vào ăn cơm đi.
_Dạ. Đồng thanh
_Quân con hãy xem đây như nhà của mình nhé. Giấy tờ nộp học mai bác lên trường nộp cho.
_Vâng ạ.
_Mẹ, anh Kòi ở đâu đến khi nào ạ. Bé Sún vừa gắp gắp thức ăn vừa hỏi.
_Đến lớp 12 nà.
_Mà Hòa khi nào nhập học thế? Bác Lan hỏi
_Dạ tuần nữa mẹ ạ.
Nói chuyện một lúc thì cũng kết thúc bữa ăn. Tôi ở lại cùng dọn mâm xuống rồi lại phóng lên phòng nằm.
Nằm một lúc thì thấy bé Sún mặc một chiếc váy màu trắng,giày búp bê, áo có hình xuka nhìn đáng yêu lắm luôn. Bên cạnh là thằng Hòa.
_Tính đi đâu hả? Tôi ngạc nhiên hỏi.
_Đi ăn kem đi anh, trời nóng quá à. Bé Sún nói
_Ờ thì đi. Khi đi tôi không quên nhét vào túi 200k.
Xuống dưới nhà thì nhiệm vụ xin đi chơi được giao cho bé Sún.
_Mẹ ơi, cho tụi con đi ăn kem nhé. Bé Sún nói
_Ừ, đi cẩn thận rồi về sớm nhé. Bác Lan ngồi xem tivi rồi quay lại nói
_Yeahhh, yêu mẹ nhất, chụt. Không ngoài mong đợi là đã được đi chơi.
Ra ngoài sân thì thấy thằng Hòa và bé Sún dắt ra hai chiếc xe. Thằng Hòa exciter, Sún Atila màu hồng.
_Anh Kòi chở em nhá. Sún nói
_Ặc, thôi để anh chở nó cho. Thằng Hòa lên tiếng.
_Ứ chịu đâu, anh Kòi không chở em ứ đi. Nhỏ nũng níu.
_Thôi, anh chở được chưa. Lớn đầu rồi mà như con nít ý. Nói về bé Sún thì nó xinh lắm ,nó có hai núm đồng tiền hai bên má.
_Hihi, yêu anh Kòi nhất.
_Bó tay. Như thế này thì có thằng nào yêu em thì thằng đó khổ quá. Tôi nói xong thì vặn xe đi. Lần đầu tiên tôi đi xe tay ga thì thấy cũng hay hay.
_Anh mơ đi nhá. Em thì người ta xếp hàng dài dài kia kìa.
_Xi, lớp 9 mà như con nít.
_Kệ người ta ,hứ.
_Hòa mày đi trước dẫn đường đi. Tao biết đường đâu. Tôi nói
_Ừ, nhớ theo kịp tao nha. Nó cười ranh mà rồi.
_Vùùùù. Nó phóng đi làm tôi không đuổi theo được.
_Sún, giờ đi đường nào? Tôi quay sau lưng hỏi
_Anh cứ đi thẳng rồi rẽ trái.
Vừa lúc quẹo sang thì thấy có 3 đứa đang đứng chặn thằng Hòa ở đó.
Tôi phóng lại gần, thấy thế mấy thằng tóc nhuộm mà nhìn về Sún ngồi sau lưng tôi.
_Mày muốn làm gì? Thằng Hòa bình thản nói
_Muốn mátsa cho mày tí thôi. 1 trong 3 thằng đó nói .
_Cứ tự nhiên. Nói xong thằng đó bị cú đá của Thằng Hòa vào bụng làm nó gục xuống luôn. Thấy thế hai thằng đó xông vào, tôi liền đấm cho một thằng trong đó vào thái dương. Thằng còn lại thì bị thằng Hòa đá vào hạ bộ.
_Mày mày cứ đợi đấy. Thằng tóc vàng nói
_Bốp. Nói xong thì bị ăn cú đá vào mồm luôn.
Xong xuôi hai xe máy phóng tới nơi bán kem, nhìn trong quán thì quán rất rộng nhiều cặp yêu nhau tới đây.
Khi bước vào quán tôi thấy bảng tuyển nhân viên 1tháng/2triệu5.
_Anh chị dùng gì ạ? Nhỏ nhân viên bước ra hỏi.
_Cho kem Vani cả đi. Bé Sún nói. Tôi lúc đó mới biết mùi vị của kem Vani thế nào?
_Kòi mày có võ hả? Thằng Hòa hỏi
_Có đâu, tao lúc nãy đấm lung tung ý mà. Mà sao mày hỏi thế? Tôi hỏi lại
_Nhưng tao thấy...
_Mời anh chị dùng ạ, chúc anh chị ngon miệng. Nhỏ nhân viên nói.
_Mà bạn gì đó ơi,mình hỏi tí? Tôi đứng dậy bước ra ngoài đó hỏi một số việc.
_Bạn ơi, cho mình hỏi quản lý có đây không? Tôi hỏi
_Có. Làm gì vậy bạn. Nhỏ đáp
_Mình muốn xin việc làm.
_Ờ, được. Đi theo mình.
Tôi quay ra nói với hai người đó.
_Hòa đợi tao tý nha, tao đi ra đây xíu. Tôi nói
_Ừm
Tôi bước vào trong kia thì thấy.
_Ớ. Tôi ngạc nhiên nhìn người trước mặt
_Trái đất tròn nhỉ. Người con gái đó nói.
_Mình muốn xin việc làm. Tôi nói
_Không nhận.
_Nhưng ngoài đó có bảng tuyển nhân viên mà. Tôi hỏi lại
_Tất cả đều được trừ anh. Nhỏ nhìn thẳng vào mắt tôi.
_Tôi ư. Tôi nói
_Đúng.
_Ừ chào, xem như tôi chưa nói gì nhé . Tôi quay bước đi.
_Đứng lại. Giọng nhỏ quản lý
_ im lặng
_Không có cơ hội lần hai đâu. Nhỏ tiếp
_Nhận hay không? Tôi dừng lại rồi quay lại hỏi
_Buổi sáng từ 8h tới 11h, Buổi tối từ 17h tới 23h.
_Ok.
Tôi quay bước ra và ngồi vào bàn.
_Anh đi đâu mà lâu thế? Sún hỏi
_Không, ra ngoài tí thôi.
_Ăn nhanh rồi về. Thằng Hòa lên tiếng.
_Mà Hòa ở nhà có cái xe đạp nào không dùng không? Tôi hỏi
_Có ,xe đó tao bỏ trong gara tao có dùng đến đâu. Xe máy điện của tao đó, lấy mà dùng, còn mới đấy. Mà mày hỏi làm gì?
_Tao mới xin được việc làm.
_Ở quán này hả.
_Ừ...

Chap5:

Được một lúc thì mấy đứa lại về nhà, bé Sún lại cứ nhõng nhẽo nên tôi lại phải chở. Đi về trên đường thì gặp mấy thằng đực cứ nhìn tôi vẻ gato lắm.
Được một lúc thì bọn tôi cũng về nhà.
Vừa vào thì đóng cửa phòng lại, tắm phát cho thơm cmn tho rồi đánh răng lên giường ngủ. Một giấc mơ yên bình lại tới.
Tôi khẽ nhíu mày dậy, ở quê tôi dậy quen rồi cứ tầm 5h giờ không thể ngủ hơn được nữa.
Đứng dậy vươn vai, vào trong phòng Vscn rồi chạy lên trên tầng 4 rồi tầng thượng vừa đặt chân lên thì thấy bao cát, hình nhân, tập tạ... Tôi tiến lại phía hình nhân dùng mấy chiêu karate mà đánh.
_Khá khen cho mày, có nghề mà giấu anh em. Không biết từ đâu thằng Hòa đứng sau lưng tôi từ lúc nào.
_Tao đánh lung tung ý mà. Tôi gãi đầu
_Giấu đi. Nói xong nó đưa chân trái ra đá tôi. Nhờ học võ nên tôi cũng phản xạ khá nhanh né sang bên phải rồi đưa tay đấm vào nó, nó nhảy sang và ra một cú đá nhưng tôi đỡ được. Quay về thủ thế, thằng Hòa nó học taewodo nên toàn dùng chân, tôi karate thì kết hợp cả chân và tay, tôi liền nhảy lên và đấm nhưng nó né được, đánh ở cự li gần taewodo sẽ không có lực. Sau một hồi bị chèn ép thì nó cũng chịu thua.
_Hộc...hộc mày học võ ở đâu thế. Nó thở dốc hỏi
_Tao học từ lúc lớp5, học của thằng anh gần nhà. Tôi đáp
_Thế mà giấu nghề lâu giờ, mà tao thấy mày đánh nhau bao giờ đâu học võ làm gì?
_Tao học không phải để đánh nhau mà là tự bảo vệ bản thân thôi.
Hai thằng ngồi một lúc thì cũng xuống tầng ai về phòng nấy. Tôi kiếm đại cái áo của thằng Hòa mới cho, tôi thấy cái nào cũng đẹp cả bước vào phòng tắm cho mát.
_Dạ ,cháu chào Bác. Bác dậy sớm thế. Tôi nói
_Sớm gì đâu. Bác dậy quen rồi, mà tí bác đi lên nộp hồ sơ, học bạ cho cháu. Mấy đứa ở nhà nhé.
_Vâng.
Một lúc sau thì thấy Bé Sún và thằng Hòa cũng xuống.
_Con gái con đứa giờ mới chịu dậy. Bác Lan nói
_Thôi ăn cơm đi. Bác Lan nói tiếp
_Con mời cả nhà ăn cơm. Đồng thanh
_À mà sao cháu không thấy bác Hùng đâu nhỉ. Tôi giờ mới hỏi
_Ba em làm công ty nên ít khi về nhà lắm. Sún nói
_Mà Kòi mày tí xuống dưới gara tao lấy xe cho mà đi ở đây ra đó làm cũng gần. Thằng Hòa nói.
_Kòi, con đi làm ở đâu thế? Bác Lan hỏi
_Dạ cái quán kem Hạnh Phúc ý. Tôi đáp
_1tháng bao nhiêu?
_Dạ 2triệu5.
Ăn cơm xong tôi ở lại dọn mâm xuống, thằng Hòa thì xuống gara lấy cho tôi cái xe máy điện.
_Nè thế nào? Nó chỉ vào cái xe
_wow, đẹp ghê mày. Tôi nói
_Ừ, Tí lấy mà đi.
_Ừm.
Tôi phóng xe đạp điện đi , ra tới quán kem thì thấy mới nhỏ quản lý và mấy đứa nhân viên khác tới.
_Đến sớm ghê ha.
_Ừm.
_Anh tên gì?
_Gọi mình là Quân,sinh năm 97 ở Nghệ An. Còn bạn.
_Em tên Quỳnh, sinh năm 98 ở Hà nội.
_Ừ, hi. Mà lại giới thiệu giùm anh mấy người còn lại đi.
_Vâng.
_Mọi người lại đây em nhờ tí nè. Quỳnh nói. Tôi nhìn lại thì có 5 nhân viên 4 boy 1 girl cộng tôi nữa là 5 boy 1 girl.
_Đây là anh Hùng, Hoàng, Tiến, Kha, Phượng.
_Em chào mấy anh, em là Quân, mong mọi người giúp đỡ. Tôi nói.
_Ừ. Anh em trong quán cả. 4 người đều nói thế trừ 1 thằng.
Nó nhìn tôi kiểu khinh khinh nhưng tôi mặc kệ.
_Em chào chị Vân. Mấy nhân viên đều chào, còn tôi thì không biết ai nên không chào.
_Ai đây bé Quỳnh. Chị ấy mỉm cười rồi quay qua nhìn tôi
_Dạ chị Tú nhận vào đấy ạ.
_Dạ em chào chị,em tên Quân là nhân viên mới ạ. Tôi nói
_Ừ , nhìn em cool quá à, chỉ cái tội hơi lùn. Nói xong chị lấy hai tay véo vào má tôi.
_Ơ.
_Chị ấy thế đó, lớn rồi mà như trẻ con. Quỳnh mỉm cười nói
_Hi...

Chap6:

_Chị Vân, đồng phục nhân viên của em đâu. Tôi quay qua thì thấy mọi người đều có đồng phục riêng tôi thì không.
_À riêng nhóc Lùn thì...
_Thì sao ạ. Tôi ngạc nhiên hỏi.
_Tí bé Cẩm Tú đưa đến cho. Chị Vân nói
_Vâng, thế em ra tiếp khách đây, chào chị.
Vừa ra bên ngoài thì thấy Cẩm Tú và một đám bạn đi vào. Ngồi ở giữa quán, hội đó đi tầm 6 đứa 4 trai 2 gái tính cả nhỏ.
_Anh chị dùng gì ạ? Tôi tiến đến về hỏi.
_Gọi chủ quán ra đây. Một thằng trong nhóm đó lên tiếng.
_Sao thằng này xin lạ thế Cẩm Tú. Thằng khác hỏi nhỏ.
_Ở quê mới lên đấy. Nhỏ đáp
_Thảo nào tao thấy quê quê. Thằng đó đáp
_Ê thằng cu, mày ở đâu tới. Thằng khác hỏi
_Dạ em từ Nghệ An chuyển ra, có gì không anh? Tôi thật thà đáp
_Ừ, tao nghe dân Nghệ An lì lắm nên hỏi thôi.
_Tùy người. Tôi bắt đầu thấy cay khi nói xấu đến quê hương mình.
_Nói với khách thế à. Cẩm Tú nói
_Ừ. Tôi bước vào trong quán và không thèm để ý nữa.
_Đứng lại. Nhỏ nói tiếp nhưng tôi vẫn cứ bước, khi thấy nhỏ trên xe đã nhường cho ông cụ thì thấy nhỏ rất hiền lành,tốt bụng nhưng đó chỉ sự bịa đặt.
_Anh bị đuổi việc.
Tôi dừng lại và quay về phía 6 người kia đang ngồi.
_Cảm ơn, không cần tiễn. Tôi mặt lạnh, người ta nói không sai mà trên cái đất người thí không nên tin ai cả.
Bước ra khỏi quán tôi lại phi xe máy điện đi tìm quán tuyển nhân viên. Đi vòng vòng thì thấy quán coffe Băng Băng ở đường xyz.
Bước vào trong quán tôi thấy cách trang trí quán rất khác với các quán khác.
Toàn là màu trắng, từ bàn ghế đến nhiều những chi tiết nhỏ nữa. Nhưng có điều khác lạ nữa là quán này có sân khấu luôn. Ở quê tôi chưa thấy bao giờ. Đang mải mê với những suy nghĩ thì có tiếng nhân viên phục vụ:
_Dạ anh tìm ai à?
_Không, mình muốn tìm việc làm thôi? Thấy quán có tuyển nhân viên. Tôi đáp
_Ờ, thế anh đi theo em. Nhỏ nhân viên dẫn tôi vào sâu bên trong.
_Bạn ơi, sao mình thấy quán này trang trí toàn màu trắng thế. Tôi ngạc nhiên hỏi nhỏ
_Vì chị chủ quán ở đây thiết kế như vậy. Mà em nói trước chị ấy lạnh lùng lắm. Em mới vào thì thấy run luôn.
_Ừ
_Đến rồi anh. Nhỏ chỉ về phía trong.
_Chị Linh có anh này mới xin vào để là nhân viên nè. Nhỏ nói
_Gọi vào đi. Chủ quán đáp
_Anh vào đi. Nhỏ nói
Tôi tiến bước vào bên trong đập vào mắt tôi là một sự băng giá căn phòng được sơn bằng toàn màu trắng, đồ dùng đều màu trắng và điều tôi chú ý đến nhất là một cô gái đang ngồi đánh đàn pianô, cô gái ấy khoác lên mình một bộ váy trắng tinh. Khuôn mặt xinh xắn khỏi phải nói.
_Chào.
_Chào. Tôi đáp
_Mình muốn xin việc làm. Tôi nói
_Mai 7h, giờ về đi.
Tôi lại lững thững ra về, nhưng ôi quên mất đường về nhà rồi.
Tôi lượn tất cả các đường mà không biết cái quán kem Hạnh Phúc ấy đâu.
Đi một lúc thì cũng đã mệt tôi dừng lại hỏi đường.
_Cô ơi, cô biết đường...ở đâu không? Tôi thở dốc hỏi
_Cô không biết, cô mới lấy chồng về đây.
Đi tìm lung tung thì trời cũng đã nắng dịu hơn. Đang đi thì thấy mấy đứa nhỏ bên đường mặt mày lấm nhem, quần áo xộc xệch đang ngồi ở góc trên vỉa hè, trong tay thì cầm một tập vé số.
Tôi phóng gần lại hỏi.
_Em đã bán được tờ vé số nào chưa? Tôi dựng xe chạy lại phía cậu bé
_Dạ chưa anh.
_Thế từ sáng đến giờ chưa ăn gì hả.
Nó không nói mà chỉ gật đầu.
_Đợi anh tí nhé. Tôi phóng xe đi tìm đến quán cơm nào bình dân gần nhất.
_Cô ơi, bán cho cháu một tô cơm, hai đĩa ra, và đĩa cá và một chai nước ngọt.
_Đây cháu.
_Cô có thể lấy bao bóng bịt lại thức ăn được không?
_Được.
_Bao nhiêu cô.
_30k cháu
_Cô cầm lấy 50k cháu mượn một cái tô và hai cái đĩa nhá.
Nói xong tôi phóng nhanh tới chỗ thằng bé.
_Cơm đến rồi đây em ăn đi. Tôi vừa dọn ra thì nó gắp ầm ầm
_Nhà em ở đâu, tí anh đưa về. Tôi xoa xoa đầu nó hỏi
_Dạ, ở số nhà...đường...ạ
_Hả, đường...luôn à?
_Vâng.
_Thế giờ lên xe đi anh chở về luôn. Tôi nói
Nó một lúc lưỡng lự rồi cũng lên xe.
Phóng về nhà thằng bé, nhà nó nhỏ, cũ kĩ, xung quanh có mấy cái cây.
_Bo ba mẹ em đâu?
_Dạ ba mẹ em mất rồi, em ở với bà và chị gái ạ. Nói đến đây thì nó òa khóc lên.
Nói đến đây thì tôi thấy mình còn được hạnh phúc hơn rất nhiều người, tôi có mẹ có ba có em gái.
_Dạ cháu chào bà ạ. Tôi nhìn thấy người bà tầm 80tuổi đang nằm trên giường, nhìn căn nhà đơn sơ rách nát không khác gì nhà tôi.
_Ừ, chào cháu, cháu là ai thế?
_Dạ anh là người tốt bà ạ. Anh ấy mua cơm và nước ngọt cho con uống.
Ngồi một lúc chia sẻ về gia đình tôi cho bà nghe thì bà cũng hiểu.
Một lúc sau thì...

Chap7:

Bước vào nhà là một người con gái sở hữu một gương mặt khá xinh da trắng như tuyết.
_Ngoại, ai đây ngoại. Người con gái đó không hề chú ý đến tôi mà bước tôi bà cụ hỏi.
_À hỏi thằng Bo ấy. Bà mỉm cười hiền hậu nói
_Bo ai đây?
_Dạ là...blap...blap
_Cảm ơn bạn nhá, mình là Hân. Bạn tên gì? Hân nói
_Ừ, hi. Mình tên Quân, mà bạn có việc làm chưa? Cả đi học cả đi làm à. Tôi hỏi
_Ừ, mình cũng đang tìm nè. Hân
_Mình cũng mới tìm được việc ở một quán coffe, bạn đi không? Tôi nói
_Ừ, nhưng mà...
_Không nhưng nhị gì nữa, quyết thế nhà. Nhà bác mình cũng gần đây mai mình qua đón. Tôi nói
_Mà thôi cũng trưa rồi mình phải về đây. Cu Bo ra ngoài này anh hỏi tí nè. Tôi nói rồi dắt tay cu Bo ra ngoài sân.
_Anh cho Bo nè, tí vào nhớ đưa cho chị nhé. Tôi rút trong túi ra 150k nữa.
_Em không nhận đâu, anh giúp em thế được rồi. Bo nói
_Không lằng nhằng, không anh giận đó. Anh cũng không có nhiều đâu. Thế nhé, cầm lấy. Nói xong tôi bước vào nhà chào ngoại và Hân rồi phóng xe về.
Về bước về nhà thì thấy mấy đứa con gái nào lạ hoắc cứ nhìn nhìn tôi.
_Anh Kòi về rồi hả. Bé Sún ra khoác tay tôi nũng nĩu
_Cái tội, con gái lớn rồi. Nhõng nhẽo hoài, mà mấy bạn kia là ai? Tôi nói rồi hướng mắt về phía bên kia.
_Bạn em đó, anh muốn yêu đứa nào em gả cho. Sún nói
_Thôi thôi, cho anh xin hai chữ "Bình yên".
_Dạ em chào anh...
_Anh cool quá à...
_Anh có người yêu chưa làm gấu em nha...blap...blap.
Tụi bạn bé Sún cứ trêu tôi, may là đã trưa rồi nên tụi nó về và hẹn gặp lại nữa mới đau chứ.
_Bác Lan đâu rồi Sún? Tôi hỏi
_Mẹ em đi đâu rồi ý.
_Thế thằng Hòa?
_Anh đi chơi cùng người yêu rồi.
_Thế người yêu Sún đâu?
_Em có đâu, chưa đến lúc, hihi.
_Mà em biết quán Coffe Băng Băng ở đâu không? Tôi hỏi
_À, quán đó ở đường xyz đấy. Mà anh hỏi làm gì?
_Anh bị đuổi việc nhưng lại tìm được nơi khác. Hihi.
_Vâng.
_Mà thôi anh lên phòng nghỉ tí đây mệt quá à. Tôi lên phòng và ngủ thiếp đi vì mệt.
_Dậy đi mày.
_Để anh ngủ tí đi.
_Anh con mẹ mày à, chết nè. Thằng Hòa đạp tôi.
_Ui za, gãy mông tao rồi. Tôi ngồi dậy xoa xoa cái mông.
_Xuống ăn cơm mày.
_Ừ, tao vào rửa mặt đã. Tôi phòng vào WC rửa mặt tỉnh táo.
Tôi bước xuống nhà thì thấy mọi người đã ngồi ở đó rồi.
_Thằng Kòi lại ăn cơm mày. Thằng Hòa nói
_Ừ.
_Con mời cả nhà ăn cơm. 3 đứa đồng thanh.
_Kòi, bác nộp hồ sơ cho con rồi đó. Bác Lan lên tiếng.
_Dạ
_Mà Hòa giờ mày làm ở quán Coffe Băng Băng hở.
_Ừ, tao cũng chưa biết nữa, con chủ quán nói mai tới chứ không biết có nhận hay không? Tôi thở dài đáp
_Ờ, mà ở đó có con xinh lắm phải không?
_Ừ, xinh nhưng lạnh lắm. Tôi đáp
Kết thúc bữa ăn bởi mấy câu hỏi ngơ ngơ của thằng Hòa.
_Ê, tí đi chơi với tụi bạn tao không? Thằng Hòa lên tiếng.
_Ok
_Ờ, tí tao qua kêu. Thằng Hoà nói xong.
Thì tôi lại lên phòng chìm vào giấc ngủ.
_Dậy mày. Nó nói
_Đợi tao tí. Tôi ngồi dậy kiếm bộ quần áo rồi vào tắm phát cho tỉnh táo.
_Đi thôi mày.
_Lại sấy tóc đi kìa. Thằng Hòa nhắc.
_Ờ
Nó xuống gara dắt chiếc xe exciter ra. Hôm nay w^ap-v-ip * pr .o nó mặc quần jean bó,áo short.
Hai thằng phóng xe đến quán coffe tôi chuẩn bị làm luôn.
_Ơ, sao lại tới đây. Tôi ngạc nhiên hỏi.
_Thì tụi tao thường tới đây ngắm gái xinh mà. Thằng Hòa cười
_Vãi cả xinh.
Bước vào trong quán thì tôi thấy tụi bạn của thằng Hòa gồm 4thằng con trai.
_Áđù, giờ mới tới mày. Thằng trong nhóm đó nói.
_Mà ai đây? Thằng khác hướng mắt về tôi hỏi.
_Đây là anh em họ tao tên Quân mới chuyển từ quê lên. Thằng Hòa giới thiệu.
_Còn đây là Khánh, Trung, Phương, Quang. Nó giới thiệu từng thằng.
_Chào mọi người. Tôi nói
_ Anh em của thằng Hòa cũng là anh em tụi tao ngồi xuống đi. Thằng Quang nói.
_Ừ. Hi
_Mà sao chưa thấy cô ấy ra nhỉ? Thằng Trung cứ liếc xung quanh rồi nói.
_Cô nào thế Trung. Tôi hỏi
_À cô bé em của chủ quán ý. Tên Linh xinh luôn. Hot girl đấy, nhà giàu nữa. Vệ tinh xung quanh cả lũ, có nhiều thằng tán nhưng không đổ. Thằng Trung nói một tràng dài.
_Ước gì tao được em ấy để ý. Thằng Phương xuýt xoa.
_Tí tao thách tụi mày xin số điện thoại em, tao bao ăn uống cả tuần. Thằng Khánh thêm vào.
_Nhớ nhé. Cả đám đồng thanh...
Một lúc sau nhân vật chính cũng bước ra, người con gái ấy thu hút những ánh mắt nhìn của mọi người trong quán.

Chap8:

Cô ấy ngồi ở cái bàn ở giữa quán. Tóc hôm nay được rẽ sang một bên. Vẫn mặc cái váy nhưng khác màu. Hôm nay màu đen.
Những ánh mắt cứ dán vào người con gái đó. Một người con gái với khuôn mặt lạnh tanh, không có một cảm xúc.
_Tụi mày uống gì để tao vào lấy. Tôi nói
_Cafe sữa, trà sữa, cafe đen. Cả bọn nói.
_Ờ, đợi tí. Tôi bước vào trong quán vừa bước ra thì gặp ánh mắt khó hiểu của người con gái đó.
_Wow, em ấy đẹp thế...
_Linh ơi...
Bọn bạn tôi cứ dí mắt vào người con gái đó. Nhưng đáp lại là sự băng giá, không hề chú ý mà lo ngồi bấm điện thoại.
_Nè, uống đi, nhìn gì đã lắm. Tôi đặt xuống
_Giờ ai qua xin số điện thoại trước nào? Thằng Khánh đề nghị
_Thằng Trung qua trước đi. Thằng Hòa nói.
_Qua đi. Cả đám đồng thanh.
Nói xong thì nó bước qua bàn kia. Mọi ánh mắt của bàn tôi cứ nhìn nó.
_Bạn có phải tên Linh không? Cho mình làm quen nhé.
_Bạn xinh quá.
_Bạn nói gì đi chứ.
_Bạn có người yêu chưa.
Sau một hồi độc thoại thì thằng Trung vác cái mặt dài như chết trôi về.
_Không ăn thua? Cả đám cười.
_Giờ tới lượt thằng Khánh. Tôi nói.
_Đúng thằng Khánh sát thủ tán gái qua đi. Thằng Phương thêm vào.
_Mấy chú cứ đợi anh nhé, sẽ hốt được số điện thoại về cho. Thằng Khánh vênh mặt bước qua.
_Cho hỏi có phải bạn là Linh không? Thằng Khánh tự nhiên ngồi xuống mà không cần xin phép.
_Ừ. Linh không cần nhìn mà đáp
_Bạn xinh quá.
_Ừ.
_Bạn cho mình số điện thoại đi.
_Im lặng.
Sau một lúc thì thằng Khánh cũng chịu thua và bước về bàn tôi.
_Ehèm! Giờ tới thằng Quân. Qua đi mày. Thằng Phương nói.
_Ặc, tao biết gì đâu mà xin.
_Không biết, qua đi. Cả đám nói.
Tôi đưa cái mặt như đám ma qua.
Đi đến nơi thì tôi cứ như trời trồng mà không biết làm gì. Bọn bàn tôi thì cứ xúi tôi "Xin đi,xin đi mày".
Hít một hơi thật mạnh tôi ngồi đối diện Linh, không nói gì?
_Nhìn chán chưa? Giọng nói lạnh băng.
_Chưa...à à rồi. Tôi gãi đầu.
_Qua làm gì?
_Xin số.
_Xin làm gì?
_Xin cho tụi bên kia.
_Ừ.
Nói xong tôi cũng về mà không hề xin được số điện thoại. Tất cả uể oải bỏ cuộc.
_Đợi tao tí. Nói rồi tôi lại qua bàn bên kia hỏi.
_À mà nhận mình vào làm không? Tôi nhìn Linh hỏi.
_Sáng từ 8h tới 10h. Chiều 14h tới 17h.Tối từ 19h đến 22h. Lương 1tháng/3triệu. Linh nói mà không hề nhìn tôi.
_Được. Tối mình làm luôn. Mà mình có một người bạn muốn xin vào quán làm luôn. Bạn có thể...
_OK.
_Thế thôi, mình xin phép. Tôi nói rồi trở lại bàn.
_Mày nói gì với em ấy thế. Thằng Quang hỏi.
_Tao xin vào để làm việc. Tôi đáp
_Ứ.
Ngồi một lúc thì mấy thằng phóng xe về.
Tôi và thằng Hòa đến trường tôi sắp học. Nói chung là hơn cả tưởng tượng. Ngôi trường THPT xyz to bự, nhìn từ ngoài vào trong thì rất sang trang. Tôi rất háo hức được vào học.
Được một lúc thì lại phóng về nhà.
Xuống phòng khách xem Tivi, bé Sún thì đi chơi theo bạn chỉ còn hai thằng đực ở nhà.
_Chán quá mày ơi. Tôi nói
_Mày biết đá bóng không? Thằng Hòa hỏi.
_Chuyện. Mày biết Messi chứ. Mày xem nó đá bóng thì cũng giống tao nà.
_Xuống đi con, bay hơi cao rồi đấy. Thằng Hòa ngước mặt lên trên nói.
Hai đứa giỡn một lúc rồi cả nhà lại vào ăn cơm. Bữa cơm vui vẻ, đầy tiếng cười...

Chap9:

_Thôi tao đi làm đây nhé. Tôi vừa bước ra thì thấy thằng Hòa.
_Mới 18h mày đi gì sớm thế. nó hỏi
_Tao qua nhà bạn tí. Thôi tao đi đây. Nói rồi tôi phóng xe đi.
Nhớ lại lúc trưa đi về tôi cứ đi thẳng rồi lại quẹo trái rồi đến một cái hẻm trong ngõ. Đúng là nhà cu Bo rồi. Tôi nghĩ giờ này nó đang đi bán vé số.
Dắt xe vào nhà tôi đi từ từ vào. Trời giờ cũng đã đen như mực. Trong nhà chỉ lóm đóm một ánh điện vàng khè.
Tôi bước vào thì thấy ngoại đang nằm.
_Ngoại ơi, con tới chơi nè. Tôi lại lấy ghế ngồi cạnh ngoại.
_Quân con tới lúc nào thế? Để ngoại dậy rót nước. Ngoài ngồi dậy.
_Ngoại cứ để con ạ, mà Hân và cu Bo chưa về hả ngoại.
_Con Hân mới đi lúc nãy mà giờ vẫn chưa thấy về không biết có sao không? Con đi ra ngoài xem giúp nó có bị gì không?
_Vâng, ngoại nằm đi, con đi đây.
Tôi phóng xe đi ra ngoài vừa quẹo sang thì thấy 3 thằng con trai đang dựng xe máy chặn đầu Hân và Cu Bo. Tôi phóng xe lại gần.
_Hân có chuyện gì thế? Tôi đứng lại hỏi.
_Mấy anh này chặn đường Hân, híc. Bắt đầu mít ướt.
_Tụi mày muốn gì? Tôi hỏi tụi nó.
_Đừng có làm anh hùng cứu mĩ nhân. Thằng tóc vàng nói.
Tôi xoay người đấm vào mồm nó, nó không chú ý nên bị đấm ngã xuống. Thấy thế hai thằng kia cũng xông lên tôi né rồi đá vào hạ bộ, nhảy lên và đấm vào thái dương. Hai thằng ngã xuống luôn.
_Hai người lên xe Quân chở về nào, không sao nữa đâu. Tôi lấy tay gạt đi giọt nước mắt trên má Hân.
_Bo muốn tập xe này không? Tôi cho cu Bo đứng trước Hân ngồi sau.
_Dạ có. Nó hí hửng nói
_Tí về anh dạy cho nhé.
Về đến nhà Hân thì vào nấu ăn, tôi lo dạy cho cu Bo.
_Quân với Bo vào ăn cơm đi. Hân gọi
_Ừ, đợi Quân tí. Nói xong hai anh em vào ăn. Nói vậy chứ tôi vừa mới ăn cơm xong nên không ăn được.
Bữa cơm chỉ vỏn vẹn một đĩa rau và bát nước mắm. Tôi nhìn thấy và muốn rơi nước mắt.
_Quân xuống ăn cơm với ngoại đi. Bữa cơm nhà ngoại chỉ có thế thôi. Ngoại nói
_Dạ thôi, con ăn rồi. Mà đợi con tí nhé. Con đi đấy tí.
Tôi phóng xe thật nhanh về nhà lấy hết 500k trong túi ra. Tôi cầm và nghĩ có lẽ số tiền này chắc mình chưa cần dùng tới.
Tôi lại phóng xe đến nhà Hân và không quên mua một ít giò và chút thức ăn đưa qua nhà ngoại.
_Nè, Cu Bo cầm lấy. Tôi đưa ra cho nó cầm lấy bịch thức ăn.
_Hân ra ngoài này với Quân một chút? Tôi nhìn Hân nói.
_Cậu cầm lấy nè. Tôi nhét vào tay Hân 500k.
_Ơ, sao cậu. Mình không nhận đâu. Hân nhét vào tay tôi lại.
_Số tiền này tớ hiện tại chưa cần dùng. Hãy xem như là tớ cho mượn nhé. Tôi nhét vào tay Hân rồi chạy vào trong nhà.
_Ngoại cắt giò ra ăn đi. Tôi ngồi xuống cắt từng miếng bỏ vào trong bát cho ngoại ,cu Bo và Hân.
Ăn xong tôi phụ Hân dọn xuống.
_Hân ơi tớ tìm cho cậu công việc rồi. Tí đi làm theo tớ nhé. Tôi quay sang nói.
_Hi, tớ cảm ơn.
_Ngốc cảm ơn gì? Thôi tớ dẫn thằng Bo đi chơi tí. Cậu tắm đi. Nói xong tôi ra dắt xe cho cu Bo chở.
Một lúc sau thì quay về, trước mắt tôi Hân trông xinh hơn.
_Đi thôi nào tiểu thư. Chào ngoại con đi.
_Về sớm nhé hai đứa, coi chừng con Hân giùm ngoại.
_Vâng.
Đi trên đường thì bắt gặp mấy ánh mắt gato của mấy thằng đực bên đường. Hai đứa tới quán cũng vừa tầm 19h luôn.
Bước vào quán thì thấy được có vài khách tới.
_Hai bạn mới vào làm à. Thằng nhân viên nói
_Ừ
_Anh chủ quán nói vào lấy đồng phục mặc đi. Thế là tôi và Hân cùng nhau đi vào. Mà tôi nghe thấy thằng nhân viên nói là Anh chủ quán. Thế nhỏ Linh là sao nhỉ...

Chap10:

Tôi và Hân bước vào trong quán lấy ra hai bộ đồng phục màu trắng nốt.
_Hì, Quân mặc vừa khéo ha. Hân mỉm cười nói
_Ừ, hi. Hân cũng vậy mà.
_Thôi ra làm đi. Tôi nói.
Hai đứa bước ra quán thì thấy quán cũng đông khách hẳn lên.
_Anh chị dùng gì ạ? Tôi tiến lại bàn người khách mới vào hỏi
_Cho một ly cafê đen và trà sữa.
_Vâng, anh chị đợi tí. Tôi bước và đưa ra.
Rồi lại tiếp người khác, quay qua Hân thì nhỏ cũng không khác gì tôi. Chạy đi chạy lại.
_Phù, cuối cùng cũng xong. Tôi thở dốc ngồi vào bàn.
_Mệt thật đó. Hihi. Hân ngồi cạnh tôi cười.
_Hai em làm mệt không? Chị quản lý tên Hương nói.
_Dạ lần đầu cũng chị ạ, nhưng sau cũng quen thôi. Tôi đáp
_Chị tên Hương, hai em tên gì? Chị hỏi.
_Dạ em tên Quân, còn đây là Hân ạ. Tôi đáp
_À mà chị ơi cho em hỏi xíu. Tôi nói
_Sao em thấy mấy nhân viên ở đây nói chủ quán là đàn ông. Nhưng hôm trước em tới xin mà chủ quán lại là một cô gái. Tôi hỏi tiếp
_Cô gái ấy là em gái của anh chủ quán. Phong cách trang trí trong quán cũng do em ấy làm đó. Chị Hương đáp
_Dạ vâng làm em cứ tưởng...
_Mê em ấy rồi phải không? Chị biết mà.
_Không ạ. Tôi chắc chắn.
_Mà thôi hai đứa khuya rồi cũng về đi. Để chị bảo mấy thằng quán dọn dẹp cho.
_Dạ thôi tụi em xin phép về ạ. Tôi nói
Tôi sánh đôi cùng Hân bước ra khỏi quán.
_Mời tiểu thư lên xe ạ. Tôi khom người
_Hihi
Hai đứa phóng xe về Hân thì cũng ôm hờ eo tôi. Chở Hân về xong tôi cũng phóng về nhà.
Bé Sún, Bác Lan, Thằng Hòa có lẽ giờ này cũng ngủ rồi. Tôi chạy thể dục từ tầng 1 lên tầng 3 kiếm vội cái quần dùi vào tắm rồi nằm lên chiếc giường thân yêu ngủ một giấc tới sáng.
_Oáp...oáp. Tôi lấy hai tay dụi dụi mắt.
Vào Vscn rồi lên tầng thượng đấm bao cát.
Bước xuống nhà thì thấy Bác Lan và cô giúp việc đang nấu ăn.
_Bác cần cháu giúp gì không? Tôi tiến đến
_Giúp bác rán mấy cái trứng nhé. Bác vừa xào xào rồi nói.
_Dạ, món đó sở trường của cháu đấy. Tôi hăng say với công việc rán trứng của mình.
Sau một lúc vật lộn với món trứng thì tôi cũng xong rồi dọn ra bàn.
_Anh Kòi giỏi quá ta, biết nấu ăn luôn hả. Sún nói
_Hi, quá là điều bình thường luôn. Tôi vênh mặt
_Nói thì hay nhưng để xem có ăn được không mới là vấn đề. Thằng Hòa nói.
_Cứ thử đi.
Cả nhà tôi lại sum vầy vào bữa ăn sáng.
Ăn xong tôi lại xin phép đi trước để đến chở Hân đi làm.
Phóng xe tới nhà Hân.
_Ngoại ơi, anh Quân tới nè. Bo nói
_Quân vào nhà đi cháu. Ngoại tôi nói
_Dạ vâng.
_Bo, chị Hân đâu? Tôi hỏi
_Dạ chị ấy mới qua nhà bạn. Cu Bo đáp
_Ừ, mà ăn sáng chưa? Tôi hỏi tiếp
_Dạ ăn rồi ạ. Chị Hân mới mua thùng mì tôm về rồi lấy giò của anh lúc tối đưa bỏ vào trong. Ăn ngon lắm ạ.
_Ừ, hi.
_Quân, con ở đâu Nghệ An? Ngoại hỏi tôi
_Dạ, con ở Đô Lương ý. Tôi đáp
_Ba mẹ vẫn khoẻ chứ. Ngoại hỏi
_Dạ khoẻ ngoại à.
_Ahhh!!! Chị Hân về rồi kìa. Cu Bo nói
_Quân tới sớm thế. Hân nói
_Tớ cũng mới tới thôi. Mà ai kia? Tôi quay ra thì thấy thằng đi bên sau Hân. Nhìn nó có vẻ cũng đẹp trai da trắng, cao tầm 1m7.
_Đây là Hoàng, bạn của Tớ.
_Chào bạn. Tôi đưa tay ra bắt rồi nó cũng đưa ra bắt tay nhưng như kiểu khó chịu.
_Chào.
_Mà Hân, đi làm thôi. Tới giờ rồi. Tôi nói
_Ờ, hi
_Hân đi với thằng kia cẩn thận đấy. Thằng đó nói
_Không sao đâu, có gì tôi chịu. Tôi nói thẳng rồi phóng đi.
_Nhìn bạn kia có vẻ thích Hân thì phải. Đang đi trên đường tôi quay lại nói.
_Thích gì đâu, bạn bè từ nhỏ của tớ đấy. Hân đánh vào lưng tôi
_Thật mà, con trai nên tớ biết. Lúc nãy nó đang ghen ấy.
_Thôi kệ đi, tớ chỉ xem Hoàng là bạn thôi nà. Hân đáp
_Ừ.
Hai đứa phóng tới quán thì thấy....

Chap11:
Ở bàn giữa quán có 6 người ngồi trong đó có Linh và 2 đứa con gái còn 3 đứa kia là con trai. Nhìn sơ qua cách ăn mặc là biết dân nhà giàu rồi. Tôi và Hân bước vào trong lấy đồng phục.
_Anh chị dùng gì ạ. Tôi bước ra bàn đó hỏi
_Linh,Nhi,Trâm uống gì? Thằng đeo hoa tai hỏi.
_Như cũ. Linh
_Trà sữa. Trâm
_Cafe đen . Nhi
_Các anh dùng gì ạ? Tôi hỏi
_Giống 3 người kia. Thằng khác nói.
_Nhưng chị kia nói như cũ là gì ạ. Tôi ngắc ngứ nhìn về phía Linh.
_Cafe đen. Thằng đó nói.
_Vâng anh chị đợi tí. Tôi bước vào rồi đem ra 6 li bỏ trên bàn.
_Mời anh chị dùng. Tôi nói rồi bước vào trong để đi xem các người khách khác.
Nói về hai nhỏ bạn Linh. Nhi cắt tóc tôm boy, khuôn mặt xinh dễ nhìn, Trâm có một mái tóc dài nhuộm vàng gương mặt xinh nói chung cả 3 đi chung thì khiến mấy anh chàng khác phải hướng mắt nhìn theo.
Quay qua Hân thì cũng đang phải chạy đi chạy lại, lạch bạch như vịt bầu. Tôi cười.
_Cười gì? Hân bước lại gần tôi hỏi
_Không, hihi. Hai đứa nghỉ ngơi tí nhìn xung quanh quán cũng nhiều người tới, không khí ồn ào hẳn lên vì thế chúng tôi cũng phải chạy mệt hơn.
_Xin chào tất cả mọi người, bây giờ mình muốn hát một bài tặng một người con gái mà mình rất yêu, ca khúc mang tên "My Love-westife" thằng đó nói rồi hát.
_An empty street, an empty house
A hole inside my heart
I'm all alone, the rooms are getting smaller.
I wonder how, I wonder why, I wonder where they are
The days we had, the songs we sang together.(oh yeah)
And all my love, I'm holding on forever
Reaching for the love that seems so far
[Chorus:]
So I say a little prayer
And hope my dreams will take me there
Where the skies are blue, to see you once again... my love.
All the seas from coast to coast
To find the place I Love The Most
Where the fields are green, to see you once again... my love.
I try to read, I go to work
I'm laughing with my friends
But I can't stop to keep myself from thinking. (oh no)
I wonder how, I wonder why, I wonder where they are
The days we had, the songs we sang together.(oh yeah)
And all my love, I'm holding on forever
Reaching for the love that seems so far
So I say a little prayer
And hope my dreams will take me there
Where the skies are blue, to see you once again... my love.
All the seas from coast to coast
To find the place I Love The Most
Where the fields are green, to see you once again...
To hold you in my arms
To promise you my love
To tell you from the heart
You're all I'm thinking of
Reaching for the love that seems so far
So I say a little prayer
And hope my dreams will take its there
Where the skies are blue, to see you once again... my love.
All the seas from coast to coast
To find the place I Love The Most
Where the fields are green, to see you once again... my love.
Say it in a prayer (my sweet love)
Dreams will take it there
Where the skies are blue (woah yeah), to see you once again my love. (oh my love)
All the seas from coast to coast
To find the place I Love The Most
Where the fields are green, to see you once again.... My Love...
Hát xong những tiếng vỗ tay của mọi người xung quanh vỗ tay ầm ầm.
_Tiếp đi, hát tiếp đi...blap.
Tôi cũng thấy ánh mắt thằng đó có lẽ hướng về Linh.
_Quân biết hát không? Hân nhìn tôi hỏi
_Ờ, thì cũng biết biết. Tôi đáp
_Lên hát đi. Hân nói
_Khùng hả, hát nè. Tôi cốc đầu Hân.
_Ê ê, anh gì ơi. Nghe tiếng gọi, tôi quay qua thì tiếng phát ra từ bàn kia
_Bạn gọi mình. Tôi tiến lại rồi tự chỉ mình.
_Ừ, anh tên gì? Nhỏ Trâm tự nhiên hỏi.
_Mình tên Vẹo. Tôi đáp một cách tự nhiên.
_Hahaha, tên Vẹo haha, cả bàn đó hầu như cười ngoài Linh.
_Thế anh Vẹo có người yêu chưa? Sao nhìn mặt baby quá à? Nhỏ Nhi cười cười nói
_À mà mày ở quê mới lên hả Vẹo. Thằng đó tên Hiền nói.
_Ừ, mình có người yêu rồi người yêu mình tên Cong. Chuẩn bị sắp có baby đặt tên là Thẳng luôn. Tôi trêu
_Ừ, mình ở quê lên. Mà thôi mọi người uống đi, mình làm việc đây. Tôi nói rồi quay đi vào lại phải chạy đi chạy lại.
Ngồi một lúc thì tụi kia cũng về. Nhỏ Trâm không quên trêu tôi.
_Anh Vẹo ơi, tụi em về.
_Ừ.
Cuối cùng cũng tới giờ về, hai đứa lại đi về.
_Quân, cậu tài quá ha. Chưa gì đã có gái để ý. Mà cậu đặt biệt danh là vẹo khi nào thế. Hân vừa đấm vừa xoa
_Để ý đâu. Tớ chưa muốn yêu giờ đâu. Phải kiếm tiền đã. Mà sắp đi học rồi cậu tính sao. Dù gì cậu cũng mới có lớp10 mà tiền nuôi gia đình với tiền học thì sao đủ. Tôi quay lại nói.
_Ừ, tớ cũng chưa biết nữa. Hân nói và những giọt nước mắt gần tuôn ra, tôi nhìn thấy thế muốn khóc luôn. Hân mới lớp 10 mà phải chịu những vất vả như vậy, nếu là tôi thì tôi cũng không có thể làm được như Hân.
Hai đứa im lặng cho tới lúc về nhà

Chap12:
_Quân ở lại ăn cơm cùng Hân nhé. Hân bước xuống xe rồi nhìn tôi nói.
_Thôi, lúc khác nhé. Giờ mình về trước đây. Hân vào nhà đi. Tôi nói rồi phóng xe đi, không phải tôi chê những món ăn trong nhà Hân mà là nếu tôi vào ăn thì Hân sẽ phải mua thức ăn thêm và nấu thêm cơm.
Trên đường về tôi nhìn về phía trường tôi chuẩn bị vào học. Đã một tháng rồi không được cắp sách tới trường tôi nhớ những kỷ niệm năm cấp 2. Đang nghĩ bâng khuâng thì tôi đâm vào ai đó mà không hay biết.
_Bịch
_Bạn không sao chứ. Tôi dựng xe chạy lại đỡ bạn ấy.
_Không sao cái con khỉ, xem w-ap-v-ip . p-ro chân tôi đi. Mắt anh bị mù à, hay sao mà không thấy tôi đang đi bộ. Anh học lớp mấy rồi, hay bị thiểu năng trí tuệ. Nhỏ nói một tràng.
_Chán chưa. Tôi lấy tay bịt lỗ tai lại.
_Rồi.
_Rồi thì về đi, ngồi đó làm gì? Tôi nói
_Hứ, á...á...á. Nhỏ vừa đi được mấy bước thì ngã xuống.
_Không sao chứ, nhà ở đâu để mình chở về, mình xin lỗi. Tôi lại đỡ cô ấy dậy.
_Hức, huhu, chảy máu rồi. Nhỏ khóc bù lu bù loa
_Im giùm cái đi. Người ta đang nhìn kìa. Tôi lấy tay bịt mồm nhỏ lại. Nhìn xung quanh thì người ta chỉ chỉ trỏ trỏ giống như tôi ức hiếp con gái nhà lành vậy.
_Hức.
_Lên xe đi, mình chở về. Tôi đỡ nhỏ dậy, nhìn lại nhỏ thì thấy cũng xinh lắm, mặt trắng, tóc mây, trên mặt thì đeo kính 0 độ thì phải. Đỡ nhỏ tôi ngửi thấy mùi từ nhỏ phát ra. Thơm kỳ lun.
_Nhìn gì đấy. Nhỏ lườm mắt nhìn tôi.
_Ơ, không không có gì? Tôi luống cuống đỡ nhỏ lên xe.
_Nhà bạn ở đường nào, mình chở về. Tôi quay lại nói.
_Giờ đi thẳng, quẹo trái, thấy cái đường xyz rồi sang phải là tới. Nhỏ ngồi sau vừa luyên thuyên vừa chỉ.
_Wow, nhà bạn đây hả. Đứng trước ngôi biệt thự to đùng.
_Ừ, còn đứng đấy hả, không đưa bổn tiểu thư về nhà hả. Nhỏ nói
_King coong. Tôi dựng xe lại bấm chuông.
Một lúc sau thì thấy một cô gái tầm hơn tôi vài tuổi bước ra.
_Em tìm ai? Chị ấy nói
_Dạ em đưa bạn kia về nhà ạ. Tôi hướng mắt về nhỏ kia.
_Uyên, chân em bị sao thế? Chị ấy hốt hoảng chạy lại xem.
_Chị hỏi tên kia ấy. Uyên liếc xéo tôi nói.
_Thôi, em chở Uyên vào nhà đi.
_Vâng. Tôi lại chở Uyên vào trong nhà.
Nhìn cái sân rộng hơn cả nhà Bác Lan. Có hồ bơi ở trước nhà luôn.
_Nhìn gì thế? Uyên hỏi
_Nhà Uyên rộng nhỉ, đẹp nữa. Tôi nói
_Ai cho ông gọi tên tôi hở.
_Thế thôi. Xuống tôi đỡ vào nhà. Tôi dựng xe đi lại phía sau tính dìu Uyên vào.
_Không?
_Thế tự vào à? Thế mình về nhé. Mình xin lỗi. Tôi nói và tính quay xe thì.
_Làm người ta chảy máu rồi quay đi hả. Nhỏ nhìn
_Thì mình nói mình dìu mà bạn có chịu đâu. Tôi cãi
_Cõng tôi vào nhà. Nhỏ
_CÁI GÌ Á. Tôi hét lên
_Có cõng không đây? Nhỏ thách thức.
_Hi, Uyên xinh gái vào nhà nào. Tôi quàng qua vai và tính dìu đi nhưng tự nhiên ngồi xuống.
_Hức
_Ặc, em cõng Uyên vào đi. Nó thế đó. Chị ấy nói
_Híc, lên nào đáng ghét. Tôi khom người xuống.
_Hihi, đi nào ngựa, cha cha. Nhỏ nhảy lên đập đập lưng tôi.
_Hừ. Tôi phải cõng nhỏ vào trong nhà mà cái nhà này bự to nên đi mãi mới tới.
_Đến nơi rồi, mệt quá tôi thả Uyên trên cái ghế sofa.
_Giờ việc của mình hết rồi nhé, mình về nhé. Tôi quay bước đi.
_Chưa.
_Hơhơ, sao nữa. Tôi ngạc nhiên.
_Cái vết thương này sao đây. Nhỏ chỉ xuống cái chân.
_Thì...híc. Tôi ngậm ngùi quay lại.
_Có hộp y tế không? Tôi hỏi.
_Hỏi chị Oanh ấy. Nhỏ nói về chị lúc nãy.
_Chị Oanh ơi, hộp y tế ở đâu ạ? Tôi chạy ra gọi chị
_Để chị lấy cho nhóc.
Một lúc sau chị đem ra một hộp y tế.
_Nè em.
_Dạ
_Rắc rối, đưa chân ra mình xem? Tôi nói rồi quỳ xuống dưới đất.
_Híc, nhẹ nhẹ thôi nhá. Uyên nhăn mặt.
Tôi lấy ống oxi già rửa vết thương ở trên mắt cá tí.
_Đau không? Tôi ngước nhìn nhỏ.
_Đau, huhu. Nước mắt lại trào.
Tôi lấy bông chùi chùi vết xước, rồi bôi coocsin vào.
_Đỡ hơn chưa? Tôi hỏi
_Chưa?
_Phù phù. Tôi ghé gần gần thổi vào vết thương.
_Giờ xong rồi nhá. Tôi ngước lên thì thấy nhỏ đỏ mặt.
_Ừ. Lí nhí
_Sao mặt đỏ thế, đau à. Tôi ngây thơ hỏi.
_Không? Uyên lắc đầu nguầy nguậy.
_Thế mình về đây.
_Ừ.
_Chào chị Oanh em về. Tôi cúi chào chị.
_Ừ, em về, mà em tên gì thế? Chị Oanh hỏi
_Dạ em tên Quân nà. Nói xong tôi phóng xe về nhà,trời thì nắng chang chang hình ảnh thằng con trai mặt mày mồ hôi chảy trên má đang đi trên đường Hà Nội Ci Ty...

Chap13:
Về nhà thì tôi vọt lên phòng luôn.
Lấy bộ quần áo rồi nhảy vào phòng tắm.
_Hùùù...
_Ááááá. Gì thế Sún. Tôi hoảng hồn khi vừa bước ra thì bị giật mình bởi bé Sún kêu.
_Haha, sặc, haha. Nhìn anh hoảng quá cơ. Sún cười.
_Nè, trêu anh? Mà sao tự nhiên vào phòng anh thế? Tôi cốc đầu Sún rồi hỏi.
_Chán quá, cả ngày anh toàn đi làm. Anh Hòa thì đi với người yêu. Em thì ở nhà chán phèo. Sún nói
_Thế bạn em đâu? Sao không rủ đi chơi? Tôi lại lấy lược chải chải
_Bạn cũng chán, híc.
_Hì, mà thôi xuống nhà xem fim đi. Rồi nấu ăn để ăn cơm. Tôi nói.
_Vâng.
Hai anh em xuống nhà xem fim được một lúc rồi nhảy vào nấu ăn.
_Anh rửa rau đi với cà chua đó. Để em rán cá. Sún nói
_Em biết rán không đó. Tôi lấy rau để ra rửa.
_Anh lấy em cái hũ đường.
_Anh lấy em cái hũ muối.
_Anh lấy em cái muỗng xem.
Điệp khúc "Anh lấy " của bé Sún. Khỏi phải nói tôi quay đi quay lại như chong chóng không khác gì osin thứ thiệt.
_Phù. Cuối cùng xong, hai anh em ngồi thở. Nhìn trên bàn ăn nào là cá, canh, thịt , rau, trứng xốp cà chua.
_Mà Bác Lan sao lâu về thế Sún. Tôi quay qua hỏi.
_Mẹ em hôm nay đi công chuyện gì ấy. Nhỏ đáp
_Mà em có điện thoại không? Tôi hỏi
_Nè anh. Sún chìa ra cho tôi cái iphone4 luôn.
_Cái này dùng sao? Tôi gãi đầu
_Nè, như thê này, thế đó. Nhỏ chỉ chỉ rồi lướt lướt trên màn hình.
_Em bấm số thằng Hòa đi. Gọi xem có về ăn cơm không? Tôi nói
_Dạ. Nhỏ cầm lấy cái điện thoại rồi lướt
5phút sau.
_Anh nói hai anh em mình ăn cơm trước đi. Sún nói
_Ừ, thế chiến thôi.
Hai đứa lao vào chiến những thức ăn đang nằm trên bàn.
Ăn xong tôi và Sún dọn xuống. Hôm nay cô giúp việc xin nghỉ nên tôi lao xuống rửa bát.
_Alo, anh đừng có gọi tôi nữa. Tôi không có yêu anh.tôi có người yêu rồi. Bé Sún đang nói chuyện điện thoại với ai đó.
...
_Anh không tin thì mai tôi sẽ dẫn anh ấy tới cho anh xem. Nói xong nhỏ tắt điện thoại.
_Có chuyện gì thế Sún? Tôi hỏi
_Có thằng trong lớp đòi tán em, nhưng em không thích nó cứ gọi cứ làm phiền em. Ở năm lớp8 cũng vậy. Sún nói
_Ừ, thế để mai anh đi theo bé nhá. Để anh nói chuyện cho.
_Vâng.
Nói một lúc với bé Sún, tôi vọt vào phòng ngủ một giấc cho khoái.
_Oáp...oáp. Tôi líu ríu mở mắt. Nhìn đồng hồ thì 13h rồi. Vội vào phòng tắm một phát cho mát. Trời mùa hè Hà Nội thì khỏi phải nói chỉ một từ để diễn tả thôi NÓNG.
Tắm xong tôi xuống ngồi xem fim tí, rồi phóng xe qua nhà Hân.
Đi trên đường thì gặp mấy cặp tình nhân đang chở nhau đi ăn kem uống nước. Nghĩ lại mình không biết lúc nào mới có người nào để ý tới tôi.
Phóng xe một lúc thì tới nhà Hân. Ở ngoài ngõ có quán bán kem, tôi dừng lại vào mua hộp Tràng Tiền và một cốc chè cho ngoại.
_À Ngoại ơi, anh Quân tới. Cu Bo nhìn thấy tôi thì hớn hở bước ra.
_Con chào ngoại con mới tới. Tôi nhìn ngoại nói.
_Bo, anh cho kem nè. Tôi đưa cho nó.
_Chào Hân , Hoàng. Giờ mới nhìn sang thì thấy Hân và thằng đó đang nói chuyện gì ấy.
_Hi, Quân đến sớm ha.
Nhìn thấy tôi thằng Hoàng tỏ ra khó chịu.
_Hai người nói chuyện đi, mình ra nói chuyện với ngoại đã. Tôi nói rồi lấy chè trong túi bỏ vào cốc rồi bón cho ngoại, tôi cũng xem ngoại là ngoại mình luôn.
_Ngoại ăn đi. Tôi xúc cho ngoại ăn.
_Ngon quá. Mà Quân con thấy con Hân nhà ngoại thế nào? Ngoại tự nhiên đề cập đến vấn đề này làm tôi không biết phải trả lời sao. Vì tôi bây giờ vẫn xem Hân là bạn không hơn không kém.
_Dạ Hân xinh , ngoan,hiền. Nói chung là number one . Mà sao ngoại hỏi thế ạ. Tôi ngây thơ trả lời rồi hỏi.
Nhìn qua Hân và Thằng Hoàng thì cũng im lặng đang nghe tôi và ngoại nói chuyện.
_Thì ngoại muốn gả con Hân sau này mà.
_Ặc.
_Ngoại trêu con à. Ngoại đuổi con đi chứ gì? Hân mặt đỏ bước tới giường ngồi với ngoại.
_Ngoại yên tâm, Hân có con chăm sóc rồi không cần tới bạn này đâu. Thằng Hoàng nói vào.
_im lặng. Tôi
_Haha, ngoại đùa thôi mà. Nhìn ba đứa kìa, haha. Ngoại cười như đúng rồi.
Một lát sau tôi cũng xin phép ngoại chở Hân đi làm, vi vu một lúc cũng tới quán...

Chap13:
Về nhà thì tôi vọt lên phòng luôn.
Lấy bộ quần áo rồi nhảy vào phòng tắm.
_Hùùù...
_Ááááá. Gì thế Sún. Tôi hoảng hồn khi vừa bước ra thì bị giật mình bởi bé Sún kêu.
_Haha, sặc, haha. Nhìn anh hoảng quá cơ. Sún cười.
_Nè, trêu anh? Mà sao tự nhiên vào phòng anh thế? Tôi cốc đầu Sún rồi hỏi.
_Chán quá, cả ngày anh toàn đi làm. Anh Hòa thì đi với người yêu. Em thì ở nhà chán phèo. Sún nói
_Thế bạn em đâu? Sao không rủ đi chơi? Tôi lại lấy lược chải chải
_Bạn cũng chán, híc.
_Hì, mà thôi xuống nhà xem fim đi. Rồi nấu ăn để ăn cơm. Tôi nói.
_Vâng.
Hai anh em xuống nhà xem fim được một lúc rồi nhảy vào nấu ăn.
_Anh rửa rau đi với cà chua đó. Để em rán cá. Sún nói
_Em biết rán không đó. Tôi lấy rau để ra rửa.
_Anh lấy em cái hũ đường.
_Anh lấy em cái hũ muối.
_Anh lấy em cái muỗng xem.
Điệp khúc "Anh lấy " của bé Sún. Khỏi phải nói tôi quay đi quay lại như chong chóng không khác gì osin thứ thiệt.
_Phù. Cuối cùng xong, hai anh em ngồi thở. Nhìn trên bàn ăn nào là cá, canh, thịt , rau, trứng xốp cà chua.
_Mà Bác Lan sao lâu về thế Sún. Tôi quay qua hỏi.
_Mẹ em hôm nay đi công chuyện gì ấy. Nhỏ đáp
_Mà em có điện thoại không? Tôi hỏi
_Nè anh. Sún chìa ra cho tôi cái iphone4 luôn.
_Cái này dùng sao? Tôi gãi đầu
_Nè, như thê này, thế đó. Nhỏ chỉ chỉ rồi lướt lướt trên màn hình.
_Em bấm số thằng Hòa đi. Gọi xem có về ăn cơm không? Tôi nói
_Dạ. Nhỏ cầm lấy cái điện thoại rồi lướt
5phút sau.
_Anh nói hai anh em mình ăn cơm trước đi. Sún nói
_Ừ, thế chiến thôi.
Hai đứa lao vào chiến những thức ăn đang nằm trên bàn.
Ăn xong tôi và Sún dọn xuống. Hôm nay cô giúp việc xin nghỉ nên tôi lao xuống rửa bát.
_Alo, anh đừng có gọi tôi nữa. Tôi không có yêu anh.tôi có người yêu rồi. Bé Sún đang nói chuyện điện thoại với ai đó.
...
_Anh không tin thì mai tôi sẽ dẫn anh ấy tới cho anh xem. Nói xong nhỏ tắt điện thoại.
_Có chuyện gì thế Sún? Tôi hỏi
_Có thằng trong lớp đòi tán em, nhưng em không thích nó cứ gọi cứ làm phiền em. Ở năm lớp8 cũng vậy. Sún nói
_Ừ, thế để mai anh đi theo bé nhá. Để anh nói chuyện cho.
_Vâng.
Nói một lúc với bé Sún, tôi vọt vào phòng ngủ một giấc cho khoái.
_Oáp...oáp. Tôi líu ríu mở mắt. Nhìn đồng hồ thì 13h rồi. Vội vào phòng tắm một phát cho mát. Trời mùa hè Hà Nội thì khỏi phải nói chỉ một từ để diễn tả thôi NÓNG.
Tắm xong tôi xuống ngồi xem fim tí, rồi phóng xe qua nhà Hân.
Đi trên đường thì gặp mấy cặp tình nhân đang chở nhau đi ăn kem uống nước. Nghĩ lại mình không biết lúc nào mới có người nào để ý tới tôi.
Phóng xe một lúc thì tới nhà Hân. Ở ngoài ngõ có quán bán kem, tôi dừng lại vào mua hộp Tràng Tiền và một cốc chè cho ngoại.
_À Ngoại ơi, anh Quân tới. Cu Bo nhìn thấy tôi thì hớn hở bước ra.
_Con chào ngoại con mới tới. Tôi nhìn ngoại nói.
_Bo, anh cho kem nè. Tôi đưa cho nó.
_Chào Hân , Hoàng. Giờ mới nhìn sang thì thấy Hân và thằng đó đang nói chuyện gì ấy.
_Hi, Quân đến sớm ha.
Nhìn thấy tôi thằng Hoàng tỏ ra khó chịu.
_Hai người nói chuyện đi, mình ra nói chuyện với ngoại đã. Tôi nói rồi lấy chè trong túi bỏ vào cốc rồi bón cho ngoại, tôi cũng xem ngoại là ngoại mình luôn.
_Ngoại ăn đi. Tôi xúc cho ngoại ăn.
_Ngon quá. Mà Quân con thấy con Hân nhà ngoại thế nào? Ngoại tự nhiên đề cập đến vấn đề này làm tôi không biết phải trả lời sao. Vì tôi bây giờ vẫn xem Hân là bạn không hơn không kém.
_Dạ Hân xinh , ngoan,hiền. Nói chung là number one . Mà sao ngoại hỏi thế ạ. Tôi ngây thơ trả lời rồi hỏi.
Nhìn qua Hân và Thằng Hoàng thì cũng im lặng đang nghe tôi và ngoại nói chuyện.
_Thì ngoại muốn gả con Hân sau này mà.
_Ặc.
_Ngoại trêu con à. Ngoại đuổi con đi chứ gì? Hân mặt đỏ bước tới giường ngồi với ngoại.
_Ngoại yên tâm, Hân có con chăm sóc rồi không cần tới bạn này đâu. Thằng Hoàng nói vào.
_im lặng. Tôi
_Haha, ngoại đùa thôi mà. Nhìn ba đứa kìa, haha. Ngoại cười như đúng rồi.
Một lát sau tôi cũng xin phép ngoại chở Hân đi làm, vi vu một lúc cũng tới quán...

Chap14:
Vừa đặt chân vào quán thì tôi thấy vẫn ngồi giữa trung tâm quán, 3 thằng con trai và 3 đứa con gái.
Tôi và Hân bước vào lấy đồng phục để ra chạy quán.
_Anh chị dùng gì ạ? Tôi bước lại bàn hỏi.
_Anh Vẹo cho tụi em giống hôm qua đi. Nhỏ Trâm nhìn tôi cười hớn hở nói.
_Vẹo cái đầu gối. Tôi nói rồi bước vào trong quán lấy ra 6 cốc cafê, trà sữa, cafe đen cho 6 người.
_Quân ra chị hỏi nè? Chị Hương gọi tôi.
_Sao vậy chị? Tôi lại gần hỏi
_Đó là bé Linh em của anh Trường chủ quán này. Chị ấy chỉ về phía Linh
_Vâng em biết rồi? Tôi gật đầu
_Lúc nhỏ Linh có một gia đình hạnh phúc lắm. Có ba có mẹ nhưng vì một việc mà bé Linh trầm hẳn đi, nó ít nói, lạnh lùng. Người duy nhất làm Linh cười chỉ có anh Trường.
*Quá khứ 10 năm trước:
Vào một buổi chiều thu Hà Nội, dòng người xe cộ tấp nập đang nối tiếp nhau. Một cô bé năm tuổi cùng anh hai và ba mẹ đang đi chơi.
Cô bé nhí nhảnh ngây thơ có một nụ cười hồn nhiên trong sáng.
_Mẹ ơi, mua cho Linh cái kia đi. Cô bé ấy chỉ về phía mấy cái kẹo bông.
_Con muốn mua kẹo hả , đợi mẹ tí nhé. Mẹ của cô bé bước xuống đi từ từ nhìn trên xuống không thấy xe nào liền bước qua.
_Mẹ đi chậm quá con đi nhanh nè. Cô bé hồn nhiên chạy đi qua đường rồi ngoái lại nhìn mẹ mà không chú ý đến xung quanh.
_LINHHHH. Tiếng hét thất thanh của ba mẹ cô bé.
_Bịch. Cô bé quay lại và thấy một hình ảnh không có cái gì để diễn tả nổi. Ba đang ôm mẹ trong vòng tay, những giọt máu của hai người hòa quyện vào nhau.
Cô bé thất thần tiến lại ba mẹ mình rồi qùy xuống.
_Ba ơi, tỉnh dậy đi, đừng nằm thế mà?
_Mẹ ơi, bé Linh không đòi mua kẹo nữa đâu. Mẹ ngồi dậy đi chơi với con đi.
_Bé Linh hứa sẽ không đòi ăn kẹo bông nữa. Ba mẹ dậy nói chuyện với con đi. Con hứa sẽ ngoan mà...
Mọi người xung quanh thì rơi cả nước mắt khi thấy những lời đó của cô bé.
Anh trai cô cũng chạy tới ôm em mình.
Cô bé nhìn lên trời từng giọt nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt ngây thơ đó rồi ngất đi....
Trở về hiện tại, tôi hai hàng nước mắt đã chực trào. Quay lại nhìn về phía Linh. Hóa ra mình vẫn tốt hơn nhiều người tôi tự nhủ và dặn lòng yêu thương ba mẹ nhiều hơn.
_Chị sao lại kể cho chuyện này cho em? Và tại sao lại là Linh. Tôi chùi đi những giọt nước mắt lăn trên má.
_Vì...mà thôi lúc nào chị kể sau. Và chị tin em sẽ làm cho Linh trở về với con người thật của mình được. Chị Hương mỉm cười nói.
_Vâng. Tôi băn khoăn lắm, rồi chào chị để đi tiếp khách.
Cả buổi hôm đó tôi không biết mình bị gì mà hơi ngơ ngơ. Có lúc Hân hỏi thì tôi cũng trả lời ậm ừ cho qua.
_Cậu bị gì mà như người mất hồn thế. Hân đập vai tôi nói
_Ờ không? Tớ bị gì đâu? Tôi nói
_Ừ.
Tôi thững thờ bước lại bàn trung tâm quán.
_Trâm ơi, ở đây ai biết đàn piano không? Tôi hỏi rồi lén quay qua nhìn Linh, một người con gái với khuôn mặt xinh nhưng trong cái vẻ lạnh băng ấy là một nỗi cơ đơn. Nghe thấy thế Linh quay lên ánh mắt nhìn tôi ngạc nhiên. Hai ánh mắt chạm nhau rồi lướt qua nhau như chưa có chuyện gì?
_À có Linh đấy, nhưng chắc lẽ không được đâu. Nhi nói
_Mà anh tên gì nhỉ. Trâm xen vào?
_Mình tên Quân nà. Tôi đáp.
_Ừ, mà thôi dẹp dẹp đi. Nhân viên mà ngồi nói chuyện với khách, tao nói quản lí đuổi việc giờ. Thằng hôm qua hát bài My Love nói. Giờ tôi mới biết vẻ đẹp thật sự của hắn đó. Đúng là không thể nhìn bề ngoài.
_Xin chào tất cả mọi người, hôm nay mình sẽ hát một bài tặng về một người bạn giờ chưa quen nhưng sau sẽ quen. Bài hát nói rằng "Chuyện gì không tốt đẹp trong quá khứ thì hãy xóa nó đi, hãy để anh chàng nào đó trong cuộc sống giúp cô gái đó" và bài rap xin được bắt đầu.
Tôi tìm bài Xóa Đi Quá Khứ- Kaisoul.
_" Delete quá khứ, copy hiện tại rồi ta past vào tương lai, hạnh phúc đôi lúc không màu hồng chắc gì cầu vồng sẽ không đến hãy quên tất cả những gì đã qua giờ đã có anh kề bên..." kết thúc bài rap, mọi người im lặng nhìn tôi. Tôi tự nhủ có lẽ mình rap chưa hay và bước xuống. Bỗng tiếng vỗ tay nổi lên, nhìn về phía chị Hương thấy chị cười và ra dấu number one.
_Anh Quân rap hay quá à. Trâm nói
_Hi.
_Hay cái đéo gì? Như vịt đực. Thằng trong nhóm đó nói
_Còn hơn ông, plè. Nhi thêm vào.
Quay sang Linh thì tôi vẫn thấy lạnh, không có cảm xúc gì mắt thì hướng xuống cái điện thoại.
Kết thúc buổi làm việc mệt mỏi, tôi chở Hân về nhà. Xong tôi cũng về, vừa phóng đi được một đoạn thì thấy có 6 thằng đang ngồi trên xe máy. Tôi vẫn phóng tiếp và mọi chuyện.... Sẽ được có trong chap sau.

Chap15:
Đi tới gần thì tôi thấy thằng Hoàng đang ngồi ở đó.
_Thằng này là ma hay sao mà đi nhanh thế. Mới ở nhà Hân kia mà. Tôi nghĩ trong đầu.
_Mấy bạn xích sang một bên cho mình đi tí được không? Tôi ngây thơ nói
_Xích cái con mẹ mày, mày là cái gì của Hân sao mà cứ quanh quẩn bên Hân thế. Hân là của tao mày nhớ chưa. Thằng Hoàng tiến lại xách cổ áo tôi lên.
_Mình mới quen Hân thôi. Tôi bình tĩnh trả lời, vì không muốn phải đánh nhau.
_Mới quen sao Hân và ngoại cả cu Bo nữa sao cứ khen mày. Mà mới quen sao cứ phải chở đi chở về. Nó hỏi
_Thì mình với Hân đi làm cùng nhau mà. Tôi bình tĩnh đáp
_Thế giờ tao nói một câu, mày có tránh xa Hân không?
_Không thì sao mà có thì sao? Tôi bước xuống xe và nhìn thẳng vào mặt nó nói.
_Nhào zô tụi bay. Thằng Hoàng nói tiếp
_6 người mà đánh một người không biết nhục sao. Giọng nói của một đứa con gái, nhỏ mặc áo thun nhìn vòng 1 mà muốn phụt máu mũi. Quần đùi ngắn khuôn mặt trắng xinh, tóc xõa ngang lưng.
_Cô em nhìn cũng được phết đấy, hay đi chơi với tụi anh. Anh tha thằng này cho. Thằng tóc nhuộm đỏ nói.
_Đánh thắng tao rồi hãy nói. Thế là tôi cũng nhảy vào đánh nhưng không dùng võ mà đánh lung tung ý.
Quay sang nhỏ, mới khoảng 5phút mà nhỏ đã cho hai thằng đo đường, nhỏ dùng karate luôn. Chắc tầm mới học được 2 năm thôi. Mải lo xem nhỏ đánh tôi bị thằng Hoàng cắn lén một phát vào mặt.
_Hơhơ, ghê quá cơ. Tôi xoa xoa má rồi nhảy vào đánh nó, đánh lung tung và né được đòn nó nhiều. Không dùng karate nhưng tôi chỉ né và đấm loạn xạ thôi. Được một lúc Mèo vờn chuột cũng chán. Tôi đấm vào mặt nó, thằng đó đo đường luôn.
Quay lại xem thì thấy 6 thằng chó đều lê lết nằm hết.
_Bạn gì ơi, cảm ơn bạn nhá. Bạn đánh võ đẹp lắm. Tôi tiến lại cười nói.
_Hihi, mình cũng mới tập võ thôi. Mà nghe giọng bạn không phải người ở đây. Nhỏ nói.
_Ừ hi, mình tên Quân ở Nghệ An nà. Tôi nói
_Ừ, mình tên Na, mà thôi mình phải về đây. Nhỏ nói.
_Khoan, nhà bạn ở đâu mình chở về cho. Xem như là cảm ơn bạn đã giúp mình. Tôi nói
_Giờ bạn đi thẳng rồi rẽ trái. Đi tới đường xyz rẽ phải là tới nhà mình. Na ngồi lên xe rồi chỉ chỉ.
_Tớ nghe nói Nghệ An yên tĩnh lắm phải không. Na hỏi
_Ừ, Đúng đó. Nhà tớ ở Đô Lương, một huyện nghèo nhưng yên bình lắm, không ồn ào như Hà Nội đâu.Buổi chiều thì ra ngoài đồng thả diều, chăn trâu vui lắm...
_Lúc nào tớ vào xem, cậu nhớ làm hướng dẫn viên du lịch cho tớ nha. Na cười cười nói.
_Ok luôn, tớ rất sẵn sàng.
Hai đứa luyên thuyên một lúc, rồi dừng lại tại một ngôi nhà phải nói là bự luôn. Chỉ mới nhìn cái cửa cổng là đã biết ngôi nhà bên trong.
_Nhà cậu đây hả. Tôi chỉ chỉ
_Ừ nhà tớ đó, mà thôi tớ vào nhà đây, hẹn gặp lại. Na bước xuống xe lại mở cổng rồi bước vào nhà. Tôi quay đầu xe thì bất ngờ có hai chiếc xe máy exciter chạy tới.
Hai thằng kia nhìn tôi rồi phóng vào nhà Na, tôi cũng chả quan tâm phóng về nhà
"Mong rằng lại không có chuyện gì giống như chuyện thằng Hoàng nữa. Nhớ lại hai thằng lúc nãy thì cũng Không Phải Dạng Vừa Đâu" tôi suy nghĩ.
Một lúc sau về tới nhà thì thấy...

Chap16:
Tôi phóng xe vào thì thấy có hai xe ô tô (hãng gì thì quên òy) đang đậu ở giữa sân. Dắt xe vào gara rồi tôi rón rén đi đường khác để lên phòng.
_Hù, làm gì mà rón rén như trộm thế. Tôi giật mình quay lại thì thấy bé Sún cười khúc khích.
_Anh không quen gặp người lạ. Tôi đáp
_Lạ gì? Gia đình đối tác làm ăn của ba em đó. Sún nói cùng tôi bước lên tầng.
_Bác Lan và bác Hùng về rồi hả. Tôi nói
_Vâng, mà em nghe mẹ nói gia đình chúng ta chuẩn bị có một thành viên mới. Sún cười cười
_Bác Lan có thai hả. Tôi giật mình nói
_Cốp... Thai cái đầu anh. Em nghe nói là gia đình đối tác với ba em muốn gửi con gái ở đây vài tháng. Sún nói
_Ặc lại gái hở. Tôi lắc đầu nói
_Thế là em có bạn rồi. Sướng quá. Nhỏ nhảy chân sáo rồi bước vào phòng.
Tôi cũng vào phòng và thả mình vào dòng nước lạnh.
Suy nghĩ về chuyện của Linh rồi Hân.
_Ặc, lằng nhằng quá. Là bạn thôi, quan tâm làm gì cho mệt. Tôi độc thoại.
Tắm một lúc rồi bước ra thì gặp thằng Hòa đi lên.
_Thằng chó xuống ăn cơm mày. Mà nhà có khách đấy. Thằng Hòa nói.
_Ừm, tao biết rồi.
_Mà cuộc sống anh em ta phải thay đổi từ hôm nay rồi. Có nhỏ nào mới chuyển tới nhà ở giùm. Thằng Hòa thở dài nói
_Ừ, biết rồi khổ lắm nói mãi.
Hai thằng dắt nhau xuống, tới đến bàn ăn thì tôi phải há hốc mồm nhìn.
_Quân , Hòa chào hai bác đi con. Bác Lan nói
_Dạ cháu chào hai bác ạ. Hai thằng đồng thanh.
_Mà ai đây Lan. Bác gái bên kia hỏi.
_À thằng cháu con Dì ở dưới quê mới lên tìm việc làm rồi ở đây học luôn. Bác Lan nói
_Nhìn cũng đẹp trai ha, con Uyên nhà tôi cũng chưa có ai để ý hay là chọn một trong hai đứa đi. Bác ấy nói đùa.
_Mẹ này. Uyên đỏ mặt nói.
_Thôi, ăn cơm thôi. Từ giờ bé Sún nhà ta có người chơi rồi. Bác Hùng nói
_Vâng. Hihi.
Một lúc sau thì mọi người cũng ăn xong ai cũng vui vẻ riêng tôi thì không. Nhìn về ánh mắt của Uyên ý muốn nói "Ngươi cứ chờ đấy, chuyện cái chân ta chưa bỏ qua dễ dàng thế đâu"
_Thôi, cũng tối rồi anh với chị cũng về đây. Còn bé Uyên thì nhờ gia đình giúp đỡ nhé. Cô Trinh nói
_Vâng, em cũng xem bé Uyên như con trong nhà thôi. Bác Lan nói.
_Ừ, thế thôi. Anh chị cũng về đây. Uyên ở lại nhớ ngoan nghe chưa, đồ đạc tí nhờ hai bạn này chuyển lên phòng giùm nhé. Bác Trinh nói rồi lên xe phóng đi.
_Hòa, Quân hai đứa giúp bé Uyên chuyển đồ đạc lên phòng nha. Bác Hùng nói.
_Vâng.
Hai đứa hì hục khiêng đồ, còn Sún với Uyên thì lo tự sướng với cái điện thoại.
_Lo mà chụp ảnh lại giúp với chứ. Tôi thờ phì phò nói.
_Đồ gì mà nặng zữ. Thằng Hòa tiếp
_Hai anh không galăng tí nào cả. Mới khiêng tí đã kêu mệt. Sún trề môi đáp.
_Anh còn chưa xong với tôi đâu. Chân để lại sẹo rồi đấy. Lo mà làm đi. Uyên nói nhỏ vào tai tôi. Ngắn gọn súc tích nhưng khiến tôi cũng sợ. Con trai thì dễ giải quyết, con gái thì lằng nhằng lắm.
_Thôi, khiêng đi mày. Kệ 2 nhỏ. Tôi nói
_Hừ, ai là nhỏ hả.
Mải trêu mà quên mất là đi làm.
_Thôi, con chào cả nhà ,con đi làm đây. Tôi xin phép rồi phóng xe đến nhà Hân.
_Hân ơi đi nhanh nào, tớ xin lỗi quên mất. Tôi nói
_Ờ Ờ đợi tớ tí. Nói rồi Hân bước ra, hôm nay nhỏ mặc cái quần jean bó, áo thun có hình pucca ở giữa. Tóc được xõa sang một bên, nhìn ư rất là xinh.
Hai đứa phóng xe tới quán thì thấy khách cũng tới đông rồi.
Nhìn lại bàn giữa thì hôm nay chỉ mình nhỏ Linh ngồi đấy bên cạnh thì có mấy thằng trẻ trâu cư muốn làm quen.
_Chị Hương.
_Gì nhóc.
_Đồng phục cất ở đâu rồi sao hôm qua em thấy ở kia giờ lại không thấy. Tôi nói
_Ở trong đó kìa nhóc. Chị chỉ về phía trong quán.
_Vâng. Tôi và Hân bước vào lấy đồng phục rồi bước ra chạy quán...

Chap17:
_Quản lí đâu? Tiếng của một người con gái vang lên
_Dạ chị cần gì không ạ? Tôi nhìn vào Linh, khuôn mặt xinh , băng giá nhưng nhìn vào đôi mắt kia thì có một nỗi buồn sâu thẳm cần được người khác quan tâm chăm sóc. Chứ không phải nhìn bề ngoài mà đánh giá nhận xét.
_Anh nhìn gì? Gọi chủ quán ra đây cho tôi. Linh hét lên, hình như cô ấy uống rượu. Mọi người trong quán thì cứ nhìn chằm chằm vào bàn tôi.
_Chị say rồi thì phải. Tôi nói
_Quân em ra đây chị nói nè. Chị Hương bước lại gần tôi nói.
_Vâng. Tôi đáp.
Hai chị em vào trong phòng vì quán này có mấy phòng ở bên trong.
_Dạ chị gọi em có việc gì?
_Ngày kia là ngày mất của ba mẹ Linh. Nên con bé mới như thế. Anh Trường dỗ nó cũng không được, chị thì lại càng không? Chị Hương nói, giờ tôi mới biết chị Hương và anh chủ quán đang yêu nhau trách gì chị có vẻ quan tâm Linh.
_Giờ em có thể giúp Linh chứ. Chị nói
_Vâng chị cứ tin em. Tôi nói rồi vào cất đồng phục nhân viên ở trong quán.
_Hân ơi, tớ nói nè.
_Sao vậy cậu? Hân chạy lại gần tôi
_À tớ xin nghỉ hai ngày để về quê cái. Cậu ở lại nhớ chăm sóc ngoại nhá. Mà nhớ đi đường cẩn thận đấy. Tôi nói
_Ừ, cậu đi đường cẩn thận nhé. Nhớ quà cho tớ đấy.
_Ok. Tôi nói rồi phóng xe về nhà và để Linh ở đó tí.
_Ê, Hòa mày có 2triệu không? Tao mượn. Tôi nói với nó
_Địt, mày cần 2triệu làm gì?
_Có chuyện gấp có không cho tao mượn! Tôi nói
_Nè cầm đi. Hắn đi vào phòng rồi xách ra 4tờ 500k đưa cho tôi.
_Tao về quê hai ngày, ngày kia tao lên. Tôi nói.
Quay xuống nhà thì không có ai ở nhà. Tôi phóng xe ra quán vẫn thấy Linh đang nằm đó, chị Hương đang ở một bên giường.
_Linh say rồi à chị? Tôi hỏi
_Ừ, Nó mới ngủ thôi.
_Mà thôi chị ra xe quán tí, em chăm sóc Linh giùm chị nha. Nói rồi chị bước ra, chỉ còn tôi và Linh trong phòng. Hình ảnh một thằng con trai đang nhìn một người con gái đang ngủ. Lúc ngủ thấy Linh dễ thương hơn lúc tỉnh dậy. Bất giác thằng con trai mỉm cười.
_Ba mẹ ơi...ba mẹ về với con đi. Bé Linh nhớ ba mẹ lắm. Linh nói mớ hai tay khươ khươ lung tung.
_Linh.
_Ơ, sao anh lại vào phòng tôi. Linh nhìn tôi rồi co rúm người lại xem xét lại quần áo (ặc, nghĩ em dâm dê ấy mà, con nhỏ đáng ghét ta ứ thèm).
_Mình được c.h.ị ....
_Bốp. Một cái tát được dành cho tôi.
_Kút.
_Ơ.
_Kút ra cho tôi. Nhỏ
_Quân có chuyện gì vậy. Chị Hương hốt hoảng chạy vào.
_Em có làm gì đâu. Tự nhiên Limh tát em.
_Linh, chị nhờ Quân chăm sóc em đó sao lại tát Quân. Chị Hương nhỏ nhẹ nói
_Ai bảo hắn vào phòng em. Linh xụ mặt xuống
_Đây là ở quán mà. Tôi nói
_Xin lỗi. Ngắn gọn súc tích linh nói.
_Không có gì đâu! Mà nè? Bạn đi theo mình tới một nơi được không mình biết bạn đang buồn về một chuyện gì đó? Tôi đề nghị
_Linh đi đi, có lẽ nơi đó sẽ làm em vui hơn. Chị Hương nói.
_Ừ.
Một lúc sau, tôi chào chị Hương và xin phép nghỉ hai ngày. Chị không nói gì và mỉm cười. Tôi và Linh hai đứa bắt taxi tới bến xe và bắt xe về Nghệ An quê hương tôi.
Tôi cũng nhiều lần tự hỏi tại sao Linh lại đi theo với một người không quen biết như tôi chứ. Nghĩ đi nghĩ lại cũng chả ra đáp án nên lại thôi.
_21h hai đứa bắt xe Khánh Hoàn về. Vừa lên xe thì cả lơ xe với mấy thằng bắt khách cứ nhìn Linh chằm chằm.
Linh chọn vị trí gác xếp gần cửa sổ bên trên nằm. Tôi thì nằm bên ngoài thôi.
_Có vẻ bạn ít nói nhỉ. Tôi bắt chuyện như bình thường vì tôi bây giờ cũng xem Linh là bạn vì nếu mơ có người yêu như Linh thì cũng không được. Hai chữ giàu-nghèo khó đến được với nhau lắm.
_Ừ
_Mình tên Quân, bạn tên Linh phải không?
_Biết rồi hỏi làm gì? Linh troll
Sau một hồi bắt chuyện thì khách cũng lên nhiều. Nhiều thằng trên tuổi tôi cứ chú ý nhìn vào đôi chân Linh. Vì nhỏ mặc váy mà. Linh cũng biết nhưng nhỏ không quan tâm và nhắm mặt nghe phone. Tôi cũng chả biết làm gì? Bất chợt lấy một bên tai của Linh đeo vào tai.
Linh bất chợt mở mắt nhìn sang tôi với vẻ khó hiểu tôi thì mặc kệ hoà vào dòng nhạc rap từ máy điện thoại Linh phát ra và dần dần cả hai đứa chìm vào giấc ngủ bình yên...

Chap18:
Vừa mở mắt ra thi không thấy Linh đâu. Tôi vội lấy balô rồi xuống xe. Nhìn qua nhìn lại thì thấy nhỏ đang chạy lung tung như con nít.
_Ở đây khác Hà Nội nhiều lắm. Tôi tiến lại Linh
_Ừ, ở đây không ồn ào như Hà Nội. Linh dang tay ra hít một hơi thật mạnh, điều đó làm mấy thằng cứ nhìn nhìn.
_Ê, người ta nhìn kìa. Tôi nói
_Kệ người ta chứ.
_Ở đây thấy con gái mặc váy là cứ nhìn đấy. Nhanh nhanh rồi đi theo mình. Tôi nhăn mặt.
_Thế Quân thì sao?
_Ơ... Thôi về nhà Quân đi. Tôi cứng họng, "ai nói nhỏ lạnh lùng chứ, rắc rối không khác nhỏ Uyên" tôi suy nghĩ.
_Hihi. Nhỏ cười nhưng tôi thấy nụ cười sao mà khó coi, gượng gạo đến thế.
_Về nhà thôi, còn ở đó là bị bắt thì ráng chịu nha. Tôi biết Linh đang cố tỏ ra vui vẻ khi sắp đến ngày mà 10 năm trước ba mẹ Linh mất.
Hai đứa bắt xe lai về nhà tôi, hai cái xe dừng lại ở một ngôi nhà nghèo nhất xóm.
_Quân con về khi nào thế. Ba mẹ tôi ra ôm chầm lấy tôi.
_Mà ai đây vậy con? Ba mẹ tôi hướng mắt nhìn Linh.
_Dạ cháu chào hai bác. Linh lễ phép chào.
_Đây là Linh, là bạn con ở Hà Nội về đây chơi ít ngày. Tôi nói
_Thôi hai đứa vào nhà đi.
Tôi và Linh bước vào, nhìn lại khung cảnh trong nhà vẫn như cũ. Những đồ vật cũ kĩ, những giấy khen của hai anh em tôi được dán trên tường vẫn còn nguyên, tôi cũng không biết Linh có ở được nhà tôi hai ngày được không nữa.
_Anh Kòi, chụt... Cún nhớ anh quá cơ. Bé Cún nhảy lại ôm tôi rồi hôn lên má tôi.
_Bé Cún anh cũng nhớ anh nữa. Tôi mỉm cười nhìn nó.
_Anh , chị kia là bạn gái anh hả... Đẹp quá à. Nói rồi Cún nhà tôi chạy qua ôm lấy tay Linh như đúng rồi.
_Hi, em ngoan quá. Linh mỉm cười xoa đầu bé Cún.
_Chị là bạn gái anh Quân à? Anh chị nhìn đẹp đôi lắm.
_Ặc, con bé này, anh với chị ấy là bạn thôi. Tôi nói
_Hihi, nhìn anh đỏ mặt kìa, rõ là có đấy. Cún tiếp tục
Nói xong tôi xách ass ra ngoài sân bắt gà làm thịt.
_Quân , nhỏ kia là bạn gái mày à? Cũng có mắt nhìn người đấy chứ. Ba tôi nói
_Đó là bạn con, con đâu dám mơ cao . Tôi nói
_Ờ, mà thế tối con bé ngủ đâu. Mẹ tôi vừa nhổ lông gà vừa nói.
_Ờ con cũng chưa nghĩ đến. Tôi đáp
Làm khoảng 30phút thì cũng xong, vào nhà thì thấy hai chị em đang cười khúc khích rồi đang xem cái gì ấy.
_Hai người làm cái gì thế? Tôi hỏi
_Hihi, nhìn Quân ngố quá trời còn ở thời adam không một mảnh vải che luôn. Đây là nụ cười thật của Linh.
_Cún, sao em lại đưa cho chị Linh xem thế? Huhu, đời trai anh bị mất rồi sau này không ai lấy anh nữa rồi . Tôi vờ hai tay dụi dụi mắt.
_Huhu, tội anh ghê cơ, không ai lấy thì có con Bờm bên nhà anh Tuấn đấy. Cún troll tôi, từ nhỏ đến giờ nó thế đâu. Không ngờ mới mấy phút ngồi với Linh mà Cún nhà tôi thay đổi 180độ C. Thiện tai thiện tai...
_Cốc. Trêu anh. Mà hai người nói xấu gì anh nữa không đấy? Tôi nheo mắt hỏi
_Có chứ Cún nhỉ? Nào là 5tuổi vẫn còn tè dầm, xem phim lãng mạn là khóc như girl... Linh kể ra một loạt cái xấu của tôi.
_Ơ...ặc...ẹc. Khỏi phải nói mặt tôi ngu đến cỡ nào. Mong rằng lúc đó có một cái hố để chui xuống cho đỡ nhục.
Tôi rút khỏi hai người kia và đưa cái mặt như đám ma ra ngoài này hít thở không khí, nhà tôi chỉ có 4 trào ruộng. Mai ở nhà sẵn tiện giúp ba mẹ gắt lúa luôn.
_Ê Quân, mày về lúc nào thế. Thằng Tuấn ở gần nhà tôi, nó thường hay trêu tôi, nó ỷ nhà nó giàu hơn nhà tôi nên tôi cũng không ưa mấy loại này lắm.
_Ồ hôm nay rồng đến nhà tôm à.
_Anh em sao lại nói thế chứ, mà tao thấy mày dẫn nhỏ nào mới về phải không? Thằng Tuấn đi thẳng vào vấn đề, chắc lúc nãy nó thấy tôi đi theo Linh. Linh như thế thằng con trai nào không mê mới lạ.
_Ừ, người yêu tao đây. Tôi chém nó, không phải trong lòng nói thế đâu vì không muốn nhỏ quan hệ với mấy thằng này.
_Người yêu ai cơ? Không biết từ đâu Linh lù lù sau lưng tôi đứng đó.
_Chào bạn, mình là Tuấn đẹp trai muốn làm quen với bạn. Nó cười khẩy vì nó cũng biết tôi nói dối rồi.
_Chào. Linh
_Bạn người ở đâu sao đi theo thằng nhà quê này. Qua nhà mình chơi đi ở đây ô nhiễm quá. khuôn mặt thật của nó hiện ra.
_Thế bạn có gì hơn Quân không? Nhà bạn cũng chỉ bằng truồng nuôi chó của nhà mình thôi . Linh nói
_Mày... Mày cứ để đó. Nói xong thằng Tuấn bước về tôi thì hả lòng hả dạ cứ cười cười như thằng điên...

Chap19:
Đang cười chảy ra nước mắt của câu nói Linh dành cho thằng Tuấn. Thì tôi đang được Linh ngắm bằng ánh mắt rất chi là thiện cảm.
_Lúc nãy mình nghe nói ai là người yêu Quân cơ? Nhỏ lấy ngón tay trỏ búng búng vào môi .
_À thôi, Linh nghe nhầm đấy. Mình vào ăn cơm thôi. Tôi khuôn mặt vẫn bình thường, không phải vì tôi không dám nói ra vì nói ra thì sợ nhỏ hiểu nhầm thôi.
_Ừ.
Hai đứa đi vào thì thấy ba mẹ đang dọn cơm lên, tôi và Linh cũng lại phụ một tay.
Cún thì trải chiếu xuống nền đất rồi, hạ mâm cơm xuống cả nhà đều ngồi xuống tôi thấy Linh ngại ngại cái gì ấy.
_Ở nhà cô không được như thành phố các con. Nên chỉ thế này thôi, con thông cảm. Mẹ tôi nói
_Không có gì đâu cô, con mong ngồi ăn như thế này mà không được. Linh cười buồn nói.
_Thôi, cả nhà ăn đi. Con cứ tự nhiên nhé, xem như nhà của mình.
Bữa cơm trôi qua đầy vui vẻ, ba mẹ hỏi tôi trên Hà Nội vào học chưa? Sống tốt không? Việc làm thế nào rồi...
Ăn cơm xong tôi dọn mâm xuống nhỏ Linh thì mệt nên lên nằm với bé Cún nhà tôi rồi. Căn nhà nhỏ chỉ có hai giường thế là tôi lại trải chiếu xuống để nằm. Quen rồi nên một lúc sau tôi cũng thiếp đi vì chuyến đi xe.
Đang ngủ ngon thì có cái gì đang chọc vào mặt tôi. Tôi lại trở bên phải nằm nhưng cái gì đang ngứa ngứa ở làm tôi bật dậy.
_Ặc, để mình ngủ tí đi. Tôi mắt nhắm mắt mở nói.
_Không, 16h rồi, ba mẹ đi gắt lúa rồi đó Cún nói.
_Đi sớm thế. Tôi bật dậy ra rửa mặt và tắm phát rồi mặc quần áo dài và cái mũ .
Nhìn lại Linh thì vẫn cái váy trắng đó, nhỏ thì không đưa áo quần thế làm sao mà đi ra đồng gắt lúa được nhỉ.
_Linh đi gắt lúa với Tớ không? Tôi quay sang hỏi.
_Gắt lúa á, đi chứ. Linh hí hửng khác ngày thường. Chắc là đang cố cười để quên đi nỗi đau mà.
_Cún vào tìm chỗ áo của mẹ cái áo dài , còn quần thì mặc của tớ cũng được. Tôi nói và hình dung lúc đó không biết Linh nhà ta sẽ như thế nào nhỉ?
_Eo, mặc quần của cậu á. Linh ngạc nhiên nhìn tôi như người trên sao hỏa.
_Nếu không thì mặc quần mẹ tớ cũng được. Tôi nói
_Thôi, cậu lấy quần cậu đưa cho tớ đi.
Tôi đưa cho Linh cái quần của tôi. Tôi thì kòi lắm nên chắc là nhỏ sẽ mặc vừa. Nhỏ nhận lấy cái quần của tôi và cái áo của mẹ tôi.
Trước khi đi vào phòng thay đồ nhỏ quay đầu nói.
_Cấm nhìn trộm, Cún canh chừng giùm chị.
_Ta ứ thèm nhé. Nói xong tôi bước ra ngoài nhà vươn vai một cái cho khoẻ người. Ngoài đường thì cũng không có ai đi qua. (Đường Quê ít người đi lại lắm)
_Đi ra gắt lúa thôi. Nhỏ Linh đập vai tôi nói. Tôi nhìn lại nhỏ từ đầu xuống chân nhìn thấy sao sao ý nhưng Linh vẫn xinh như thường.
_Cún ở nhà coi nhà nhé, anh và chị Linh đi gắt lúa đây. Tôi nói vọng vào trong nhà.
_Dạ.
Hai đứa bước đi, nhỏ Linh cứ nhìn xung quanh chỉ cái này cái kia. Rồi tự nhiên đập đập vai tôi nói.
_Quân con gì bay bay thế? Nhỏ hỏi
_Con chuồn chuồn mà cũng không biết hả. Tôi lắc đầu ngán ngẩm.
_Không? Quân bắt cho tớ đi. Nhỏ nhìn con chuồn chuồn không chớp mắt nói.
_Bắt làm gì, để nó sống. Tôi nói
_Ứ chịu đâu, không bắt là tui cứ đứng đây. Nhỏ hậm hữc giẫm chân xuống đất. Tôi thì cũng chịu luôn, hôm qua tính nhỏ khác lắm mà.
_Thôi, để tớ bắt là được chứ gì? Nhưng nói thì dễ làm được thì lại khác.
Tôi đi từ từ tiến lại con chuồn chuồn đang đưa tay ra bắt thì nó lại bay đi. Nó đậu vào cành cao hơn, tôi vẫn thế từ từ chậm rãi và đang đưa tay ra thì nó lại bay đi. Lặp đi lặp lại những 5 lần mới bắt được tôi thì chán nản vì mới làm một việc rất cao cả là bắt chuồn chuồn. Nhỏ Linh thì khỏi phải nói cứ cầm con chuồn chuồn nghịch nghịch như đúng rồi. Mấy người đi qua cứ nhìn tôi và Linh như đứa điên trốn trại...

Chap 20:
Sau một quãng đường dài hai đứa mới tới cánh đồng ruộng. Một màu vàng tràn ngập trên cánh đồng quê tôi.
_Quân ở đây vui quá à? Linh hí hửng
_Ừ, giờ cậu ngồi đây nha. Tớ lại gắt lúa đây. Tôi nói rồi lại phía ruộng của nhà tôi. Linh thì không chịu ngồi yên tại chỗ mà chạy theo tôi.
_Chờ tớ với ngồi một chỗ chán lắm. Nhìn nhỏ chạy mà tôi phải bụm miệng cười, mặc cái quần thì dài hơn chân, cái áo thì rộng thùng thình.
_Uỵch. Nhỏ ngã xuống bờ ruộng.
_Haha, hihi, tôi thì ngoác miệng cười. Nếu ai nhìn thấy cảnh đó mà không cười thì tôi chắc rằng họ bị chai cảm xúc.
_Linh...Linh bị sao không? Tôi cố nín cười nhìn nhỏ.
_Huhu, đau chân. Nhỏ ôm lấy chân nước mắt lại rơi.
_Ớ, sao tự nhiên lại khóc thế? Đau ở đâu tớ xem? Tôi ngồi xuống mà không cười nữa.
_Hức, trẹo chân rồi.
_Đưa chân ra tớ xem nào. Giờ nhắm mắt và cắn vào tay tớ nha. Tôi nói thế và chuẩn bị một phát cắn định mệnh. Nghĩ lại sao lúc đó ngốc thế ,giờ mang hai dấu răng của nhỏ ở tay.
_Hic, ừ. Nhỏ nhắm mắt và cầm tay tôi chực sẵn ở miệng rồi.
_Ắc...rắc....
_ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ... Tiếng hét của hai đứa hòa vào nhau. Mọi người thì nhìn hai đứa.
_Hai đứa kia làm gì mà hét thế nhỉ?
_Trời nắng mà hét như điên... Blap...blap
Xem lại tay mình thì máu ra mẹ nó rồi. Nhỏ thì ôm lấy chân.
_Cậu chảy máu rồi? Linh hốt hoảng nhìn vào tay tôi.
_Không sao đâu , nhẹ mà. Tôi nói thế chứ đau lắm. Mấy thím cử thử mấy girl cắn vào tay là biết.
_Sao lại không sao, tớ xin lỗi. Nói rồi nhỏ đi tìm cái gì để bịt cho tôi.
_Ba mẹ để con xuống gắt nữa. Nói rồi tôi bước xuống cầm liềm gắt. Mồ hôi thì cứ rớt xuống ầm ầm. Nhỏ một lúc sau mới quay lại trên tay là một đống là nhưng lá đó chả cầm máu được .
Nhỏ bước xuống gần tôi.
_Đưa tay ra. Linh nói
Tôi đưa tay ra, Linh lấy cái lá bàng quấn vào tay rồi lấy dây gì đó buộc lại. Tôi thì cũng bó tay sự ngây thơ của cô nàng này.
_Cảm ơn. Tôi nói
_Hi.
_Thằng Quân đưa người yêu về đi gắt hả mày, ghê quá. Bác nào trong xóm tôi trêu
_Dạ không phải đâu bác, bạn con đấy. Tôi cười đáp lại
_Thôi khỏi phải giấu đi, lúc nãy ở đằng xa tao thấy hai đứa tình cảm lắm mà. Chàng giúp nàng. Bác gái trên xe bò nói tiếp.
Tôi thì cũng mỉm cười cho qua vì không muốn nhỏ hiểu nhầm thì chết.
_Cậu ngồi đó để tớ ôm lúa lên. Tôi và ba mẹ tầm khoảng 1 tiếng sau cũng găt xong. Nhỏ thì ngồi trên bờ lướt điện thoại.
Tôi thì cũng khá khó khăn khi ôm lúa lên vì cái tay đau.
_Để tớ ôm nữa cho. Hai cô chú cho con ôm với. Linh cất điện thoại vào túi rồi bước xuống ruộng ôm lúa.
_Ôm được không đó. Tôi trêu
_Xì, để rồi xem. Linh lấy tay ôm lấy lúa ôm ngang lưng xách đi.
Một lúc sau lúa cũng được sắp xếp trên xe bò xong. Ba mẹ thì về trước để tôi quản xe bò.
_Cho tớ leo lên với . Linh với với tay bên dưới.
_Nắm lấy tay tớ đi, bám chắc vào. Nhỏ bước lên càng xe bò tôi thì kéo lên. Sau một lúc vật lộn thì cũng kéo được Linh lên.
_Lần đầu tiên tớ đi xe này á. Sướng ghê ha. Linh nói rồi đưa điện thoại ra.
_Quân chụp ảnh với tớ đi. Linh nói
_Không? Tớ ghét nhất chụp ảnh, không chụp đâu. Tôi lắc đầu đáp
_Đi đi, không là tớ nhảy xuống dưới này. Nhỏ từ từ đứng dậy.
_Ê ê cẩn thận đấy, tớ chụp. Tôi hoảng hồn nhỏ mà ngã thì tôi cũng không sống nổi với gia đình nhỏ đâu.
_Tách. Hai đứa chụm đầu lại, tôi thì chỉ biết nhìn vào cái máy ảnh chứ biết làm gì đâu?
Hai đứa luyên thuyên một lúc rồi về tới nhà...

Chap 21:
Trên đường về thì mấy bác, dì hàng xóm cứ hỏi khi thấy một thằng nhà quê nghèo nhất xóm tự nhiên hôm nay có nhỏ nào về đi gắt thế. Dân thành thị thì tôi không biết cơ mà dân quê chúng tôi hễ mà có đưa gái về nhà là chỉ trỏ bàn tán rồi.
_Quân ai thế? Bạn gái mày à?
_Quân mày kiếm được bạn gái xinh quá...blap...blap...
Tôi thì chỉ cũng cười trừ, giải thích thị họ cũng nói. Thôi thì mặc kệ họ.
_Quân, mai đi gặt tiếp nhá. Đi xe bò này sướng ghê. Nhỏ nói
_Lần đầu tiên tớ nghe có người nói đi xe bò sướng. Tôi lắc đầu ngán ngẩm.
_Hi kệ tớ, tớ thích. Linh cười.
Tôi thì cũng lắc đầu bó tay luôn. Về đến nhà tôi bước xuống càng xe rồi nhảy xuống.
_Cậu cứ ngồi đó nhé. Để tớ hạ xe xuống. Tôi ngoảnh lên nói.
_Ừ
Tôi đỡ một càng xe rồi kéo bò ra.
_Uỳnh. Xe được hạ xuống.
_Xuống đi, tớ đỡ cho. Tôi đứng lên hai càng xe đưa tay lên để đỡ nhỏ
_Đỡ cẩn thận nha. Nhỏ chụm chân rồi thả xuống tôi ở dưới đỡ xuống từ từ.
_Nắng quá, cậu vào nhà nghỉ đi. Tôi quay saog Linh nói.
Nói xong tôi thay áo quần rồi lấy xe đạp đi lên trên ngã tư rồi vào trong đình mua áo quần cho nhỏ.
Lượn đi lượn lại mà không biêt cái nào hợp với Linh.
_Chị ơi, lấy cho em cái áo dài sọc caro màu đỏ giùm. Tôi chỉ lên phía trên
_Đó áo con gái mà em? Chị bán hàng ánh mắt ngạc nhiên nhìn tôi.
_Vâng chị lấy cho em. Tôi gật đầu.
Tôi đo lên người mình, nhỏ Linh cũng cao tầm tôi nhìn cũng được.
_Chị có quần jean con gái nào đẹp đẹp không? Chọn giùm em một cái. Tôi nhìn chị nói tiếp
_Em mua tặng bạn gái à?
_Dạ không bạn em? Tôi đáp
_Ừ, nè. Quần này mới được lấy về. Chị ấy đưa tôi quần jean màu đen bó.
_Ừ. Tôi lấy rối đo chiều dài với quần mình thì nghĩ chắc là hợp với nhỏ.
_Chị lấy cho em đồ bikini của con gái giùm em luôn. Tôi ngại đỏ mặt nhìn lên nói
_Em chọn đi. Chị ấy đưa ra một loạt bikini màu sắc sặc sỡ nhìn mà hoa cả mắt. Tôi chọn đại hai cái rồi bỏ vào túi.
_Đây là lần đầu tiên chị thấy thằng con trai mua đồ lót cho con gái đó, hihi. Chị ấy trêu tôi
_Vâng. Tôi gãi đầu đỏ mặt.
_Dạ mà tất cả là bao nhiêu à chị? Tôi hỏi
_Quần 170k, áo 80k, đồ lót 50k. Tổng là 300k em? Chị ấy nói
_Vâng đây chị? Tôi nói rồi đưa tiền cho chị rồi ra lấy xa đạp kùi đạp về nhà. Mồ hôi thì cứ tuôn ầm âm, cái nắng ở quê tôi thì cháy da.
_Phù. Cuối cùng cũng về tới nhà tôi tiến thẳng vào.
_Quân cậu đi đâu mới về thế? Linh hớt hải nhìn tôi mồ hôi mồ kê chảy ra.
_Hi, nè. Vào tắm đi. Tôi thở hồng hộc và đưa cho nhỏ.
_Cái gì đây? Linh hỏi tôi
_Quần áo đấy, ai bảo cậu về quê không đưa cái gì cả? Tôi đáp
_Cậu mới đi mua quần áo cho tớ hả.
_Ừ.
_Hi, cảm ơn.
_Không có gì, tắm nhanh đi để tớ tắm. Tôi giục vì giờ muốn nhảy vào tắm cho mát.
_Cún ơi, lại quạt giùm anh đi. Tôi cởi trần ngồi thở
_Vâng. Cún cầm con búp bê tôi mua lúc trước rồi lấy cái quạt giấy quạt cho tôi.
_Cún ngoan quá à? Tôi xoa đầu bé, thực sự tôi thương bé Cún lắm tự nhủ phải kiếm tiền để nuôi gia đình.
Quạt một lúc thì Linh cũng tắm xong.
_Quân cậu có tài mua áo quần cho con gái đấy. Linh để tóc xõa sang một bên rồi rủ rủ cho khô. Nhìn nhỏ trông thật hiền lành dễ mến.
_Xiii. Tớ chọn đại đấy. Nói rồi tôi vọt vào phòng tắm. Gọi là phòng cho hoành tá tràng thế thôi , chỉ có cái gian nhỏ khuất phía sau được che bởi cái cửa mục.
Tôi để dòng nước tuôn chảy đi những mệt mỏi, nghĩ về cuộc sống phía trước. Chuẩn bị vào học rồi, Hà Nội lại toàn nhà giàu, chắc là tôi không có thêm bạn ngoài 5 thằng Hòa, Trung, Khánh, Phương, Quang...

Chap 22:
Một ngày mới lại trôi qua, tôi lò dò bước dậy. Nói về chuyện tối hôm qua, nhà tôi nhỏ chỉ có hai giường. Linh và Cún ngủ một giường, ba mẹ tôi ngủ một giường riêng tôi được sở hữu một không gian ngủ rất rộng là trải chiếu ngủ dưới đất.
_Oáp...oáp. Vươn vai đủ kiểu mà công nhận ngủ ở dưới đất dậy xong rất mệt. Mỏi đau đủ kiểu.
_Trời giờ này mà còn ngủ, heo mà. Tôi lắc đầu bước lại chỉnh lại cái chăn cho hai con heo này.
Ba mẹ giờ này chắc là cũng ra đồng rồi bước lại xem đồng hồ đứt quai vứt ở cái bàn xem mới được 5h30. Tôi bước ra đường đi một vòng xung quanh xóm. Cái xóm nghèo này đã gắn bó với tôi rất nhiều kỉ niệm. Nhìn về những ngôi nhà giàu sao trên cái cuộc đời bất công thế. Giàu thì được chê, ghét Nghèo. Cái xã hội phân biệt giàu nghèo này đã cho mấy người nghèo như tôi cảm thấy tủi nhục nhưng không vì thế mà tôi cảm thấy tự ti mà ngược lại giúp tôi cố gắng vượt qua số phận. Những dòng suy nghĩ lướt qua rồi tôi tự cười một mình.
_Dậy rồi à Cún. Con heo kia đang ngủ à? Tôi bước về nhà thì thấy bé Cún đang đánh răng.
_ Ị inh ang ủ ong á (chị Linh đang ngủ trong á) Cún vừa đánh răng vừa nói.
Bước vào nhà thì thấy nhỏ đang ngủ yên lành trên giường. Gương mặt hồn nhiên, tôi vẫn mong qua ngày hôm sau thì gương mặt ấy vẫn mỉm cười như thế. Mai là ngày giỗ của ba mẹ Linh, tôi dự tính chiều nay sẽ tâm sự với nhỏ.
Mặc tạm cái áo lao động rồi lấy cái mũ bước ra ngoài đồng gắt với ba mẹ.
_Quân sao mày không ở nhà với bạn đi. Ở ngoài này tao với mẹ mày làm được mà. Ba tôi nói
_Dạ thôi, Linh đang ngủ hôm qua cô ấy đi gặt về mệt thì phải. Tôi cúi xuống gắt lúa.
_Mà nhỏ đó xinh thế, sao không yêu nó đi con. Mẹ tôi nói.
_Thôi mẹ ơi, con chỉ xem Linh là bạn thôi. Mà nếu yêu thì cũng không được đâu. Giàu nghèo khó đến với nhau lắm. Tôi thẳng thắn trả lời.
_Ái chà, thằng Kòi mày về lúc nào thế. Tao nghe nói mày đi Hà Nội mà. Thằng Hoàn học chung với tôi năm lớp 9. Nói về thằng này thì cũng được, gia cảnh cũng không hơn tôi là mấy, nhưng tôi lúc đó cũng ít nói chuyện nên không có thằng nào là bạn cả.
_Ừ. Tao mới về hôm qua. Tí lại nhà chơi. Tôi cười
_Mà tao nghe mọi người nói mày đưa người yêu về phải không? Thằng Hoàn nói.
_Không phải đâu. Bạn của tao từ Hà Nội về đó. Tôi vừa cúi xuống gắt lúa vừa nói.
_Ừ, tí gặt xong tao lại nhà mày. Nếu xinh thì mày làm mối tao cái nha. Nó hí hửng
_Tao chỉ sợ mày không đủ tuổi tán thôi. Tôi cười trừ.
Một lúc sau, cũng gặt xong. Ba mẹ cho tôi về trước.
_Ê ê, Quân đợi tao với mày. Thằng Hoàn đuổi phía sau tôi.
_Làm gì mà chạy như ma đuổi thế mày. Tôi dừng lại hỏi nó.
_Đợi tao về xem girl nữa chứ. Xinh thì để tao tán. Nó nói rồi đi theo tôi về nhà.
Trên đường về thì thằng Hoàn cứ hỏi.
_Em ấy xinh không mày? kiêu không? Dễ thương không?...blap...blap
_Mày gặp rồi biết , hỏi nhiều quá. Tôi nhíu mày khó chịu.
_Về đến nhà rồi đó, vào nhà gặp rồi biết. Tôi nói
_Ừ, tao cho mày xem tao chinh phục em ấy như thế nào nhé. Thằng Hoàn nói.
_Để tao xem mày làm thế nào. Tôi cười khẩy.
_Cún chị Linh đâu rồi? Nhìn quanh nhà chả thấy nhỏ đâu. Thấy Bé Cún đang nấu ăn.
_Gọi Tớ có chuyện gì đấy? Linh bước ra vẫn mặc bộ áo hôm qua tôi mua, tóc thì được xoã ngang lưng đang cầm trên tay rổ rau muống mới được rửa sạch.
Thằng Hoàn thì cứ đứng đơ như thế rồi nó lắp bắp quay qua nói nhỏ với tôi.
_X.i.n.h d.ậ.y m.à.y. Thằng Hoàn lắp ba lắp bắp nói.
_Thì lúc nãy dậy thấy có con heo đang ngủ giờ về không thấy đâu nên hỏi ý mà. Tôi nhìn lung tung nói.
_B.ạ.n tên Linh à? Cho mình làm quen nhé. Thằng Hoàn nói
_Ừ. Linh thì không nhìn nó mà nhìn tôi với ánh mắt khó chịu rồi bước lại nấu ăn theo Cún.
_Thế nào? Chinh phục được không? Tôi quay qua thằng Hoàn hỏi. Nhưng nó thì cứ cắm mắt vào Linh.
_Khó quá mày ơi. Tao chịu. Người gì mà đẹp zữ. Nó xuýt xoa
_Ngắm mà nhỏ dãi gớm thế mày. Tôi lắc đầu.
Một lúc sau thì ba mẹ cũng về thằng Hoàn cũng về rồi...

Chap23:
Ba mẹ và cả nhà tôi vào ăn cơm.
_Thức ăn hôm nay ai nấu mà ngon thế? Ba tôi nhai nhồm nhoàm nói.
_Dạ chị Linh đó ba, chị ấy nấu ngon tuyệt. Bé Cún nói.
_Thằng Quân nhìn đó khi nào mà kiếm vợ nhé. Giống tiêu chuẩn như bé Linh ấy. Không là tao không cho lấy. Ba tôi quay sang nói.
_Vâng. Con sẽ kiếm người vợ hơn Linh nhiều. Tôi vừa nói xong thì nhận được ánh mắt như thách thức của Linh
_Nhớ đấy. Mẹ tôi thêm vào.
_Mà con với Linh lúc nào ra Hà Nội thế? Mẹ tôi gắp thức ăn cho tôi nói
_Dạ tối mẹ. Tôi đáp
_Thế chiều nay hai đứa đi đâu chơi đi. Rồi tối lại bắt xe ra. Ba tôi nói
_Vâng, tí dẫn tớ đi chơi nha Quân. Cả bữa ăn Linh mới phát biểu một câu.
_Ừ.
Ăn xong tôi dẫn Linh tới một nơi. Những lúc buồn hay lúc vui tôi đều thường chạy ra đấy.
_Linh đi với tớ đến chỗ này nha. Tôi nói
_Ok, đi liền. Linh hí hửng
Tôi và Linh sải bước trên con đường đất.
_Híc, mỏi chân quá. Linh cằn nhằn, mồ hôi thì tuôn ra. Đi giữa trưa mà trời nắng như thế này không cằn nhằn mới lạ.
_Cố gắng tí nữa đi. Gần tới rồi. Tôi nói.
_Hức.
Đi một lúc cũng tới, một bờ đê hai bên là một hàng tre, phía dưới là một con sông. Tôi và Linh bước tới ngồi xuống một hàng tre. Những ngọn gió ngày hè thổi vào những cành,lá tre tạo nên những âm thanh rì rào rất vui tai.
_Linh cậu thấy dòng sông đang chảy kia không? Tôi nhìn Linh rồi hướng mắt xuống dòng sông.
_Có
_Dòng sông không chảy lại hai lần bao giờ giống như quá khứ cũng thế. Quá khứ đã lâu cũng nên để nó vùi sâu đi. Không nên để cái gì trong quá khứ ảnh hưởng tới hiện tại và tương lai. 10 năm trước có một cô bé hồn nhiên, trong sáng, ngây thơ, vui vẻ nhưng vì một số lí do nào đó cô bé ấy đã trở nên lạnh lùng, vô cảm. Tớ rất mong cô bé ấy sẽ trở lại bình thường như lúc trước. Ba mẹ cô bé ấy cũng sẽ vui hơn khi nhìn thấy cô bé ấy mỉm cười. Nếu lúc nào cô ấy Buồn tớ rất sẵn sàng ở bên cạnh an ủi. Nếu lúc nào cô ấy khóc tớ sẽ luôn là bờ vai cho cô ấy dựa. Tôi nhẹ nhàng nhìn Linh nói.
_Huhu, hức. G.i.á n.h.ư l.ú.c...đ.ó. T.ớ k.h.ô.n.g đ.ò.i m.u.a. K.e.o t.h.ì b.a m.ẹ đ.ã k.hô.n.g p.h.ả.i r.a đ.i... Lỗi là ở tớ. Linh khóc oà lên,những giọt nước mắt long lanh lăn xuống má.
_Cậu đừng nghĩ thế? Lúc đó cậu còn nhỏ mà. Cái gì cũng được ông trời sắp xếp rồi. Cậu đừng tự trách mình, đừng tự làm khổ mình, đừng tự giấu mình trong cái vỏ bọc lạnh lùng đó. Hãy sống bằng tất cả niềm vui mà cả gia đình dành cho cậu. Ba mẹ cậu ở trên trời cũng sẽ mỉm cười. Nếu cậu cứ tự nhốt mình trong cái quá khứ thì sẽ không lớn lên được đâu. Ba mẹ và cả gia đình cậu sẽ thất vọng vì cậu. Vì thế tớ mong rằng ai đó sẽ quên cái quá khứ đau khổ kia và trở lại thành một cô bé hồn nhiên như xưa. Tôi nói và nhìn vào mắt Linh.
_Huhu. Tớ nhớ ba , tớ nhớ mẹ lắm...huhu. Linh hai hàng nước mặt chảy xuống nhỏ ôm lấy tôi rồi gục và ngực tôi để khóc. Tôi biết Linh rất đáng thương cần người khác quan tâm chăm sóc.
_Ngoan. Cứ khóc đi, rồi mai tớ với cậu về thăm ba mẹ. Tôi xoa xoa đầu Linh.
_Hức...hức...hức. Linh nấc rồi ngủ thiếp đi trên người tôi lúc nào không hay biết.
Tôi lại nhìn xuống dòng sông, dòng nước trong xanh chảy đi cuốn đi bao nhiêu nỗi buồn, niềm vui trên đó. Tôi mong rằng Linh cũng thế, sẽ thoát khỏi được cái quá khứ đau lòng... Ngồi im để nhỏ ngủ, tôi thì nóng lắm trời mùa hè mà có người ôm. Mồ hôi thì cứ tuôn ra, nhưng vẫn chịu khó không nhúc nhích để nhỏ ngủ. May là có ít ngọn gió mát thương tôi cứ thổi làm tôi mát thêm chút ít... Nhìn lên trời tôi thở dài...
_Ngày mai lại một ngày dài đây..

Chap 24:
_Ư...ưm. Nhỏ cựa quậy rồi nheo mắt tỉnh dậy.
_Dậy rồi à? Tôi nhìn xuống hỏi.
_Ơ, tớ ngủ mấy tiếng òy. Linh dịu mắt rồi ngồi dậy nhìn xung quanh.
_2 tiếng rồi đấy. Tôi vươn vai rồi từ từ đứng dậy.
_Giờ về nhà thôi, chuẩn bị để tối bắt xe ra Hà Nội. Tôi đi từ từ vì ngồi 2 tiếng đồng hồ mà không nhúc nhích chân thì tê, người thì mỏi. Linh thì khác đi rồi ,chạy rồi đá những ngọn rơm nằm rải rác trên đường.
_Quân, Tớ Cảm Ơn Cậu Nhiều... Linh chạy đi trước một đoạn dài rồi hét lên
Tôi cũng mỉm cười rồi bước.
_QUÂN... Linh chạy nhanh về phía tôi
_Sao thế? Tôi ngạc nhiên hỏi
_Cái thằng gì ấy gọi 3 thằng con trai với 3 đứa con gái tới. Linh nói
_Ừ, cứ đi lên sợ gì? Tôi đi trước, Linh đi sau.
_Ái chà. Bạn hiền lâu quá không gặp. Thằng Tuấn nói.
_Ừ
_Tao tới đây là muốn cho mày và con điếm kia chết. Thắng Tuấn chỉ về phía tôi và Linh.
_Đủ sức không? Tôi cười khẩy
_Thôi Tuấn, mày để con kia hầu tụi tao đi. Đánh nó mất vẻ đẹp. Tao thương hoa tiếc ngọc mà. Thằng nào đó nói tay thì cầm ống tuýt.
_Đúng đó, hầu tao nữa. Thằng tóc vàng bên nữa nói vào.
_Tao cho tụi bây đó. Haha. Thằng Tuấn cười.
_Im đi con chó. Tôi xông vào đánh. Thằng cầm tuýt nhè vào đầu tôi mà đánh.
_Hụt rồi nhé. Tôi xoay người tránh cú đánh của nó rồi đấm vào bụng nó. Thằng tóc vàng nhảy vào đá tôi, tôi tránh rồi giữ lấy chân nó đá thẳng vào hạ bộ. Tôi tiến thẳng tới thẳng cầm tuýt, giơ mặt nó lên rồi đấm, nó choáng rồi làm rơi ống tuýt.Nhặt khúc tuýt lên tôi đánh vào lưng nó, nó khụy xuống luôn. Chỉ còn mỗi thằng Tuấn, tôi giơ tay ra đấm nó tránh được. Nhân lúc tôi tấn công nó đấm vào thái dương tôi, tôi bị ngã và hơi choáng.
_Zaaaaa. Tôi lắc lắc đầu hét lên rồi cầm tuýt đánh nó, theo phản xạ nó tránh nhưng tôi biết nó bị lừa.
_Chết nhé em. Nhân lúc nó tránh tôi xoay người đá vào bụng nó đưa tay ra đỡ tôi vung tay đấm vào mặt nó. Nó loạng choạng lùi lại, tôi vứt cây tuýt đấm liên tục vào người, vào lưng vào bụng nó. Đang mải đánh mà quên mất Linh.
Vừa quay sang thì thấy Linh đang tát 3 con đó. Ặc nhỏ biết võ, tôi suy nghĩ.
_Lần này tao tha, lần sau thì không dễ dàng thế đâu. Tôi nói
_Mày... Mày. Thằng tóc vàng chỉ chỉ.
_Bốp. Một cú đá vào mồm dành cho nó.
_Câm, còn 3 bạn gái kia. Con gái mà đi theo trai đánh nhau à. May là bạn tôi nương tay đó, giờ thì CÚT đi. Tôi nói rồi bước cùng Linh đi về.
_Bị sao không? Tôi quay qua hỏi nhỏ
_Sảng khoái, sướng tay. Hihi. Linh cười
_Ặc, tớ tưởng cậu không biết võ chứ. Tôi đá đá mấy ngọn rơm trên đường rồi nói.
_Tớ học lâu rồi, lúc trước anh tớ dẫn tớ đi học karate để bảo vệ bản thân.
_Ừ
Hai đứa luyên thuyên một hồi cũng về tới nhà.
Linh thì về liền là vào phòng tắm tôi thì ra nói chuyện với bé Cún.
_Cún đang làm gì thế? Tôi hỏi
_Dạ em đang chơi với búp bê. Cún lấy lược chải chải vào tóc búp bê.
_Cún, anh cho nè. Cún lớn rồi lớp 6 rồi nhớ tiêu tiền đúng nha. Tôi đưa cho Cún 100k rồi xoa đầu bé.
_Anh cầm đi, em không lấy đâu.
_Anh nói nghe không, cầm đi.
_Vâng. Em xin.
Một lúc sau Linh bước ra với chiếc váy đen. Tôi cũng chả chú ý mấy, kiếm quần áo vào phòng tắm.
Bước ra, ba mẹ cũng về rồi . Cả nhà lại quây quần bên mâm cơm, hạnh phúc là chỉ cần có thế.
_Mẹ ra đây con nói nè. Tôi gọi mẹ ra ngoài sân.
_Gì thế?
_Mẹ cầm lấy tiền này, để mua thức ăn và nạp tiền cho bé Cún đi học nè. Tôi đưa cho mẹ tôi 1 triệu. Trong túi giờ còn 300k để đi tiền xe của tôi và Linh.
Đến giờ xe chạy, bé Cún chạy lại ôm lấy tôi và Linh khóc ngon lành.
_Thôi chào cả nhà, con đi đây. Tôi vẫy tay rồi bước lên xe Khánh Hoàn.
Vẫn như thế, trên xe thì thằng lơ xe và mấy thằng cứ nhìn Linh.
Linh chọn bên trên ngồi trong, tôi thì ngồi ngoài.
_Không sao đâu, mai tớ với cậu ra thăm ba mẹ cậu. Tôi nhìn Linh nói.
_Ừ. Linh đáp rồi thiếp vào giấc ngủ.
Tôi cũng vậy cả chiều làm điểm tựa cho Linh ngủ, rồi lại đánh nhau cho nên cũng mệt. Hai mắt từ từ khép lại và Khò...Khò...Khò

Chap25:
_Oáp...oáp. Tôi nhíu mày dậy nhìn lại trên xe thì cũng đi wc cả rồi. Đi 9tiếng muốn tiểu là đương nhiên, tôi cũng thế.
_Linh, dậy đi. Đến nơi rồi. Tôi nhúc Linh dậy
_Ứ...ưm... Nhỏ quay sang bên kia.
_Cháy...cháy...cháy nhà. Tôi giả vờ giọng hối hả.
_Cháy hả. Chạy thôi. Linh bật dậy tóc thì rối xù nhìn giống ma.
_Hehe, dậy, xuống xe nhanh. Tôi cười
_Được đấy.
_Ai bảo không chịu dậy chứ. Tôi tiến đến thằng thu tiền và đưa 300k cho nó.
Xuống xe, tôi vọt thẳng vào WC để tuôn ra dòng nước thánh cho khoẻ người.
Bước ra thì không thấy Linh đâu. Tôi chạy quanh thì cũng chả thấy đâu.
_Hùùùù.
_Chả giật mình.
_Hừ.
Tôi và Linh bắt xe tới quận Cầu Giấy.
_Của anh chị hết 100k. Tài xế nói.
_Này. Tôi lục tung túi quần may là còn 100k híc, không thì mặt chai rồi.
_Giờ cậu về nhà cậu nhé. Tớ cũng về đây. Tôi nói
_Ừ, mà thế tí làm sao biết nhà tớ mà tới. Linh nói
_Ơ, nhỉ. Thế tới nhà cậu. Tôi nói
_Ừ, hihi. Nhỏ lại cười.
Tôi và Linh đi tới một căn biệt thự rộng. Nằm trên đường xyz.
_Nhà cậu đây hở. Tôi chỉ vào trong nhà
_Ừ
_Bước vào thôi.
Tôi và Linh bước vào thì thấy trên sân toàn là xe ôtô. Mọi người giàu, qúi tộc đều tới ăn giỗ ba mẹ Linh.
_Cô chủ đã về. Một cô ở trong nhà bước ra nói.
Mọi ánh mắt đều hướng về tôi và Linh.
_Linh, em đi đâu mấy ngày hôm nay. Anh tìm mà không thấy. Thằng đứng trước tôi cao tầm 1m8, mặt mũi đẹp trai, bên tai có bấm hoa tai. Hắn xem tôi là kẻ vô hình.
_Tôi đi đâu kệ tôi. Không liên quan đến anh. Linh lạnh lùng nói.
_Mày là ai? Sao lại đi với Linh. Hắn quay sang tôi hỏi.
_Mình là bạn của Linh. Tôi đáp
_Mày ở đâu? Mà tao nghe giọng khác ở đây.
_Nghệ An.
Đang nói chuyện thì có một anh thanh niên bước ra.
_Linh, em về lúc nào thế? Anh ấy nhẹ nhàng nói
_Dạ mới về Hai ạ. Linh đáp
_Chắc hẳn cậu là bạn của Linh. Anh ấy nhìn tôi nói
_Dạ vâng. Tôi nói
_Thôi, cả ba đứa vào nhà đi, đứng ngoài sân làm gì.
Bốn người bước vào, vào trong tôi thấy rất nhiều người, họ ăn mặc qúi phái tôi lần đầu cảm thấy mình bị lạc lõng trong cái ngôi nhà này.
_Bé Linh mới về à? Một người phụ nữ trong đám đông nói.
_Dạ, con mới về Cô. Linh gật đầu đáp
_Mà ai kia? Bà ấy nhìn tôi
_Dạ cháu là bạn của Linh. Tôi đáp
_Ừ.
Hầu như mọi người trong nhà đều nhìn tôi một cách khó chịu thì phải. Lần đầu tiên một thằng nhà quê đặt chân vào một nơi như thế này không nhìn mới lạ. Tôi mặc áo cộc tay, quần jean, chân đi dép tông.
_Cháu chào nội. Linh chạy lại ôm hai người kia.
_Ơ, ông là... Tôi ngạc nhiên nhìn cụ già phía trước đây chẳng phải là cụ già tôi giúp lúc đi trên xe đấy sao.
_Chúng ta lại gặp nhau rồi chàng trai. Nội Linh nói
_Dạ
_Hai người biết nhau hả. Linh ngạc nhiên hỏi
_Lúc ông bắt xe về Hà Nội thì trên xe hết chỗ ngồi, cậu này đã nhường ghế cho nội.
_À, con hiểu rồi.
_Linh, tớ tớ về trước được không? Ở đây tớ không quen. Tôi bước lại nói nhỏ với Linh.
_Cấm cậu đấy, về thì đừng bao giờ gặp tớ nữa.
_Ơ. Tôi xịu mặt xuống.
Một lúc sau, Linh đi đâu mất chỉ còn tôi bơ vơ giữa căn biệt thự này.
_Em ra ngoài này một lát với anh được không? Anh Trường anh trai Linh nói.
Tôi lẻo đẻo bước theo anh.
_Em tên Quân phải không? Anh Trường dựng lại hỏi tôi.
_Vâng
_Anh cảm ơn em giúp bé Linh nhà anh. Từ lúc ba mẹ mất tới giờ nó mới chịu ra khỏi phòng vào ngày này. 10năm qua cứ vào ngày này là nó cứ nằm trong phòng khóc. Anh thương nó lắm. Anh Trường nói
_Vâng, em biết
_Thế nên, anh nhờ em chăm sóc nó giùm anh.
_Dạ
_Thế thôi, vào nhà đi em.
Bước vào thì thấy Linh mặc bộ váy trắng tinh, nhìn dễ thương như bình thường. Nhỏ đang thắp hương cho ba mẹ.
_Huhu, con nhớ ba mẹ lắm. Vừa thắp xong, Linh lại khóc.
_Linh, không sao đâu em. Có anh đây rồi. Thằng đeo hoa tai bước đỡ Linh dậy.
_Không sao, không sao. Thằng kia vỗ về Linh, tôi thì mỉm cười có lẽ anh ta sẽ tốt với Linh.
Mọi người thắp hương xong thì tới lượt tôi. Bước chân chậm rãi lên phía bàn thờ. Hai người trong ảnh là ba mẹ Linh, tôi rút ba que hương rồi bỏ trên ngọn nến.
Tôi lẩm nhẩm vài điều rồi cắm vào bát hương rồi vái ba vái. Thắp hương xong tôi tính lẻn ra về nhưng đã lỡ hứa với Linh rồi nên phải ở lại.
Anh Trường bản tôi ngồi bàn gần chỗ thằng đeo hoa tai ấy.
_Đến đây để ăn chực hả mày. Hắn cười khẩy tôi rồi nói
_Ừ. Tôi đáp bừa cứ mặc kệ cho hắn nói gì thì nói.
Ngồi ăn mà tôi chỉ gắp có mấy tí thôi vì tôi không biết ăn thịt... Cái đó tôi cũng chả biết tại sao, đến bây giờ vẫn thế Không Biết Ăn Thịt...

Chap26:
Đang ngồi ăn thì không biết Linh ngồi xuống một bên tôi và thằng đeo hoa tai từ lúc nào. Anh ta thì tỏ vẻ hí hửng lắm, tôi thì cũng gắp toàn rau với ăn xôi chứ thịt không dám đụng.
_Linh, em ăn đi. Thằng đó gắp cho Linh miếng thịt bò
_Cảm ơn.
_Quân, cậu ăn đi. Sao toàn gắp rau không thế. Linh quay sang nói
_Tớ đang ăn đây. Tôi liều mình gắp miếng thịt gà vào bát để đó chứ không đụng.
_Mày biết uống bia không? Thằng đó tên Bảo, nó hỏi tôi
_Mình không biết uống . Tôi lắc đầu
_Mà tao nói nè, Linh là của tao. Tao theo đuổi cô ấy 3 năm rồi đó. Hạng như mày không đủ tuổi đâu. Nó quay sang nói với tôi, lúc đó thì Linh đang đi đâu rồi á
_Mình với Linh chỉ là bạn. Linh làm gì thích người như mình chứ, bạn hơi bị lo xa rồi đó. Tôi vẫn giữ phép lịch sự đúng tiêu chuẩn.
Đang ngồi ăn thì nghe thấy bên ngoài có chiếc ôtô nữa mới vào.
Bước vào nhà là một đôi vợ chồng trẻ và một thằng tầm tuổi tôi, nhìn cũng đẹp trai.
Thấy thế ông nội, Linh, anh Trường đều ra đón.
Hai gia đình đều bắt tay riêng thằng con trai thì ôm chầm lấy Linh.
_Hàiz, lại một con ruồi dính vào mật. Tôi suy nghĩ quay sang thằng Bảo thì thấy nhìn thằng kia một cách muốn giết người.
_Chào bạn Bảo. Thằng đó nắm tay Linh cùng bước lại bàn tôi.
_Chào. Linh tự nhiên rụt tay lại khi tôi và thằng Bảo nhìn vào.
_Bạn này là ai? Thằng đó tên Nhật quay sang tôi hỏi.
_Mình tên Quân. Tôi đáp rồi quay sang ngồi ăn kệ bọn nó.
_Nhật,cậu ngồi xuống ăn cùng tụi tớ đi. Linh kéo thằng Nhật ngồi xuống chỗ bên kia.
_Cậu mới về à?
_Hi, Ừ. Tớ về sớm để được gặp cậu này.
_Hihi, mồm mép ghê.
_Nè, ăn đi.
Quan sát hai người đó nói chuyện thì thấy thằng Nhật tốt hơn thằng Bảo nhiều. Linh đến với nó sẽ tìm được niềm vui. Tôi tự mỉm cười.
Trong lúc thằng Nhật và Linh mải nói chuyện tôi lẻn ra về.
_Chào cháu... Nội Linh lên tiếng
_Ơ cháu chào ông. Tôi lễ phép nói
_Ta với cháu ra ngoài này nói chuyện được không?
_Ơ, Dạ. Tôi tự nghĩ nội Linh với tôi thì có gì để nói với nhau chứ.
_Ta gọi cháu tới đây là cảm ơn đã giúp bé Linh nhà ta. Nội nói
_Dạ, cháu và Linh là bạn mà. Tôi gật đầu nói
_Cháu là người đầu tiên ngoài gia đình ta. Nói mà nó nghe đấy. Từ khi ba mẹ nó mất, nó khóc suốt. Ta và anh trai nó dỗ mới nín. Ta thương nó lắm.
_Cháu biết mà, cháu sẽ quan tâm Linh nhiều hơn.
_Ừ thế cảm ơn cháu nhiều.
Nói xong tôi cũng xin phép nội Linh để về nhà.
Tiền trong túi thì hết, cứ lang thang trên đường Hà Nội. Có mấy người nhìn tôi như ăn xin ấy. Chân đi tông, áo cộc, quần jean nhìn không giống mới lạ.
Đang đi thì gặp một người con gái đang đi xe đạp điện của tôi là Uyên.
_Uyênnn. Tôi gọi lớn
_Ơ, bạn là ai? Nhỏ giả nai.
_Mình là Quân nè.
_Quân nào, tôi quen nhiều Quân lắm. Uyên khó chịu giống như đang giận tôi cái gì ý.
_Muốn chứng minh đúng không? Tôi từ từ tiến lại cầm chân nhỏ lấy tay vén ống quần lên.
_Vết sẹo này. Chối nữa đi. Tôi chỉ xuống cái vết sẹo trên mắt cá tí.
Uyên không nói gì tự nhiên chạy lại gần tôi.
_Chát... Một cái tát dành cho tôi.
_Tôi im lặng nhìn nhỏ.
_Anh đi đâu sao giờ mới về. Uyên nói
_Về quê.
_Sao không báo một câu.
_Lúc đó, cô ở nhà đâu mà báo. Tôi đáp
_Ớ, đau không? Uyên xoa xoa má tôi hỏi.
_Đau chứ sao không, tự nhiên tát tôi.
_Xin lỗi.
_Thôi, về nhà đi. Tính ở ngoài này nói chuyện à. Tôi nói rồi leo lên xe để cho nhỏ chở.
_Quân chở đi, con trai phải chở con gái chứ.
Tôi lại phải ngồi dậy lên chở nhỏ. Trên đường thì nhỏ cứ hát bài nhạc hàn gì mà. "sarang hae......."

Chap27:
Đang phóng xe về nhà thì thấy đằng xa hình như thằng Hòa , con người yêu nó và thằng nào đó. Tôi phóng lại gần lại mà không để mấy đứa nó thấy. Uyên cũng hiểu ý tôi, nhỏ không hat nữa mà im lặng.
_Tại sao cô lại lừa tôi để đi với thằng kia. Thằng Hòa chỉ vào mặt thằng kia.
_Em...
_Tôi thật không ngờ. Nói xong thằng Hòa quay xe phóng đi để hai cặp đôi đó ở lại.
Tôi và Uyên cũng phóng theo thằng Hòa. Thấy nó đang hướng thẳng vào quán bar nào đó. Thấy thế tôi và Uyên cũng gửi xe đi vào.
_Về thôi mày. Tôi bước lại phía bàn nó. Trong bar nhạc đập sầm sình tôi ghét nhất là ở mấy nơi này.
_Mày về trước đi, tao muốn ở đây lát. Nó khoát tay tôi ra và cầm chai rượu tu một mạch.
_Con đó không xứng đáng để mày phải làm thế. Tôi ngồi trước mặt nó, Uyên thì đứng kế bên tôi.
_MÀY IM ĐI. Thằng Hòa hét vào mặt tôi.
_Bốp. Tôi đấm vào mặt nó một cái rồi nắm lấy cổ áo nó.
_Vì một đứa con gái mà mày lại thế này à? Con đó không xứng đáng thì mày làm thế để làm cái gì? Hay là tự hành hạ bản thân mình để con đó quay lại với mày. Cái đấm đó là tao dành cho mày, thằng Hòa mà tao quen không phải thế. Nói xong tôi dắt Uyên ra khỏi đó.
_Quân làm thế có sao không? Uyên quay sang hỏi tôi.
_Thằng Hòa nó sẽ hiểu thôi. Tôi đáp
_Ê ê, đợi tao với thằng chó. Thằng Hòa chạy theo tôi ra ngoài.
_Cái đấm đó, tao ghi nợ cho mày. Thằng Hòa nói tiếp.
_Ok, giờ về thôi. Tôi nói rồi cả 3 đứa cùng phóng về nhà.
Phóng vào gara cất xe.
Về đến nhà cũng tầm 10h rồi.
_Sún. Tôi thấy bé Sún rồi cười nói.
_Im lặng rồi lướt qua tôi như không có mặt vậy.
_Uyên sao bé Sún lại thế. Tôi chạy lại Uyên
_Tớ cũng không biết nữa. Lúc tối khi Quân đi thì bình thường nhưng ngày sáng mai Sún cứ ở nhà. Uyên đáp
_Àà... Tôi lục tung trí nhớ thì khi đó hứa với Sún là sẽ đi gặp thằng cứ tán nhỏ mà tôi lúc đó quên khuấy mất.
_Cốc...cốc... Tôi tiến lại phòng Sún rồi gõ cửa.
_Vào đi, cửa không khóa. Sún nói vọng ra ngoài
_Sún, em giận anh à? Tôi mở cửa bước vào rồi lại ghế ở bàn học ngồi bé thì ngồi ở trên giường.
_Không
_Anh xin lỗi, tại vì hôm trước anh có việc bận phải về quê.
_Ứ biết. Tính con nít bắt đầu.
_Sún xinh gái nè, dễ thương luôn. Anh xin lỗi nhé. Tôi nịnh
_Ứ chịu.
_Thế chiều anh rủ đi chơi nhé. Anh có chỗ này hay lắm. Tôi nói
_Tạm tha. Sún cười
_Hihi, thế nhé chiều nha. Mai khai giảng òy nên chiều là ngày cuối đi chơi đấy.
_Vâng.
Xin lỗi Sún xong tôi bước về phòng rồi nhảy vào phòng tắm.
Nhớ lại những câu nói của Linh mà tôi cảm thấy hơi có lỗi. Đã hứa với Linh đến thăm mộ ba mẹ mà tôi lại thất hứa. Cứ để dòng nước cuốn trôi đi những mệt mỏi. Tắm xong tôi bước ra thì thấy thằng Hòa nằm trên giường rồi.
_Tao xin lỗi chuyện lúc nãy. Thằng Hòa nói
_Không sao đâu. Tao với mày xin cái đéo gì? Tôi lấy lược chải tóc.
_Mà ba mẹ tao sang nước ngoài rồi. Sách vở của 3 đứa mua rồi. Uyên cũng được ba mẹ mua rồi. Thằng Hòa nói tiếp
_Hở , bác Lan với bác Hùng qua nước ngoài làm gì? Tôi tiến lại thả mình vào giường hỏi nó.
_Đi du lịch, rồi ở bên đó với Gì tao một thời gian luôn.
_Ừ, mai là khai giảng rồi. Sướng quá.
_Ừ.
Nói chuyện luyên thuyên tí rồi 4 đứa lại lao vào bếp. Cô ôsin thì cũng mỉm cười nhìn 4 đứa tôi làm.
Nấu ăn xong dọn lên bàn nào là Cá rán, thịt kho, đùi gà rán, rau xào... Tôi thì ngán ngẩm thịt tại vì không biết ăn. Chỉ gắp rau với cá thôi.
_Ăn đi Quân, gắp toàn cá với rau thế. Uyên gắp cho tôi cái đùi gà rán.
_Ui cha, nhìn anh chị tình cảm quá cơ. Bé Sún thấy thế trêu
_Tình nè, cảm nè. Cốp cốp. Tặng Sún hai cái cốc đầu rồi chạy đi.
_Đứng lại, Aaaaaaaaa. Sún cầm cái môi đuổi theo tôi.
Đang chạy vừa ngoảnh lại thì tôi bị vấp phải cái ghế thế là ngã oạch xuống sàn. Thằng Hòa, bé Sún, Uyên thì cười hả hê như chưa bao giờ được cười.
_Ếch to không Quân? Uyên troll tôi
_Con này chắc là to lắm Uyên à? Thằng Hòa thêm vào.
_Chạy nữa đi anh. Bé Sún khươ khươ cái môi múc cơm trước mặt tôi.
Tôi đứng dậy xoa xoa cái mông thần thánh thì nhận được cái véo tai của Sún.
_Á t.h.a t.h.a cho anh. Đ.a.u. Tôi la oai oái
_Lúc nãy chạy nhanh lắm mà.
_H.u.h.u Uyên, cứu tớ. Hòa cứu tao mày. Tôi vờ khóc.
_CHẾT ĐI. Đồng thanh
_Chị Sún tha em. Tôi quay sang làm mặt cún con nhìn Sún.
_Mơ đi.
Bữa cơm mang đầy niềm vui của 3 đứa còn 1 đứa thì mặt mếu như chưa được mếu...


Chap28:
Ăn cơm xong ai cũng về phòng nấy.
Tôi thì lăn ra ngủ, đang ngủ ngon thì có cái gì ngứa ngứa mũi.
_H.ắ.t.t.t x.ì. Hai người làm gì thế, đang ngủ ngon thì phá làng phá xóm hả. Tôi dụi mắt thì thấy Uyên và Sún đang cười khúc khích.
_Cười gì đấy. Tôi xoa xoa mặt thì có dính cái gì đâu.
_Haha, hihi, hehe. Hai nhỏ vừa cười vừa chỉ vào mặt tôi.
_Mặt anh ngộ ghê. Sún nhe răng cười nói.
_Nhìn đáng yêu quá cơ. Uyên ôm bụng cười.
Tôi chạy vào soi gương thì.Ôi, một con ma cà rồng. Môi tôi thì đỏ, hai bên má hồng hồng, lông mi thì được tô đậm, ở ngay mũi thì được tô màu đỏ hình tròn, bên má được vẽ râu ria.
_Áááááááá. Tiếng hét thất thanh không ai khác chính là tôi.
Lấy sữa tắm rồi xoa lên mặt tẩy hết những màu vẽ ấy đi. Rồi bước ra với một vẻ mặt hình sự nhất.
_Uyênnn. Bé Sún thì chạy đâu rồi. Uyên thì nằm trên giường tôi cứ tiến thẳng tới Uyên.
_Q.u.â.n Q.u.â.n c.ậ.u. C.ậ.u đ.ị.n.h l.à.m g.ì. T.h.ế đ.ừ.n.g l.à.m b.ậ.y n.h.a. Uyên run run lắp ba lắp bắp nép vào trong góc tường rồi lấy cái gối ôm chặt vào người.
Tôi vẫn cứ thế leo lên giường từ từ đến gần Uyên. Nhỏ thì mặc cái quần ngắn, áo thun nhìn mà muốn phụt máu mũi.
_Vẽ nè, chết nè. Tôi lấy tay véo vào mũi Uyên rồi chạy phắn nhanh.
_Áááááá. MI ĐỨNG LẠI CHO TA. Tiếng hét có một không hai của Uyên.
Tôi thì vọt xuống chạy nhanh xuống nhà luôn không đợi Uyên gọi trợ thủ nữa.
_Mày làm gì mà chạy như ma đuổi thế. Thằng Hòa ngồi ở ghế sofa thấy tôi hớt hải nó hỏi.
_Hơn cả ma mày ơi, ở đây có chỗ nào trốn không. Tôi thở rồi nói.
_Ông Quân chạy đâu rồi, chết với bà...bịch bịch. Tiếng nói vọng từ trên tầng vọng xuống và tiếng chạy xuống.
_Cứu tao mày ơi, nhà tao được tao là con trai. Tôi năn nỉ nó.
_Kệ mẹ mày, cho mày chết. Ai bảo đụng trúng tổ kiến lửa. Thằng Hòa nó cười.
_À được...bốp...nói xong tôi sút vào mông nó rồi chạy ra ngoài sân trốn, ngoái đi ngoái lại toàn không có chỗ nào trốn.
Đang rải mắt nhìn thì thấy có cái cây to, tán lá rộng ở trong góc sân. Tôi dùng vận tốc bàn thờ chạy đến cái cây rồi trèo lên.
Vừa trèo lên thì thấy hai nữ tướng đang lò dò tìm lung tung trong cái sân rộng thênh thang.
_Anh Kòi, trốn đâu rồi ra đi. Hứa với em dẫn đi chơi rồi nhé. Sún gọi lớn
_Tôi im lặng, không dễ lừa như vậy đâu.
Sau một lúc tìm không được hai nhỏ cũng vào nhà. Lúc đó tôi mới lò dó tụt xuống, rón rén đi như thằng trộm chuyên nghiệp.
Đang mải nhòm trong cái khe cửa thì không biết từ đâu có bàn tay đặt lên vai tôi.
_Ehèm, chà chà... Uyên nhìn tôi cười cười
_Uyên...Uyên xinh gái, tớ đi tiểu tí nhé... Tôi đang tính bước đi thì có thằng Hòa chặn phía trước rồi. Thằng này đâm sau lưng chiến sĩ.
_Anh Hòa đẹp trai, tha cho em . Tôi nhìn nó nói
_Xử thôi. Thế là 3 người kia xông vào làm nhục tôi, huhu, đời trai của tôi bị mất.
Giỡn một lúc rồi 4 đứa đi chơi, chứ không phải tôi và Sún nữa.
_Tao có đứa bạn, vào nhà nó đưa đi chơi luôn nha. Tôi đề nghị.
_Ok càng đông càng vui mà.
Uyên thì đi xe Sh, Sún thì đi xe của bé ấy, thằng Hòa thì lấy exciter chở tôi.
Hai trai hái gái đi cùng nhau, đi qua ai cũng nhìn. Bé Sún và Uyên xinh thế mà, hai thằng tôi thì được thơm lây.
Rẽ vào cái ngõ hẹp rồi dừng tại ngôi nhà nhỏ cuối ngõ.
_Ngoại ơi. Tôi gọi lớn vào trong
_Anh Quân. Cu Bo chạy ra ôm lấy tôi.
4 đứa bước vào nhà.
_Dạ con chào ngoại. Đồng thanh
_Các con ngồi chơi đi. Ngoại nhỏ nhẹ nói
_Dạ.
Đang ngồi thì thấy Hân từ bên ngoài chạy vào.
_Quân.
_Hi, cậu, đây là bạn của tớ Hòa, Uyên và đây là em họ tớ Thảo. Tôi giới thiệu từng người cho Hân.
_Hi, chào mấy bạn, mình là Hân. Hân mỉm cười nói
_Hi, chào bạn.
Ngồi nói chuyện một lúc thì tôi xin ngoại cho Hân đi chơi cùng. Ngoại đồng ý và dặn là đi chơi cẩn thận nhớ về sớm.
Thế là Hân lên ngồi Uyên và cuộc đi chơi bắt đầuuuu...

Chap29:
Cuộc đi chơi bắt đầu, vì tôi mới tới Hà Nội nên không biết ở đâu đẹp mà tới, thế là mọi sự quyết định ở 4 người kia.
_Anh đi ăn kem đi. Bé Sún đề nghị
_Ừ, đúng đó. Nắng thấy mồ à. Uyên thêm vào
_Ờ thì đi. Cả nhóm chạy tới một quán kem bên đường.
_Cô ơi lấy cho cháu kem vani, còn mọi người ăn kem gì? Thằng Hòa hỏi
_Như thế cả đi.
_Cô ơi cho cháu 5 li kem Vani. Thằng Hòa nói tiếp
_Của mấy bạn đây. Tiếng thằng phục vụ
_Cảm ơn. Uyên cười nói
Thằng đó nhìn Uyên không chớp mắt, lại một thằng dính chưởng.
_Chị Hân, chị quen anh Kòi lâu chưa? Bé Sún quay sang Hân hỏi
_À chị mới quen Quân thôi. Hân nhẹ nhàng nói.
_Anh Kòi đi đâu cũng quen toàn con gái nhỉ? Chị Uyên cũng quen luôn...chậc...chậc. Sún múc kem rồi nói suýt làm tôi phụt kem ra.
_Ớ, muốn ăn cốc hả Sún. Tôi giơ tay lên
_Mày còn cãi. Thằng Hòa không giúp anh em mà nó còn nhào thêm zô.
_À mà Hân, mai khai giảng rồi nhà cậu tới trường cũng khá xa. Hay là lấy xe đạp điện của tớ mà đi. Tôi nói
_Thôi, tớ không cần đâu. Tớ đi bộ quen rồi. Hân lắc đầu đáp
_Lấy mà đi, k.h.ô......
_Hân không thích đi, sao Quân cứ ép thế? Uyên ánh mắt khó chịu nhìn tôi nói.
_Ơ. Tôi khó hiểu nhìn Uyên
_Thôi, tất cả ăn đi rồi mà đi chơi nào. 15h rồi đấy. Thằng Hòa nói
_Ừ
Cả nhóm ăn xong, thì lại phóng xe tới công viên chơi. Đây cũng là lần đầu tiên tôi bước vào trong công viên. Nhìn xung quanh thì toàn là trò chơi. Tàu lượn,bắn súng,đâm xe...
_Đi tàu lượn đi. Thằng Hòa đề nghị
_Hân đi thôi. Tôi cũng muốn thử chơi xem như thế nào, Uyên và Bé Sún thì hí hửng lắm.
_Tớ sợ. Hân cúi xuống lí nhí nói
_Không sao đâu, có tớ đây nữa mà. Tôi mỉm cười
_Ờ, hihi.
Thằng Hòa được phân công đi mua vé. Mua xong cả đám bước lên ngồi.
Tôi ngồi bên giữa Hân và Uyên. Bé Sún ngồi bên kia với thằng Hòa.
Cái tàu chuyển đi từ từ rồi bắt đầu nhanh dần,nhanh dần và...
_ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ. Tiếng hét thất thanh của Hân và tôi mấy đứa kia thì vẫn bình thường, tay Hân nắm chặt lấy tay tôi nhìn sang thì thấy tóc Uyên và Hân rối xù nhìn hay lắm.
Đi một vòng nữa rồi cũng xuống, tôi và Hân thì đi loạng choạng.
_Vui quá... Sún nói
_Chả vui. Tôi mặt đỏ nói
_Đúng là đồ nhà quê. Uyên nói , tôi thì ngước mặt nhìn Uyên. _Đúng, nhỏ nói đúng. Tôi không những là một thằng nhà quê mà còn nghèo nữa. Tôi suy nghĩ rồi tự cười khẩy.
_Sang gắp thú đi anh. Sún kéo thằng Hòa đi, tôi thì đi bên Hân, nhỏ cũng đang choáng mà.
Bước tới chỗ gắp thú, thằng Hòa đi đổi xu để gắp.
Bé Sún thì đòi con thỏ bông màu xanh lá ở trong. Thằng Hòa chỉnh chỉnh để gắp nhưng gắp mãi không được. Gắp lên gần đến nơi nó lại tụt xuống. Sún thì đứng cổ vũ, Uyên thì lấy điện thoại tự sướng.
_Ax. Khó quá. Thằng Hòa bực tức
_Ứ biết đâu, phải lấy cho em.
_Hân thích con nào tớ gắp cho. Tôi quay qua hỏi nhỏ
_Tớ thích con con rùa xanh ấy. Hân rụt rè chỉ về phía con rùa.
_Sao lại thích con đó. Tớ thấy có gì đẹp đâu. Tôi tò mò hỏi
_Vì con đó ngố g.i.ố.n.g....
_Quân cho mày 5 xu nè, tao chán ngấy rồi. Thằng Hòa cắt đứt đoạn đối thoại của tôi và Hân.
_Đợi tớ tí. Tôi nhận 5 xu của thằng Hòa và tiến lại trò chơi. Đây là lần đầu tiên tôi được chơi cái này.
Run run chỉ để gắp con rùa mà không được. Xu thứ 2 tôi chỉnh được và gắp được cái chân con rùa rồi đưa lên nhưng lên được tí nó lại tụt mất. Tiếp tục xu thứ 3, tôi cẩn thận từng tí, rồi nhẹ nhàng chỉ cho cái tay gắp ở bên trong rồi từ từ rút ra.
_Á được rồi. Sún hét lớn
_Xem ra Quân cũng giỏi nhỉ, mà cho tớ con rùa ấy đi. Uyên cười nhìn tôi nói.
_Ơ, khi khác được không, tớ gắp cái này cho Hân rồi. Tôi tiến lại tặng Hân.
_Nè của cậu nè.
_Hihi, cảm ơn. Hân híp mắt cười
_Hừ. Tôi nhận được ánh mắt giết người từ Uyên.
_Thằng này được, đưa tao 2 xu đây. Tao sẽ gắp được cho bé Sún. Thằng Hòa giật lấy 2 xu trong tay tôi. Nó tiến lại gắp nhưng đều không được.
Bé Sún thì khỏi phải nói, mặt gần mếu. Tôi cũng bó tay tính trẻ con của Sún.
Cả 5 đứa lại tiến vào trong ngôi nhà ma......

Chap30:
Mua vé để vào ngôi nhà ma, cái này thì tôi thường đọc truyện teen nên biết ,chứ không biết ngoài đời nó thế nào. Truyện teen đấy là mấy đứa ở lớp tôi in ra tôi cũng đọc qua, chứ có điện thoại đâu.
_Ở bên trong có sợ không mày. Tôi hỏi thằng Hòa, nói thật tôi sợ ma lắm. Ở dưới quê có cây cầu mà toàn nhảy cầu, chết đuối.
_Vào là biết.
_Sún , em sợ không? Tôi gãi đầu hỏi Sún.
_Đương nhiên, con gái ai mà không sợ. Hỏi thế cũng hỏi. Uyên khó chịu nhìn tôi nói.
_À ừ. Tôi cũng không biết hôm nay Uyên thế nào mà cứ hay nổi cáu với mình.
_Đi với tớ.
_Ờ hi. Hân cười nhìn tôi, tôi thì rất thương Hân . Thương với tư cách một người bạn , một người anh trai vậy. Hân thì ba mẹ mất ,nhà nghèo. Một mình nuôi cả nhà, Hân rất giống tôi, tôi muốn quan tâm chăm sóc nhỏ.
5 đứa bước vào trong ngôi nhà ma, mới bước vào nhìn quanh toàn máu là máu, sọ người lăn lốc lốc giữa đường đi. Đi tới một đoạn thì thấy có một con ma tóc rối xù, tay thì khươ khươ và cất những tiếng cười ghê rợn.
Tôi thì nhắm mắt đi, Uyên, Hân, Sún thì hét lên chỉ có thằng Hòa là ung dung bước đi.
Tiếp đoạn nữa thì thấy trong cái cửa sổ có một đứa bé tim, phổi, ruột phơi ra. Tôi chỉ dám nheo mắt nhìn thôi. Uyên thì khoác tay tôi đi, Hân cũng thế. Riêng bé Sún thì nhắm mắt níu áo thằng Hòa bước đi.
Những âm thanh ghê rợn phát ra, đi một lúc lại thấy có cô gái đang thắt cổ máu me đầy mình đang được treo phía trên nhà. Tôi thì rớt mồ hôi. Đi một lúc nữa cũng thoát khỏi cái ngôi nhà chết chóc kia. Vừa bước ra thì mặt đứa nào cũng phờ phạc, thằng Hòa thì không.
_Lần sau không đi nữa đâu. Sún nói
_Hehe, vui mà. Thằng Hòa nhe răng cười
_Thôi, về đi. Em sợ tối không ngủ được đây nè.
Cả đám lại phóng xe về rồi lại rẽ sang quán càfê tôi làm để uống càfê.
_Chị Hương. Vừa xuống xe tôi vọt vào trong luôn.
_Ơ, Quân, em về lúc nào thế? Chị ấy quay sang hỏi
_Dạ lúc sáng.
_Thế bé Linh đâu.
_Dạ có lẽ Linh đang ở nhà. Mà mai em đi học rồi, em làm ca tôi nhé chị.
_Ừ. Sao cũng được.
_Dạ, thôi em ra với bạn đây.
Ra ngoài kia thì thấy Thằng Trung, Khánh,Phương, Quang và nhóm tụi tôi đang ngồi ở bàn rồi.
_Uầy, sao tới đây cả thế? Tôi nhìn sang thì mấy thằng đó không hề ngó ngàng đến mà 4 thằng đó đang lo chém gió với Uyên với Hân.
_Bạn là Uyên à, nhìn bạn xinh quá à. Có nét đẹp của ngôi sao hoa hậu ấy. Thằng Trung chém gió
_Ừ. Hihi. Uyên mỉm cười
_Uyên xinh nhưng Hân cũng chả khác gì. Hân có nét đẹp tự nhiên. Thằng Phương nhìn Hân nói.
Tôi thì cũng lắc đầu với bọn hám gái này.
Đang lúc cao trào thì ở bên ngoài có 5 người bước vào, họ thu hút ánh nhìn từ mọi người trong quán.
_Ê, người yêu băng giá của mày Quang kìa. Thằng Hòa chỉ vào Linh
_Tí tao phải sang làm quen mới được. Thằng Quang chắc chắn.
5 người gồm thằng Bảo, Nhật, Trâm, Nhi, Linh. Họ bước vào rồi bàn phía bên bàn chúng tôi.
_Chà chà, mày khó vụ này rồi Quang ơi. Thằng Khánh lắc đầu chỉ về phía hai thằng đi cùng
_Thôi, uống càfê rồi về cũng 16h30 rồi đấy. Tôi nói
_Anh Quân. Nhỏ Trâm thấy tôi liền gọi.
_Mày quen nhỏ đó hả Quân. Ghê, tí cho anh em cái info đi.
_Tao quen thui, chỉ biết tên à. Tôi nói nhìn sang Hân thì ánh mắt khác khác, Uyên cũng vậy.
_Hi, chào. Tôi quay lại chào Trâm
_Sang đây ngồi chơi đi. Nhi thêm vào
_Sang đi mày, sang đuê...mấy thằng bạn đuổi tôi
_Chào mấy bạn. Tôi gãi đầu cười đang tính ngồi xuống thì.
_Ai cho ngồi, chỗ anh ngồi đây à. Linh lạnh lùng nói, hôm nay nhỏ mặc quần jean, áo trắng dài tay.
_Ờ, thế thôi mình qua đây để chào thôi. Mình về. Tôi biết Linh đang giận.
_Kút đuê. Thằng Nhật nói, tôi ngạc nhiên nhìn hắn. Khi ở nhà Linh tôi tưởng hắn tử tử tế lắm chứ. Đúng là không thể nhìn bề ngoài.
_Không cần đuổi.
_Nhật bạn nói gì thế, tôi mời Quân sang đây mà. Nhi nói lớn.
_Không sao đâu mà. Thôi, tớ về đây. Tôi mỉm cười nhìn Nhi. Nhi và Trâm chắc là cũng con nhà giàu nhưng họ không giống như mấy thằng nhà giàu khác. Không khinh thường tôi.
_Thằng nhà nghèo mà đòi leo cao. Thằng Bảo nói vào, thế là hai thằng đó cười. Mới sáng mới nhăn nhau giờ lại hợp tác rồi.
Mấy đứa bạn thì đang lo chơi, chém gió nên không nghe tôi và mấy người ngồi ở bàn kia nói gì.
Tôi bước về phía bàn bọn tôi, rồi tự nhiên quay sang nhìn Linh, nhỏ vẫn bấm điện thoại giống như chưa có chuyện gì ấy...

Chap31:
_Quang tao ủng hộ mày, qua xin số điện thoại đi. Tôi vừa bước về bàn thì nghe tụi thằng Hòa bàn tán gì đấy.
_Tao thì ngắm nhỏ kia rồi. Thằng Trung tăm tia Trâm.
_Còn thằng Hòa thì nhỏ bên cạnh. Thằng Trung chỉ về phía Nhi.
_Quân, cậu qua bên kia làm gì thế? Hân quay sang hỏi tôi.
_À sang chào hỏi ý mà.
_Sao không ở bên kia luôn đi. Uyên liếc xéo tôi
_Muốn ăn véo giống lúc sáng nữa không. Tôi giơ tay lên
_Thôi, chúng mày im lặng để anh hùng của chúng ta làm quen nào. Thằng Khánh nói
_Nào nào! Qua đi, anh em ủng hộ mày. Thằng Phương nói.
Thằng Quang bước sang bàn bên kia rồi tới chỗ Linh.
_Chào bạn, bạn có thể cho mình làm quen đi. Thằng Quang mỉm cười nói
_Lại thêm một con chó sang nữa. Thằng Nhật nói
_Mày nói gì? Thằng Quang bực mình nói
_Trẻ trâu. Thằng Nhật tiếp.
_Thôi Nhật, bạn ấy sang làm quen thôi mà. Nhi nhăn mặt nhìn thằng Nhật
_Ừm, chào bạn. Mình tên Linh. Rất vui khi được làm quen với bạn. Linh ngừng bấm điện thoại, mỉm cười với thằng Quang.
_À mà Linh có số điện thoại không? Cho mình xin cái số về nhắn tin. Thằng Quang hí hửng
_Xin lỗi, mới quen mình chưa cho được. Linh nói khéo
_Ừ, hi. Thế thôi chào mấy bạn mình về. Thằng Quang đang cười bước về phía bàn tôi thì Rầm nó được hạ cánh xuống và đo đất.
_Haha, thằng Bảo và thằng Nhật cười lớn.
_Địt con mẹ, mày muốn gì? Thằng Quang đứng dậy nắm lấy cổ áo thằng Bảo.
_Chuyện gì thế? Cả đám tôi bước sang hỏi.
_Thằng chó này nó gài chân tao. Thằng Quân chỉ vào mặt thằng Bảo.
_Thôi, mọi người nhìn kìa. Bảo xin lỗi bạn kia đi. Trâm chạy lại can ngăn.
_Mày xin lỗi không? Thằng Trung hỏi lớn.
_Bọn tao không xin lỗi thì tụi mày làm được gì. Thằng Nhật cười nửa miệng
_Thôi, mấy bạn dừng lại đi. Chỉ có chút chuyện thôi mà. Hân can ngăn.
_Thôi, chuyện nhỏ thôi. Về bàn ngồi đi tụi mày. Tôi bảo bọn bạn về bàn.
_Mấy thằng cắn lén thì chỉ có thể như vậy thôi. Uyên nói lớn giọng mỉa mai
_Uyênnn... Tôi nhìn nhỏ khó chịu
_Con chó kia, tao đã không nói thì thôi. Đừng bắt tao phải đánh con gái. Thằng Bảo đứng dậy
_Thách... Uyên mặt thách thức.
_Ừ. Thằng Bản giơ tay lên và...
_Bốp. Một cái đấm tôi dành cho nó
_Mày không biết nhục là gì à? Làm mà đéo dám nhận. Còn đòi đánh con gái. Tao khuyên mày về chuyển giới là vừa đó. Thằng Bảo loạng choạng lùi lại, nó định cầm cái ghế phang tôi thì...
_Tụi mày tới đây để phá quán tao à. Muốn đánh nhau thì ra ngoài. Anh Trường nói
_Mọi chuyện thế nào nói tao nghe. Anh Trường nói lớn.
_...blap...blap... Mọi chuyện thế đó anh. Nhi kể
_Cái này là thằng Bảo sai, xin lỗi đi. Anh Trường ngồi xuống cạnh Linh, Linh vẫn thế ,nhỏ vẫn ngồi yên không chú ý gì đến chuyện vừa nãy. Linh giờ đây khác với Linh dưới quê hôm qua khác rất nhiều.
_Còn Quân, em vào trong này với anh. Thằng Bảo lại xin lỗi thằng Quang và nó còn nói nhỏ với thằng Quang.
_Tụi mày chưa yên đâu.
Tôi và anh Trường bước vào trong phòng.
_Anh gọi em có gì không? Tôi hỏi
_Sao lúc sáng em thấy bé Linh ôm thằng Nhật rồi một lúc sau em lại về. Anh Trường nói làm tôi ngạc nhiên
_Vì khi ở quê em hứa với Linh sẽ thăm mộ ba mẹ, nhưng khi thấy thằng Nhật tới thì em nghĩ Linh đi với Nhật sẽ vui hơn. Tôi đáp
_Em thích bé Linh.
_Không anh, em xem Linh là một người bạn thân. Em thấy Linh cần được chăm sóc quan tâm. Bên ngoài Linh như thế nhưng bên trong Linh là một cô bé đáng thương.
_Em tự ti về bản thân mình. Anh Trường nhìn vào mặt tôi nói
_Dạ, e.m...e.m
_Anh biết gia cảnh nhà em, anh tìm hiểu hết rồi khi mới để bé Linh đi với em. Anh chắc chắn em sẽ làm bé Linh trở lại vui vẻ.
_Nhưng em nghĩ...
_Không nghĩ ngợi gì hết, giờ bé Linh đang giận gì em ấy. Lúc sang khi em về nó cứ chạy đi tìm.
_Hả. Tìm em á.
_Ừ
_Có lẽ em phải tìm Linh xin lỗi rồi. Tôi thở dài.
Hai anh em nói chuyện một lúc rồi cũng ra ngoài......

Chap32:
Tôi và anh Trường bước ra ngoài quán.
_Anh tới khi nào thế. Chị Hương chạy ra thấy anh Trường liền hí hửng.
_Anh cũng mới tới. Mà em , anh nói nè. Anh Trường dẫn chị Hương vào bên trong.
_Ê, mày anh kia gọi mày vào trong đó nói gì thế. Thằng Phương tò mò
_Chuyện người lớn mấy chú không hiểu đâu. Tôi cười rồi troll nó
_Uyên, Hân, Hòa, bé Sún,Trung, Khánh, Quang còn đợi gì nữa, hoạt động chân tay thôi. Thằng Phương nháy mắt
_Ớ, tao trêu thôi mà. Tôi lùi lại vừa lúc đó thì vị cứu tinh của tôi bước ra đó là Chị Hương và Anh Trường. Hai anh chị cũng tầm khoảng 21 tuổi gì đó.
_Linh, em vào trong này chị nhờ tí nè. Chị Hương gọi
_Vâng, chị đợi em tí.
Linh vừa bước vào thì tôi nhận được cái nháy mắt của anh Trường.
_Đợi tao ở đây tí nha. Tao vào đây tí. Tôi nói với tụi bạn đang quay ra đi thì thằng Nhật chặn đường.
_Mày đi đâu? Hắn có vẻ biết tôi định đi đâu.
_Liên quan à bạn. Tôi nói rồi chạy vụt vào trong.
Vừa vào thì thấy chị Hương cười rồi chỉ chỉ về phía trong phòng. Tôi đi từ từ tiến vào trong, một cô gái đang ngồi trong đấy. Ánh mắt Linh nhìn tôi, tôi cũng thế.
_Linh, cho tớ xin lỗi nhé. Tôi tiến lại gần ngồi đối diện với Linh.
_Im lặng.
_Vì lúc sáng tớ thấy cậu ôm thằng Nhật t.ớ...
_Thì sao. Linh không nhìn tôi mà hỏi
_Tớ nghĩ thằng Nhật đi với cậu sẽ vui hơn. Tôi nói
_Vui ư. Linh cất điện thoại, nhướn mày hỏi tôi
_Ờ
_Lúc ở quê cậu nói sẽ đi cùng tớ tới thăm mộ ba mẹ. Nhưng lúc sáng cậu lại về. Tớ lúc sáng cũng đã nói Đừng Bao Giờ Gặp Tớ nữa. Linh lạnh lùng nói rồi bước qua tôi.
Tôi một mình cứ đứng đó, không lẽ mình đã sai khi đã không đi với Linh tới thăm ba mẹ. Bước ra với vẻ mặt thất vọng anh Trường thấy thế cũng đập vai tôi an ủi.
_Linh, chị Hương gọi vào hỏi gì thế? Trâm quay ghế sang hỏi
_Thôi về đi. Tớ mệt. Linh xách túi cùng bước với tụi đó ra về.
_Vào trong đó làm gì thế? Uyên hỏi
_Không có gì. Tôi đáp
_Mà sáng mai đi học rồi. Mấy anh chị bằng tuổi thì sướng. Em lại phải lơ phơ một mình rồi. Bé Sún thở dài nói
_Anh chàng đó vẫn theo em hả Sún. Tôi hỏi
_Vâng.
_Ui za, Sún nhà ta ghê quá. Trai theo đầy luôn ta. Thằng Hòa nói
_Em ấy xinh thế không ai theo mới lạ. Hân mỉm cười nhìn Sún nói
_Hân cũng xinh mà, có anh nào cũng theo đấy. Uyên nói
_Đ.â.u t.ớ c.ó a.n.h n.à.o đ.â.u. Hân mặt đỏ như cà chua lắp bắp
_Ơ, lạ nhỉ. Quân hay đi cùng Hân. Nhưng cũng thấy anh nào đâu. Tôi ngạc nhiên hỏi
_Mà mai mấy giờ đi, tập trung ở đâu. Thằng Khánh nói
_6h35, tập trung ở căntin trường. Sau một lúc thảo luận tất cả cũng nhất trí vào thời gian địa điểm đó.
_Ok
_Mà thôi, cũng chiều rồi tụi tao xin phép về trước. Bốn thằng bạn trời đánh nói rồi cũng phóng xe về.
_Thôi, ta cũng chở mấy nàng về dinh thôi. Thằng Hòa vừa nói thì được ăn nhéo của Uyên,còn Hân thì mỉm cười ôm khư khư con rùa.
_Nàng nè, nàng nè.
_Sún giúp anh. Thằng Hòa nhăn mặt cầu cứu sự hỗ trợ
_Em xin lỗi vì thực sự em cũng rất muốn nhéo anh.
Sau một lúc bị tra tấn cả tinh thần lẫn thể xác thằng Hòa cũng được tha bổng.
_Hôm nay vui quá à? Hân nói
_Vui gì Hân. Hòa bị hai bà chằn bắt nạt. Thằng Hòa liều mạng nói
_À, ghê. Sún và Uyên quay sang nhìn nó nói.
_Ơ, mình đùa, anh đùa mà. Nó cười cầu hòa.
Đi một đoạn thì cũng về nhà Hân, mỉm cười chào Hân và ngoại rồi lại phóng xe về nhà.
_Về nhà rồi, mệt quá. Uyên bước vào nhà, nhỏ nằm bịch xuống ghế sofa luôn.
_Con gái mới về nhà là đã nằm dài ra ghế. Tôi lắc đầu nói
_Muốn chết à Quân. Uyên nói
_Đương nhiên là muốn rồi. Vừa trêu nhỏ xong, tôi chạy nhanh lên tầng 3. Chạy vào phòng rồi khóa cửa lại khỏi bị Uyên ám sát.
Chạy lên cái tầng 3 thì tôi cũng ướt áo,mồ hôi tuôn ra trên khuôn mặt.
Vẫn như lịch trình cũ, tôi vào tắm và nghĩ về ngày mai.
_Thế là đã đến ngày nhập học được gặp thầy cô mới, bạn bè mới. Tôi nhắm mắt suy nghĩ
_Và cũng tìm cơ hội để xin lỗi Linh nữa. Tôi cứ để dòng nước tuôn xuống khuôn mặt mình...
Ngày mai lại có nhiều niềm vui mới, hạnh phúc mới và có những rắc rối mớiiiii

Chap33:
Ngày hôm nay tôi tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày. Chắc là vì lòng háo hức tới trường.
Cũng mới 5h sáng, Sún, Uyên, Thằng Hòa chắc là đang ngủ. Tôi vào WC vscn xong thì bước chậm xuống tầng rồi mở cửa đi ra ngoài đường. Tôi thả mìng đi bộ để thể dục. Nhìn phía bên đường cũng thấy nhiều cụ già đang đi bộ giống tôi. Xẹ cộ ở Hà Nội thì đông nghịt khác xa ở đường quê tôi. Cái đường đất ghồ ghề nhưng ở đó tôi thấy được nhiều niềm vui, được hạnh phúc. Đang thơ thẩn suy nghĩ thì ánh mắt tôi dừng lại tại một người con gái. Cô ấy ngồi tại một quán càfê. Cô ấy cứ nhìn về phía khác mà không biết có một thằng con trai đang nhìn trộm. Tôi tiến lại gần hơn tí nữa quan sát nhỏ, khuôn mặt rất quen hình như tôi đã gặp ở đâu rồi á.
Quay đầu bước về nhà cũng 5h30 rồi. Mấy đứa kia vẫn đang ngủ, tôi thì bước lại bắt tay vào bếp.
Lấy 4 quả trứng gà đập vào bát rồi đánh. Khuấy đều tôi bỏ gia vị vào gồm hành lá, mì chính, muối, cà chua. Bật bếp ga lên nhưng ở quê có cái này mà dùng đâu. Bật tầm 10phút nó mới lên lửa. Lấy chảo bỏ dầu vào rồi rán.
_O.a...oáp. Làm gì dậy sớm vậy mày. Thằng Hòa ngáp dài bước xuống.
_Tao quen rồi.
_Mà mày nấu ăn à? Ghê quá.
_Lại giúp tao một tay đi. Thế là tôi và thằng Hòa xắn tay vào bếp núc. Mấy đứa con gái thì nằm lăn ngủ.
_Ui. Hôm nay trời mưa to chị Uyên ơi. Anh Hòa và anh Kòi nấu ăn cơ đấy. Sún dụi mắt nói
_Ăn không chừng bị ngộ độc đó Sún. Uyên nói
_Không ăn thì hai ta ăn Hòa. Tôi nói rồi hai thằng ngồi xuống bàn ăn
_Ê, đợi Uyên với . Nói xong nhỏ lanh chanh ngồi xuống gắp lia lịa.
_Trứng ngon quá xá. Sún xuýt xoa
_Ngon quá, no quá. Bốn đứa ăn sáng xong rồi lại lên phòng chuẩn bị tới trường. Ngày đầu tiên tới chỉ để chọn lớp.
6h sáng.
_Chuẩn bị xong chưa, đi nào. Thằng Hòa nói
_Ừ.
_Thôi, em đi trước đây. Mấy anh chị đi vui vẻ. Hân phóng xe đi học trước.
_Uyên đi xe riêng hay ngồi xe thằng Hòa. Tôi hỏi
_Thế Quân đi xe nào? Uyên quay qua hỏi
_Tớ đi đạp điện. Tôi đáp
_Thôi, để tớ đi với cậu. Uyên nói
_Ừm.
Hai chiếc xe phóng trên đường tới trường. Uyên ngồi sau cứ hát bài gì đấy rồi cứ nhúc.
_Ngồi yên đi, ngã giờ. Tôi quay lại nói
_May cho Quân là hôm nay bản tiểu thư vui nên mới được chở bản tiểu thư đấy.
_Hây za, tớ ứ thèm.
Đi trên đường thì cũng có nhiều thằng bằng tuổi với hơn tuổi cũng phóng xe tới trường. Mấy đứa đó cứ nhìn tôi bằng ánh mắt GATO.
Cuối cùng cũng tới, tôi và Thằng Hòa phóng xe vào chỗ gửi xe.
_Em cho anh làm quen nha. Thằng tóc nhuộm mặt trắng thấy Uyên đang đứng đợi tôi gửi xe nhảy vào làm quen.
_Đi thôi anh. Uyên không trả lời thằng kia liền lại khoác tay tôi bước ra như người yêu.
_Thả ra. Mọi người nhìn kìa. Tôi nhìn xung quanh thì thấy nhiều đứa cứ nhìn nhìn.
_Xí, tưởng người ta thèm lắm ý. Uyên bĩu môi thả ra rồi hai đứa phóng lại căn tin trường. Thằng Hòa thì phóng tới từ lâu rồi.
_Hai đứa mày làm gì mà lâu thế? Hú hí gì phải không? Thằng Trung nheo mắt trêu tôi và Uyên
_Hú hí gì đâu. Giờ sao đây cứ đứng đây à. Tôi nói
_Ê đi ngắm gái không tụi bây. Nhìn toàn gái xinh không à? Thằng Phương nhìn lung tung rồi nói
_Tao cũng thích ý kiến này đấy. Nhìn nhỏ kia kìa, mặt xinh, 3 vòng chuẩn. Thằng Khánh vừa nói vừa chỉ về phía cô gái mặc áo trắng, quân jean đóng thùng nhìn xinh lắm.
_Mấy ông được thế là tài. Uyên lắc đầu nói
_Hehe.
_Thế đi ngắm gái không? Tao là chán ở đây lắm òy. Thằng Trung
_Quang, mày làm gì mà cứ nhìn xung quanh mà không phát biểu câu nào thế? Thằng Hòa nói
_Tao đang tìm một người. Thằng Quang nói
_Linh ấy hả. Tôi nói
_Ừ.
_Nói tào tháo tào tháo tới luôn, thiêng ghê. Uyên nhìn về phía 5 đứa đó.
Tôi nhìn Linh, hôm nay nhỏ mặc quần tất bó màu đen ,áo trắng dài tay, tóc được rẽ mái và khuôn mặt được trang điểm nhẹ cộng với sự lạnh lùng Linh thu hút được rất nhiều ánh nhìn của bọn con trai. Trâm với Nhi cũng vậy, hai nhỏ mặc áo trắng dài tay, quần jean bó khuôn mặt nhí nhảnh ,xinh gái cũng làm nhiều anh phải đổ..

Chap34:
_Chào Linh, mình có duyên quá ha. Thằng Quang vui mừng chạy lại gần.
_Ừ, hi. Linh nói
_Chào Trâm, Nhi đến sớm thế. Tôi cười bước lại hỏi
_Quân cũng thế mà. Trâm nói.
_À lại đây mình giới thiệu bạn nè. Đây là Trung, Khánh, Phương, Quang, Hòa, Uyên. Tôi chỉ từng người
_Ừ hi, chào mọi người. Trâm ,Nhi đồng thanh.
_Còn đây là Trâm, Nhi, hai bạn này tao không biết tên, và đây là L.i...
_Đi tham quan trường thôi. Linh cắt đứt lời nói của tôi rồi quay lưng bước đi.
_Loa Loa Loa, các em lớp 10, lớp11, lớp12 chuẩn bị xếp hàng ngay ngắn để khai giảng. Tiếng thầy giáo trên loa.
_Thôi, vào hàng đi. Tao là tao chọn gái đẹp tao ngồi gần. Thằng Khánh nhe răng cười.
Nhìn lại trên sân toàn người là người. Khối 11 và 12 thì nhiều vô kể. Còn khối 10 tầm 15 lớp.
Trường có 3 tầng, chia thành hai dãy lớp. Bên dưới có nhà để xe. Nằm trong góc trái là căntin.
_Ê, tụi mày xem, có mấy nhỏ lớp 10 xinh chưa kìa. Mấy thằng lớp 11 chỉ một nhỏ nào đó bên kia, tôi hướng mắt nhìn sang thì. Chính là cô gái lúc sáng ở trong quán càfê. Giờ mới nhìn thấy được rõ người con gái ấy. Tóc mái ngố, đeo kính ,nhìn người con gái đó xinh lắm ngang ngửa với Linh. Hình như tôi đã gặp cô gái này ở đâu rồi á.
_Nhìn xinh quá mày ơi.
_Tí phải tìm lớp đến làm quen thôi...blap...blap.
_Ê ,Quân.
_Ơ Hân, cậu tới lúc nào thế. Tôi quay đầu lại thì thấy Hân ở sau lưng mình rồi.
_Hihi. Tớ mới đến à.
_Áđù, thằng này thấy gái là quên anh em ha. Thằng Hòa chạy lên ngồi bên trái tôi
_Gái cái đầu mày. Xem ai đi. Tôi nói
_Ơ, Hân à. Mình xin lỗi.
_Hihi.
Nhìn lung tung thì tôi dừng lại tại chỗ Linh ngồi. Nhỏ vẫn thế lạnh lùng ngồi bấm điện thoại. Xung quanh thì có nhiều ánh mắt và lời bàn tán về Linh. Thằng Nhật thì cứ kè kè bên Linh.
Sau một hồi nghe khai giảng thì cũng lúc tới nhận lớp.
_Tụi mày đi tìm lớp nào. Tôi gọi lớn
_Ok.
Mấy thằng bạn đi mà mồm cứ khen con này xinh, con kia xấu. Tôi lắc đầu bó tay.
Chạy lại phía tầng 2 bên trái nhìn cái danh sách được dán bên tường.
Đọc soát qua mà không thấy tên mình, chạy sang lớp 10A2 đọc từ trên xuống dưới.
_Nguyễn Trọng Khánh, Lê Văn Hòa, Trần Văn Trung, Đào Thị Thúy Hân, Võ Thị Uyên, Lê Văn Quân, Nguyễn Thị Hà Linh... Thấy có tên mình tôi bước vào lớp.
_Haha, mấy anh em ta lại học cùng lớp. Tiếc hai thằng tó Phương, Quang lại học lớp khác. Thằng Khánh nói
_Ừ hehe.
Sau một lúc tập trung và để trật tự lớp.
Lớp tôi có 40 học sinh, Boy 15, Girl 25.
_Chào các em, cô tên là Mai. Cô sẽ làm chủ nhiệm lớp ta năm nay. Cô giáo chủ nhiệm bước vào nhìn cô Mai trẻ lắm, tầm 27 , 28 tuổi thôi.
_Giờ từng em một giới thiệu đi. Cô Mai nói tiếp.
_Mình tên Nguyễn Văn Hoàng, mong mọi người giúp đỡ.
_Mình tên Hân, mong cả lớp giúp đỡ ạ....
Sau một lúc giới thiệu thì cũng tới lượt tôi.
_Chào mọi người mình tên Quân, mình từ Nghệ An mới chuyển tới. Mong mọi người giúp đỡ.
_Mình tên Linh, mong được giúp đỡ. Linh lạnh lùng.
_Bạn đó xinh quá à. Tiếng xì xào.
_Cả con Hân lúc nãy nữa, cũng xinh mày ơi.
_Chào mọi người mình tên Hoàng Thị Kiều Trang mong cả lớp giúp đỡ mình. Nói xong người con gái đó ngồi xuống.
_Lớp ta có nhiều hot girl quá mày. Thằng Hòa quay quá tôi nói.
_Không đến lượt mày đâu. Khỏi mơ đi. Tôi nói.
_Chào cả lớp mình tên Uyên, mong cả lớp giúp đỡ ạ. Nói xong Uyên nở một nụ cười. Tiếp theo là Trâm, Nhi, Nhật...
_Tất cả giờ đã biết nhau rồi, giờ để cô sắp xếp chỗ ngồi nhé. Cô Mai xinh gái nói
_Vâng ạ. Đồng thanh.
Sau một lúc sắp xếp thì chỗ ngồi hiện tại là.
Lớp tôi được thành hai dãy. Mỗi dãy 10 bàn, mỗi bàn 2 người ngồi.
Hân được ngồi ở dãy bên trong bàn thứ 3 dưới lên cùng với thằng Khánh, Uyên thì ngồi trước bàn tôi. Tôi ngồi bàn thứ hai trên xuống cùng với thằng Hòa. Bên sau là hai cô gái có vẻ mặt lạnh lùng thu hút được rất nhiều thằng dại gái là. Linh và Trang...
Sắp xếp xong đang ngồi nói chuyện với thằng Hòa và làm quen mấy đứa trong lớp thì ngoài cửa có 6 thằng con trai lớp khác bước vào........

Chap 35:
Cô Mai nhíu mày nhìn 6 thằng đó.
_Mấy em vào đây làm gì? Cô Mai đứng dậy bước ra hỏi
_Dạ, tụi em vào học cô. Thằng dẫn đầu nói, thằng này tóc nhuộm, vuốt keo, ở bên đầu được chém hình ngôi sao nhìn cũng được xem là hotboy.
_Mấy em đi ra đi. Cô đuổi khéo
_Hi, Trang xinh. Một thằng trong nhóm đó nói
_Hi, anh Cường. Trang nhìn thằng đó rồi nói
_Long mày nhìn kìa. Thằng khác gọi thằng tên Long rồi chỉ vào Linh.
_Hotgirl nhiều zữ mày...
_Mấy anh có ra không, hay để tôi gọi bảo vệ. Cô Mai nói lớp tôi thì xì xào to nhỏ nhưng không dám nói lớn.
_Cô bình tĩnh, tụi em ra liền. Thằng Cường nói.
_Em gái tí ra căntin nhé. Thằng Long nói với Trang.
_Vâng.
6 thằng kia bước ra lớp tôi nhìn Trang với ánh mắt tò mò.
_Dạ thưa cô, mấy bạn kia là ai vậy cô. Một con nhỏ tóc ngố nói
_Lớp12D cá biệt của trường. Cô Mai thở dài nói
_Trang, bạn là em gái mấy anh kia à. Thằng Khánh hỏi
_Ừ.
_Mai chúng ta đưa Anh, Văn, Hóa, Hóa để học nhé. Giờ cho tất cả nghỉ. Cô Mai nói xong vừa bước ra khỏi lớp thì có tầm 10 thằng khác lớp vào tia gái.
_Chào em, em cho anh làm quen nhé. Thằng béo bước tới chỗ Hân.
_Xin lỗi m.ì.n.h...
_Xin lỗi bạn cô ấy là bạn gái mình. Thằng Trung bước tới khi nhìn thấy nháy mắt của tôi mà công nhận nó cũng hiểu ý thật.
_Em xinh gái cho a.n.h...
_Xin lỗi anh, cô ấy bạn gái em. Thằng Hòa cười cười khi thấy thằng đó tia Uyên.
_Thế e.m...
_Xin lỗi anh , cô gái này là bạn b.ạ.n em. Tôi quay xuống nói.
_Bạn mày thì kệ mày chứ. Một thằng trong đó nói
_Nhưng là b.ạ.n g.á.i. Tôi lắp bắp lần đầu tiên tôi dám tự nhận một người con gái là bạn gái mình.
_Nói lại đi. Linh lạnh lùng
_Tớ xin lỗi, cậu ngồi im lặng chút không được sao. Tớ bảo vệ cậu đấy. Tôi quay qua Linh nói nhỏ
_Xin lỗi mình không quen bạn. Linh thản nhiên nhìn tôi nói.
_Em ấy không quen mày đấy, giờ thì cút. Mấy thằng đó nói.
_Không phải bạn gái cũng tự nhận...
_Trẻ trâu vãi...
_Nhà quê mới ra thành phố mà. Haha....blap...blap.
Tôi hướng mắt nhìn thẳng xuống Linh nói mà không quan tâm gì nữa. Trang cũng nhìn tôi xem thái độ như thế nào.
_Cảm ơn nhé, ừ thì không quen nhé You. Lần đầu tiên tôi không giữ được cảm xúc, tôi muốn khóc . Thật sự cảm thấy mình bị nhục, lần đầu tiên tôi muốn khóc trước một người khác ngoài ba mẹ tôi.
Bước ra khỏi lớp với một tâm trạng khó chịu. Nghèo thì thế sao, bị đối xử như chó thế à.
Lấy xe đạp điện của mình rồi phóng đi. Muốn tìm thật chỗ thật yên tĩnh. Tôi cứ phóng như thế mà không biết mình đã đi đâu.
Tôi xem Linh là một người bạn thân mà cô ta lại thế. Hàiz, đời mà. Tự suy nghĩ và cứ phóng đi.
Xe từ từ dừng lại, nhìn xung quanh, tôi cũng không biết mình đang ở đâu nữa. Ở xung quanh toàn cao tầng đường Lạc Long Quân, đường Lê Hữu Trác, đường Lê Lợi... Tôi nhìn mà hoa cả mắt. Ở quê đi sang Huyện khác là đã lạc rồi giờ ở Hà Nội thì có đến sang năm mới tìm về được nhà.
Quay đầu xe lại, cố gắng hết sức mà đạp. Mấy đứa đi đường nhìn tôi mà thầm nói "Thằng này sao mà khỏe thế, trời trưa nắng mà cứ cò cổ mà đạp xe đạp điện"
Mồ hôi thì tuôn đầy trên khuôn mặt, cuối cùng mệt quá tôi dừng xe lại vội nép về phía bên đường tìm cái bóng im mà trú.
Trời thì nắng, tiền thì không có. Thôi thì trưa nay khỏi ăn. Chuyện nhịn ăn cũng là chuyện bình thường với tôi. Ở quê buổi sáng tôi toàn không ăn cơm, có thì chỉ có cũng 1tháng ăn cơm 5lần buổi sáng.
Quay về hiện tại, tôi dừng xe trước một ngôi nhà to, biệt thự. Ở một bên có một cái cây.
Bước xuống xe, đặt dép xuống ngồi thở. Những cơn gió, tiếng xe cộ chạy qua. Không biết là do mệt quá hay là gì mà tôi thiu thiu ngủ lúc nào không hay biết. Mặc kệ chủ nhà về hay người đi qua chỉ trỏ tôi dần dần đi vào giấc ngủ....

Chap36:
Đang thiu thiu ngủ thì..
_Nè,anh ơi.
_Anh ơi.Tiếng gọi của một con nhóc.
_Ư...ưm o.á.p.. Bé...o.áp. Gọi gì anh vậy. Tôi ngồi dậy dụi dụi mắt thì thấy có một con nhóc tầm 4,5 tuổi gì đấy.
_Sao anh lại ngồi trước cửa nhà em. Bé đáng yêu hỏi tôi
_Hìhì, anh bị lạc đường, bé xinh vào nhà đi. Tôi ngồi xuống lấy hai tay véo véo má bé ấy.
_Xù, đang nói chuyện với ai thế? Có một người con gái bước ra từ xe ôtô.
_Dạ, anh này ngồi trước cổng nhà ta chị này. Bé Xù chỉ vào tôi
_Ơ, cậu là...bạn là... Tôi ngạc nhiên không thốt nên lời mà người này giống y đúc người đó luôn.
_Hihi. Cậu vào nhà đi. Cô ấy mời tôi vào
_Nhưng...
_Không nhưng nhị gì hết, vào nhà đi tớ còn phải cảm ơn cậu nữa chứ.
_Ừm hi.
Cô ấy vào mở cửa cho tôi dắt xe vào.
_Wow, nhà cậu to thế hở. Tôi nhìn quanh thì thấy một căn biệt thự rộng, trên đường vào được sắp xếp bởi mấy hàng sỏi ghép lại.
_Cậu vào nhà uống nước đi.
_Ờ hi. Tôi bước vào trong nhà ngồi xuống ghế sofa.
_Cậu uống nước đi, mà sao lại ngồi trước cửa nhà mình thế.
_Ờ thì mình đi lạc xe lại hết điện mất. Tôi gãi đầu nói.
_Mà cậu tên gì nhỉ? Người con gái đó hỏi
_Tớ tên Quân, sinh năm 97, ở Nghệ An lên đây học cả tìm việc làm. Tôi thật thà đáp
_Cậu ngố ghê ha. Tớ tên Oanh, sinh năm 96. Oanh cười nhìn tôi nói.
_Mà cái cậu bị đánh ấy sao rồi. Tôi hỏi
_Không sao rồi, lúc đó may có cậu. Cảm ơn cậu nhiều.
_Không có gì đâu, gặp trong hoàn cảnh đấy ai mà chả thế. Tôi đáp
_Đợi tớ gọi anh ấy tới luôn nhé. Nói xong Oanh lấy điện thoại gọi cho ai đó.
Một lúc sau, ở bên ngoài có chuông.
_Đợi tớ tí ra mở cửa. Nói xong Oanh chạy đi
_Bé Xù lại đây ngồi nè. Tôi gọi bé ấy lại, nhìn chạy lạch bạch tôi thấy hay lắm, bé này đặc biệt có mái tóc xù nhìn dễ thương lắm luôn.
_Hi, anh ơi,lên lấy giùm bé cái quyển truyện. Bé Xù kéo tay tôi.
Bước lên cầu thang bé dắt tôi vào một căn phòng con gái. Tôi không biết của ai nhưng chắc là của Oanh.
_Vừa đặt chân vào phòng tôi ngửi thấy thoang thoảng mùi thơm. Căn phòng được sơn toàn màu hồng, cái gì cũng màu hồng luôn. Từ cái giường, cái chăn, cái đèn ngủ ,cái bàn học...
_Anh lấy cho Xù cái quyển truyện ở trên kia đi. Bé chỉ ở trên cái tủ nhìn giống như thư viện luôn. Truyện tranh, sách...
_Truyện gì đây. Tôi bước lên trên ghê với tay lấy
_Dạ truyện có con mèo đầu tròn màu xanh ý. Bé Xù ngây thơ đáp.
Tôi ngây người tự hỏi có truyện nào lại có con mèo đầu tròn màu xanh. Nhìn xung quanh thì thấy một dãy truyện tranh có hình con mèo, đầu tròn ,màu xanh và có thằng xấu trai đeo kính cận.
_Nè, giờ đi xuống nhé. Tôi lấy 5 quyển luôn cho Xù
_Vâng.
Bước ra khỏi phòng đi xuống được vài bước thì quay đầu lại thấy con bé vẫn cứ đứng yên đó.
_Sao cứ đứng đó nhóc.
_Dạ bé mỏi chân.
_Cô mà lớn lên thì có nhiều anh phải khổ đấy. Tôi cốc đầu nói rồi khom người xuống để Xù nhảy lên.
_Hihi, cha cha cha.
Bước xuống nhà thì ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
_Xuống nhóc.
_Hìhì, chụt. Xù dễ thương hôn vào má tôi rồi chạy lại Oanh.
_Ơ, cậu là. Tôi ngạc nhiên nhìn cô gái trước mắt.
_Hai người quen nhau à. Oanh ngạc nhiên nhìn tôi và Trang.
_Dạ, em và bạn kia học cùng lớp. Trang nói
_À quên giới thiệu với hai người, đây là Quân là người đã đưa anh Long vào bệnh viện lúc trước. Oanh nói
_Ơ, anh là người lúc trước vào lớp em phải không? Tôi ngạc nhiên nói
_À , anh tìm chú lâu nay, bây giờ mới được gặp. Cảm ơn nhé. Anh Long nói
_Dạ không có gì anh?
_Quân, ở đây tí ăn cơm luôn nhé. Oanh, anh Long đề nghị
_Ặc, thôi, em phải về rồi. Không mấy đứa ở nhà lại lo. Tôi từ chối
_Ừ, thế hẹn lúc sau nha. Mà Trang , em chở bạn về được không? Xe Quân hết điện rồi.
_Thôi, em không đi đâu.
_Thôi, không cần đâu, tớ tìm đường về được mà. Tôi nói thế chứ không biết có về được hay không cũng 11h trưa rồi.
_Trang, chở bạn về đi. Anh nhờ được chưa. Anh Long nói.
_Hức, vâng.
Tôi và Trang bước ra, gửi giùm xe đạp điện để ngày mai Trang đi đến lớp giùm luôn.
_Bạn chở nha. Trang nói tôi lên chở xe exciter màu bạc của anh Long.
_Mình không biết chở. Tôi gãi đầu đáp
_Thế lên xe đi, mình chở. Trang nói
Tôi ngồi lên xe, trên đường đi thì có nhiều cặp mắt nhìn vào hai chúng tôi.
_Bạn có vẻ ít nói. Tôi nói
_Ừ, có quen đâu mà nói. Trang đáp
_Ừ, quen ai thì quen đừng quen mình. Tôi nói
_Ý bạn là sao???
_Không sao cả.
Rồi hai đứa không nói gì nữa. Rồi phóng về nhà thằng Hòa. Dừng lại trước cổng nhà. Tôi quay lại nói.
_Cảm ơn nhé.
_Không có gì.Nói xong Trang quay đầu phóng về

Chap37:
Sau khi Trang phóng xe về, tôi cũng bước vào luôn.
Vào trong nhà thì thấy tất cả mấy thằng bạn với Hân, Uyên, Bé Sún đang có mặt tại phòng khách.
_Ơ, sao tới đông đủ đây thế? Tôi nhìn tụi nó hỏi
_Địt mẹ thằng chó, mày đi đâu sao không báo tụi tao một câu. Bắt tụi tao phải đi tìm cả buổi. Thằng Khánh nói
_Tao xin lỗi, tao đi rồi bị lạc đường. Tôi cúi đầu đáp
_Thôi, không có gì đâu. Tụi tao lo cho mày, mới ra ngoài này chưa biết đường thui. Thằng Hòa nói
_Ừ, tao cảm ơn mọi người.
_Quân lúc sáng đi đâu thế? Tôi ngồi xuống cạnh Hân.
_Hihi, không sao. Tớ bị lạc rồi xe bị hết điện rồi dừng lại tìm một chỗ im rồi ngủ quên. Tôi quay qua nói
_Làm tớ lo mãi, sau không thế nữa nghe chưa.
_Ừ, hi. Tôi mỉm cười xoa đầu Hân, ở nhà tôi cũng hay xoa đầu bé Cún. Hân cũng thế tôi chỉ xem Hân là một người bạn thân, một người em gái.
_Ơ tụi mày nhìn gì thế? Tôi quay sang thì thấy tất cả ánh mắt đều hướng về tôi và Hân.
_Tình cảm quá cơ...
_Khi nào không được như thế nữa nghe chưa? Thằng Phương nói
_Ừ ,hi. Thằng Quang nói xong thì Thằng Phương xoa đầu thằng Quang. Hai đứa đó làm lại những gì tôi vừa Hân vừa làm.
Từ khi bước vào nhà, Uyên chưa nói câu gì. Tôi quay qua Uyên, ánh mắt của nhỏ có cái gì đấy, ánh mắt nhỏ buồn. Không giống như vẻ tinh nghịch hàng ngày.
Uyên cũng thấy tôi nhìn, hai ánh mắt chạm vào nhau. Uyên im lặng bước lên cầu thang.
_Uyên sao thế nhỉ? Tôi hỏi
_Lúc sáng lúc cậu đi, Uyên lo lắm đấy. Cậu ấy chạy xe đến tìm tất cả những nới cậu hay đến nhưng không thấy. Hân nói
_Đúng đó mày lên xin lỗi người ta đi. Thằng Hòa nói
_Anh Kòi lên xin lỗi chị Uyên đi. Bé Sún thêm vào.
_Mày lên đi tụi tao đi mua bia nước ngọt,đồ ăn đây. 4 thằng bạn nói
_Ừm.
Tôi bước lên tầng, chạy lên rồi bước lại phòng Uyên thì không thấy nhỏ ở trong đó.
Quay đầu chạy lại thì thấy Uyên đang đứng ở ngoài ban công tầng 3. Tôi từ từ bước lại, từng bước chậm rãi.
_Uyên...
_Im lặng
_Quân xin lỗi, Q.u.â.n...
_Quân thích Linh à? Uyên quay lại nhìn vào mắt tôi hỏi.
_Không. Tôi đáp
_Không ư. Uyên cười khẩy
_Cậu sao thế? Tôi bước lại gần hỏi
_Nếu không thích tại sao lúc sáng lại chạy về.
_Vì tớ ghét, tớ xem cậu ta là bạn. Và anh trai cậu ta cũng nhờ tớ chăm sóc cậu ta. Nhưng cậu ta không muốn nên tớ stop lại thôi.
_Thật, không có gì à? Uyên hỏi lại
_Ừ.
_Thế Hân thì sao? Uyên hỏi tiếp
_Sao lại có Hân ở đây. Tôi hỏi
_Cậu cứ trả lời đi, cậu xem Hân là gì? Uyên hỏi tôi giống như cảnh sát tra tấn tội phạm ấy.
_Tớ xem Hân là một người bạn thân, à trên cả mức bạn thấy đấy. Tớ thương Hân lắm. Tớ xem Hân như là em gái tớ vậy đó. Mà cậu hỏi làm gì?
_Hihi... Uyên cười
_Hở? là sao? Tôi ngây thơ hỏi.
_Mà lúc sáng làm tớ phải đi tìm. Giờ đang mệt này, đền đi. Uyên xụ mặt nói. Tôi cũng chả hiểu tụi con gái thế nào nữa, con gái là một loại sinh vật kỳ quái nhất trái đất họ bắt phái con trai chung ta phải tò mò về họ.
_Đền gì?
_Để suy nghĩ đã nào, ư.ừm. Cõng tớ xuống dưới nhà đi. Uyên lấy ngón tay trỏ đập đập ở môi vẻ suy nghĩ.
_Cậu tính giết tớ à? Tôi rùng mình cõng nhỏ xuống 3 tầng cũng mệt chết rồi.
_Cho 3 giây không là tớ đổi ý. 1......2.......Uyên ngân dài ra
_Ặc, thì lên đi tớ cõng. Tôi cúi người xuống để cho Uyên lên
_Ngồi yên để tớ đi xuống, không là ngã à nha. Tôi cõng Uyên, nhỏ thì cũng nhẹ tầm 43kg, cũng may là ở quê tôi đi làm thợ xây, thợ hồ, bốc vác nên cũng không thấy mệt lắm khi cõng nhỏ.
_ Là là lá la...Vui là con gái hà, Vui là con gái hà, hí he he...huhúhuhù. Uyên hát bài Là con gái thật tuyệt.
_Hát hay quá nhỉ? Tôi nói
_Chuyện,hihi.
_Xi, tớ thích nghe rap hơn mấy bài này. Tôi nói
_Cậu biết rap à. Uyên cúi đầu tóc xõa xuống bên má tôi rồi hỏi.
_Ừ
_Khi nào hát cho tớ nghe nhé. Nhỏ đập đập lưng
_Nếu có dịp. Tôi đáp...

Chap38:
_Ơ, Sún em không đi với tụi kia à? Tôi hỏi
_Eo, sao chị Uyên sướng thế, được anh Quân cõng. Em thì chưa khi nào được. Sún xụ mặt.
_Đầy tớ của chị đấy Sún. Uyên đứng xuống tỏ vẽ huyênh hoang.
_Này nhé, đừng có mà... Sao sao thế. Tớ/anh nói gì không đúng à. Tôi rùng mình khi thấy hai người đó bẻ tay rắc rắc, xoay đầu nữa.
_Mà gì nào? Sún chiến thôi. Nói xong hai nhỏ nhảy vào làm nhục tôi.
_Tha, cho tớ đi Uyên. Sún...haha..tha cho anh đi...haha. Tôi bị cù léc
_Hừ, hai bản cô nương tạm tha đấy. Lần sau mà còn nữa là cắt. Uyên nhí nhảnh nói
_Cắt cái gì cơ. Tôi thật thà hỏi lại
_Cốp.
Nói xong Uyên với Sún cũng về phòng. Tôi cũng vậy.
Bước vào phòng tắm, tôi cứ để nước tuôn lên khuôn mặt mình.
Tắm xong tôi bước ra với một tâm trạng thoải mái hơn.
_Ê, thằng chó mở cửa tao mày. Thằng Trung nói
_Chó cái đệt, gọi tao có gì không. Tôi mở cửa cho nó.
_Xuống nấu ăn mày, tụi tao mua bia với nước ngọt về rồi. Thằng Trung nói
_Ừ, tao xuống liền.
Hai thằng bước xuống.
_Nấu ăn thôi nào.
_Ừ. Cả đám đồng thanh.
Thế là tụi tôi lại lao đầu vào nấu ăn. Mỗi người một công việc.
Sau một lúc chui đầu vào bếp thì mọi việc cũng đã xong.
_Nào mọi người cùng nâng chén nào. Thằng Hòa hô to
_Girl nước ngọt, boy bia nha.
_OK.
_1....2....3.....zô....2........3...zô. Tiếng hét hò của 6 thằng con trai, 3 đứa con gái.
_Quân, uống ít thôi. Hân nhíu mày khẽ nhắc tôi.
_Ờ ực...ực. Hihi. Tôi cười cả uống bia.
_Mấy anh uống ít thôi. Say hết giờ đấy. Sún nhăn mặt nói
_Không sao đâu...
Sau một lúc,tụi tôi cưa hết 3 thùng bia, mấy thằng chúng tôi gục tại chỗ luôn. Không biết trời trăng thế nào nữa.
_Mấy ông này uống gì mà nhiều thế không biết. Tỉnh dậy rồi biết tay ta.
_Ngố ơi, uống gì mà lắm thế. Tôi nghe loáng thoáng được mấy câu của Uyên và Hân rồi gục luôn.
_Ư.ưm. Ánh mắt tôi cựa quậy, nhíu mày tỉnh dậy đầu thì đau như búa bổ.
_Mấy người muốn gì? Tiếng nói của Uyên giọng hốt hoảng.
_Tụi tao chỉ hỏi thằng kia mấy câu thôi.
_Hỏi gì? Mà sao mấy anh lại biết Quân. Uyên nói.
Nghe đến tến mình tôi lờ đờ đứng dậy.
_Mấy bạn hỏi gì mình? Tôi lắc lắc đầu cho tỉnh.
_Tao hỏi mày là cái gì của Linh. Thằng đó tóc đuợc nhuộm màu bạch kim, tai đeo khuyên. Nó đi theo một thằng nữa xông thẳng tới nhà tìm tôi thì chắc là cũng có máu mặt.
_Mình với Linh chả có gì cả. Tôi đáp
_Tao nghe lúc sáng có mấy thằng em tao nói mày tự nhận Linh là bạn gái mày. Thằng đó nói tiếp
_Lần đầu tao cảnh cáo thôi, lần sau thì chưa biết mày có nhìn thấy mặt trời nữa không đấy. Nói xong nó lấy xe phóng về.
Tôi cũng chỉ cười khẩy, nói về sợ thì tôi không sợ gì cả. Nhưng chỉ vì một chữ "NGU" mình tốt với người ta thì mình lại nhận được cái gì chứ.
Tôi bước vào WC dưới nhà, rửa mặt cho tỉnh táo.
_Quân, từ giờ mày sẽ sống khép kín, tốt với ai nên tốt. Tôi tự nhủ với bản thân mình.
Bước ra khỏi phòng nhìn mấy thằng bạn mà thấy hàiz.
Thằng Hòa thì ôm chân thằng Trung ngủ. Thằng Khánh thì nằm trên mông thằng Quang... Nhìn mà tôi bật cười. Có những người bạn mới quen nhưng thân hơn nhiều với những đứa quen lâu rồi.
_Quân, cậu có sao không? Uyên bước lại hỏi tôi.
_Sao là sao? Tôi ngớ người hỏi
_Thì mấy thằng kia tìm Q.u.â.n...
_Ngu một lần thôi, Uyên à. Tôi thở dài rồi suy nghĩ.
_Giờ tự hỏi Linh có vui không nhỉ, khi cô ta đã gây ra cho tôi nhiều rắc rối đến thế. Đời thật là nhiều sự bất công mà...

Chap39:
Buổi tối do lúc trưa uống bia say nên tôi cũng xin nghỉ một bữa tại quán càfê.
Một ngày mới lại bắt đầu, tôi lại cùng sánh bước cùng Thằng Hòa và Uyên tới trường.
_Hôm nay lại ngồi xe Quân tiếp hở. Tôi quay xuống hỏi Uyên
_Ừm hihi.
_Thôi, Hòa đi trước đây không làm phiền Chông Vợ Hài nữa. Nói xong nó phóng xe đi luôn.
_Chông Vợ Hài là gì Uyên? Tôi hỏi
_H.a.i... Uyên đỏ mặt ngắc ngứ
_Không biết hả, thằng Hòa ngốc ngốc nói tiếng ta không nói, đi nói tiếng tây. Tôi nói rồi đề ga phóng đi.
_Ngố quá cơ. Uyên lí nhí sau lưng nhưng tôi lúc đó phóng nhanh không nghe được.
Phóng xe tới thì trường cũng nhiều học sinh rồi. Tôi chở Uyên đi thì cũng không chú ý đến xung quanh lắm, mấy thằng con trai cứ nhìn Uyên.
_Ê, đó có phải hotgirl khối 9 trường Thcs xyz năm ngoái không?
_Có nhiều anh theo đuổi lắm đấy, nhưng mà không làm ăn được gì.
_Sao thằng đó được chở nhỉ, chắc là thằng đó xin quá giang....blap...blap
Tôi phóng xe vào nhà xe, Uyên thì cầm cặp đợi tôi ở phía ngoài.
_Bạn gì ơi, nhận giùm mình cái này. Tôi bước ra thì thấy có một cu cậu chạy lại gần Uyên rồi đưa cho nhỏ một hộp quà và một bức thư.
_Chà, có người tặng quà luôn. Tôi bước lại gần nói
_Quân không biết đó thôi. Hihi. Nói xong Uyên vứt cái hộp quà vào thùng rác với cái lá thư.
_Ớ, sao lại vứt đi. Tôi ngạc nhiên hỏi
_Mấy loại đó chỉ ham cái gia cảnh nhà tớ thôi, chứ quen với yêu gì. Uyên nói giọng người lớp
_Nhưng tớ thấy cậu ta hiền mà. Tôi bước đi cùng Uyên rồi nói
_Đừng để bề ngoài đánh lừa. Uyên nói xong rồi tôi bỗng khựng lại và suy nghĩ.
Sánh bước vào lớp thì cũng tầm 15đứa tới rồi.
_Quân mày biết chơi Cf không? Thằng Trung hỏi nó đang ngồi bên thằng Hòa.
_Không, tao chịu. Tôi nói
_Thôi, xuống căntin chơi đi. Thằng Hòa rủ
_Ok, ngắm gái luôn. Thằng Trung.
_Uyên đi với bọn tớ không? Tôi hỏi Uyên.
_Có chứ, đợi tớ tí. Uyên nhí nhảnh cất cặp rồi phóng đi cùng bọn tôi.
Đang đi ra căntin thì gặp tụi nhỏ Linh đi vào.
_Thằng nhà quê mơ tưởng kìa. Thằng Nhật nói
_Bạn gái cơ đấy, không biết nhục. Thằng Bảo thêm vào.
_Hai bạn thôi đi. Trâm gắt gỏng.
_Đúng thế còn gì? Ngu mà tỏ ra nguy hiểm.
_Mày nói cái chó gì đấy. Thằng Trung khùng tính nói
_Bình tĩnh nào thằng em? Thằng Nhật cười khẩy.
_Thôi, Trung đi thôi. Kệ họ đi. Xem Như Tao Ngu Một Lần. Tôi nói lớn rồi nhìn vào mắt Linh.
_Đi theo Linh. Linh nắm tay tôi kéo đi
_Quân ở lại. Uyên níu tay kia.
Mấy đứa ở ngoài cứ nhìn tụi tôi. Chúng nó bắt đầu bu vào xem.
_Tớ muốn nói chuyện. Linh lạnh lùng nói.
_Không nói gì hết vì cô mà Quân bị người ta khinh thường, hay là cô muốn thế hả. Uyên nhìn Linh nói
_Uyên, tớ muốn nghe cậu ta nói gì? Tớ về liền mà. Tôi nói
_Đi thì đi luôn đi. Huhu. Uyên khóc chạy vào lớp.
_Thằng kia gì mà hai hotgirl một người kéo một người níu thế không biết.
_Ghê, đúng là Không Phải Dạng Vừa Đâu...blap...blap.
_Nói gì thì nói đi. Tôi hỏi
_Đi theo tớ.
_Đợi tao tí nhé, lên xem Uyên giùm tao. Tôi nói với thằng Hòa và thằng Trung.
Linh đi ra ngoài chỗ ít người rồi quay người lại nói.
_Tớ xin lỗi. Linh xụ mặt xuống nói
_Xin lỗi ư, cô nói dễ nghe quá nhỉ. Tôi cười nửa miệng
_Tôi biết tôi nghèo, không giàu như các người. Tôi được anh trai cô nhờ chăm sóc cô, nhưng tôi nghĩ tôi không đủ tư cách để giúp. Vậy thôi, cứ xem như tôi và cô chưa từng quen như cô nói. Tôi đi. Tôi bước đi nhưng bị dừng lại bởi Linh ngáng trước.
_Huhu. Tớ xin lỗi mà, tớ không biết mọi chuyện sẽ như thế. Lúc đó tớ giận cậu quá, huhu. Đừng như thế mà. Linh nước mắt chảy tuôn xuống khuôn mặt, đây là lần đầu tôi thấy Linh khóc to như thế.
_Tớ xin lỗi mà. Huhu. Huhu.
_Thôi, nín đi. Không khóc nữa. Tôi sợ nhất là nước mắt con gái nhất là khóc trước mặt mình.
_Tha lỗi cho tớ chưa. Hức.
_Rồi rồi, đừng khóc nữa. Tôi bước lại chùi những giọt nước mắt trên khuôn mặt xinh đẹp của Linh.
_Hức, hức, hức. Linh nấc
_Ngoan, không khóc nữa nào. Tôi giận thì giận nhưng nhìn thấy Linh khóc cũng thương lắm, từ nhỏ tới giờ Linh cũng có được mấy ngày vui vẻ đâu.
_Vâng.
_Ngoan, giờ vào nhà vệ sinh rửa mặt đi khóc như mèo ấy. Tôi quay lại bước về phía WC trường.
_Đi nào. Tôi giục Linh.
_Ừ thì đi. Nhỏ chạy theo lạch bạch như vịt bầu tập đi.
Đợi Linh một lúc, nhỏ rửa mặt xong thì hai đứa cùng nhau lên lớp.........

Chap40:
Bước chân vào lớp thì mọi người cũng đông đủ cả rồi. Uyên thì đang nằm gục tại bàn. Linh thì mắt vẫn còn đỏ nhưng nhỏ cũng lấy lại vẻ lạnh lùng sẵn có đó rồi.
_Hòa, Uyên sao rồi. Tôi tiến lại hỏi nó.
_Từ lúc Uyền vào, Uyên cứ như thế, tao khuyên không được. Thằng Hòa nói
_Ừ. Để tao lại dỗ cho. Tôi bước lại gần Uyên rồi ngồi xuống cùng nhỏ.
_Mày làm gì mà Uyên khóc vậy hả. Thằng nào đem theo 5 thằng khác chạy lại gần tôi nắm lấy cổ áo tôi.
_Địt mẹ, qua lớp tụi tao làm thế à con. Thằng Khánh cầm trong cặp ra cái chai nước đá.
_Ờ tụi tao thích đó làm gì nào? Thằng đó nói
_Làm con mẹ tụi mày, con trai trong lớp đâu xông lên. Thằng Trung nói nhưng chả thấy thằng nào ra.
_Hàhà, thích chơi trội à em. Hắn nói rồi đạp thằng Trung một phát ở ngực, Linh , Hân, Trang thì cản nhưng không được. Tôi cũng xông vào đánh, tôi và thằng Hòa thì có chỉ trong vòng mấy phút là mấy thằng chó đó phải đo đất.
_Tụi mày cứ để đó, chưa yên với tao đâu. Mấy thằng kia lết ra rồi quay đầu nói.
Giải quyết xong thì cũng vào học.
_Chào cả lớp, cô xin giới thiệu cô tên Oanh, giáo viên dạy anh. Cô Oanh nói
_Cô năm nay bao nhiêu tuổi hở cô. Nhìn cô trẻ và xinh quá à. Thằng nào trong lớp nói mà tôi không biết tên
_Cô năm nay 30tuổi rồi em. Mà sao bạn kia lại nằm gục trên bàn thế. Cô Oanh nói rồi chỉ xuống chỗ anh ngồi của Uyên.
_Dạ thưa cô, bạn ấy bị ốm. Tôi quay xuống xem là ai thì không ai khác người đó chính là Linh.
_Ốm sao không đưa xuống phòng ytế đi.
_Dạ để em dìu bạn ấy xuống. Tôi nói rồi xuống cạnh Uyên.
_Uyên ơi.
_Uyên.
_Im lặng.
_Dạ thưa cô bạn ấy ngủ rồi ạ. Tôi nói
_Ừm, thế để bạn ấy ngủ đi. Thôi, chúng ta bắt đầu vào bài học. Cô nói
Sau một lúc nghe giảng đạo về tiếng anh thì cũng tới giờ ra chơi. Cả lớp lại nhao nhao lên, Thằng Hòa thì nhảy lên làm quen với Trang.
_Uyên.
_Hức.
_Dậy đi, tớ dẫn đi xuống căntin nào. Tôi nói
_Không.
_Nè thì không, không nè. Tôi nói rồi cù léc vào hông Uyên.
_Hức, chưa xong đâu. Cõng xuống căntin nhanh. Uyên mắt đỏ nói
_Nhưng đây là trường học. Tôi ngại nói
_Có cõng không?
_Nhưng...
_Thế thì đi đi. Uyên lại gục xuống
_Cứ cõng đi. Linh nói nhẹ
_Nhưng...
_Đi đi mày, không sáng mai là mày thấy mắt Uyên như hai cái bánh bao đấy. Thằng Khánh nói
_Sướng thế mày, thôi, để tao cõng cho. Thằng béo nói
_Cõng giùm đi. Tôi nói
_Bạn gì ơi, dậy đi Tuấn đẹp trai cõng cho. Thằng Tuấn béo nói
_Hừ. Uyên mở mắt ra nhìn tôi bằng ánh mắt muốn giết người
_Thôi, thôi. Thì đi. Lên nào. Tôi nói
_Ứ đi nữa.
_Ặc. Đi không.
_Ứ.
Tùng tùng tùng, tiếng trống vào học. Tiết văn bắt đầu.
_Chào cả lớp, hôm nay là lớp ta có hai thành viên mới. Hai em vào đi. Cô Mai nói
_Wow, đẹp trai thế tụi bây.
_Bạn ơi, lại ngồi đây với mình đi...blap...blap
_Chào các bạn, mình tên Phong mới ở Hải Dương mới lên. Mong các bạn giúp đỡ mình. Thằng Phong nói.
_Lại thêm một hotgirl nữa. Lớp này nhiều hotgirl zữ. Thằng Trung hám gái nói tôi lúc đó thì cũng chả quan tâm mấy, quen nhiều girl lại khổ nên nằm ngủ, trong lớp thì chỉ có tôi và Uyên đang gục, Linh thì im lặng, Trang thì đang được thằng Hòa chém gió.
_Chào các bạn mình là Lan Anh. Mình mới vào lớp. Mong các bạn giúp đỡ. Tôi nghe như thế
_Bạn ơi , xuống ngồi đây đi.
_Ngồi với mình này...
_Thằng đó hôi nách lắm bạn à, xuống ngồi với mình đi... Blap...blap.
_Phong em ngồi đâu. Cô Mai hỏi
_Dạ ở kia cô.
_Lan Anh còn em?
_Dạ ở đó cô.
Tôi nhíu mày ngồi dậy xem hai học sinh mới vào thế nào thì có đứa con gái nào ngồi bên tôi. Vì con gái trong lớp này tôi cũng chả biết ai.
_Bạn là ai, sao ngồi đây thế. Tôi ngây thơ hỏi
_Vì mình thích ngồi đây. Lan Anh nói
_Sao lại thích ngồi đây mà không ngồi chỗ khác. Tôi hỏi ngu tiếp
_Trời. Lan Anh tay đập lên trán.
_Ui za. Tôi nhăn mặt quay xuống nhìn Linh, khi bị nhỏ véo.
_Im lặng, học bài. Linh ngắn gọn, súc tích.
_Hân, ai đó. Tôi đập vai Hân hỏi thằng nào ngồi một bên nhỏ.
_À , bạn ấy tên Phong, mới chuyển vào lớp nà. Hân vẫn thế, giản dị, nhẹ nhàng.
_Chào bạn. Thằng Phong quay xuống nói tôi
_Ừ chào.
Ngồi một lúc cũng vào bài học đầu của Văn lớp 10, tôi cũng chú ý nghe giảng. Thằng Hòa, với thằng Trung thì cứ lo chém gió bên dưới.
Giờ ra chơiii..

Chap41:
_Linh, Uyên, Hân, Trang cùng tụi Hòa xuống căntin không. Thằng Hòa nói
_Cho mình đi nữa được không? Lan Anh nói
_Ừ, càng đông càng vui mà.
_Mình nữa. Thằng Phong
_Ok đi thôi.
_Ớ sao Uyên không đi thế. Thằng Khánh hỏi Uyên, nhỏ lại lấy tay chỉ vào tôi.
_Chúc chú mày thượng lộ bình an mà hạ thì nằm im. Thằng Khánh đập đập vai tôi
_Mày được lắm thằng tó. Tôi liếc mắt nhìn nó, tụi đó thì đi trước rồi để tôi lại cho Uyên hành đây mà.
_Lên nào. Tôi khom người xuống
_Hihi. Tức thời nhảy vọt lên lưng như đúng rồi còn cười nữa chứ. Giờ mà ra ngoài kia thì mặt mũi ra sao, mấy chục nghìn cặp mắt nhìn vào. Chỉ sợ bắt gặp cái cảnh cõng hotgirl này thì tôi được mấy anh trong trường chăm sóc tận tình đây.
_Lớn đầu rồi mà như con nít. Tôi cõng Uyên vừa đi vừa nói
_Kệ.
_Mà Linh không xấu thế đâu nên Uyên đừng trách bạn ấy nữa nhé. Bạn ấy biết lỗi rồi.
_Bênh nhau cơ đấy.
_Không sự thật thế mà.
_Vãi, nhìn kìa.
_Chả phải, nhỏ Uyên hotgirl khối 9 năm cấp 2 đây sao. Sao lại thằng đó cõng nhỉ...
_Nhìn Uyên một đường, thằng đó một nẻo. Nhìn thằng đó quê bỏ mẹ. Chắc là loại đào mỏ con người ta thôi...blap...blap.
_Thả tớ xuống.
_Ừm
_Tớ xin lỗi.
_Không sao đâu, kệ họ đi.
_Ừ , đi thôi.
Hai đứa cùng nhau bước xuống căntin.
_Ađù, hai đứa bay hú hí gì mà lâu thế. Thằng Phương
_Tại tao bị làm nô lệ mới chậm như thế đấy.Tôi nhăn mặt nói
_Thôi, ngồi xuống đi.
_Giờ team chúng ta có thêm 3 thành viên mới nữa nhé. Trang, Lan Anh, Phong. Mọi ăn mừng đê. Thằng Quang nói
_Ăn mừng đê.
_Phong mày khao nhé. Tôi nói
_OK bạn hiền.
_Trang, Quân. Tiếng con gái
_Chị Oanh,anh Long. Hai vợ chồng xuống đây làm gì thế. Tôi nói
_Xuống căntin thì gặp nên lại hỏi thăm tí thôi. Anh Long nói
_Ừm, anh chị lại ngồi đây đi, để em giới thiệu bạn em. Tôi xách lấy hai cái ghế cho cặp đôi này.
_Giới thiệu với mọi người đây là Anh Long, Chị Oanh. Tôi nói
_Còn đây là Uyên, Hân, Linh, Hòa, Trung, Khánh, Phương ,Quang, Phong, Lan Anh. Hai người này là em mới quen. Tôi chỉ vào Phong, Lan Anh.
_Thế người nào là bạn gái của em. Chị Oanh hỏi
_Dạ là bạn em cả. Gái với gú gì đâu. Ai mà thích em thì người đó bị điên mới thích. Tôi vừa nói thì nhận được ánh mắt của tụi con gái nhìn mình bằng cách khó hiểu.
_Tớ nói sai gì à? Tôi hỏi
_Em cũng ghê đấy Quân à. Câu nói ẩn ý của chị Oanh
_Ghê gì cơ.
_Quân mày chưa có bạn gái, tí tao rủ qua lớp 10B2 có em này xinh lắm. Thằng Phương nói.
_Em chưa có thì để anh làm mối cho. Anh Long vừa nói thì nhận được nhéo thần chưởng của chị Oanh.
_Uiza. Sao nhéo anh. Anh Long nhăn mặt nói
_Muốn làm mối nữa không.
_Dạ, không...
_Hahaha, hihi. Ai cũng cười trước cảnh cặp đôi này.
Ngồi một tí cũng zô học. Cả đám tụi tôi lại tiến thẳng lên lớp.
Trong cả đám, ai cũng có gương mặt hotboy, hotgirl. Riêng tôi thì khác. Chả đẹp cũng hơi xấu, da ngăm ngăm đen. Lớp 6 đã đi kiếm việc làm ở quê như bê gạch, trộn hồ. Lớp 7 thì đi chà giấy nhám, lớp 8 cũng thế, lớp 9 thì may có người trong xóm gần nhà tôi giới thiệu đi làm thợ phụ hồ. Buổi sáng thì đi học, buổi chiều lại xách cái dép đi làm. Những tháng ngày đi làm, dù mưa hay nắng vẫn thế. mưa gió không thể cản bước được một thằng con trai như tôi đây. Dù một buổi đi học một buổi đi làm nhưng thành tích học hành của tôi vẫn tốt.
Quay về hiện tại, tôi thật sự thấy tôi và đám bạn như một kẻ trên trời một người dưới đất vậy ngoại trừ Hân.
Tiết 3 là tiết Hóa.
_Chào cả lớp cô tên Việt sẽ dạy hóa lớp chúng ta. Cô Việt nói
Sau một lúc giới thiệu thì cũng bắt đầu vào bài học. Tôi vẫn thế vẫn ghi chép nghe giảng cái này là tính cách 4 năm cấp 2 của tôi.
Đang hăng say nghe giảng về những công thức hóa học CA, Na, Ba, Nito.... Thì có cái gì đang chọc chọc sau lưng mình.
_Gì thế Linh. Tôi quay xuống hỏi
_Chiều đến nhà tớ. Linh nói nhẹ
_Nhưng tớ không biết nhà, tớ quên mất rồi. Tôi gãi đầu nói, sự thật là thề. Hà Nội thì rộng thênh thang, đi một lần mà nhớ chắc là siêu nhân.
_Thế chiều tới quán càffê 15h nà.
_Ừ. Tôi vừa quay lên thì...
_Em kia đứng dậy nhắc lại những gì cô vừa nói. Cô Việt chỉ tôi nói
_Em thưa cô... Tôi ngắc ngứ vì lúc nãy mải nói chuyện với Linh mà khong chú ý.
_Cu là kim loại, có số nguyên tử là 64... Tiếng thì thầm nhắc bài của ai đó, nhưng lúc đó không nghe thấy gì.
Đang ngắc ngứ không biết nói gì thì Lan Anh chỉ vào chữ nghiêng màu xanh trong sách.
_Dạ thưa cô, Cu là kim loại, có số nguyên tố là 64........

Chap42:
_Lần này cô cho qua, phải chú ý vào nghe giảng nghe chưa. Giờ ngồi xuống đi. Cô Việt nói
_Dạ. Tôi ngồi xuống khi được tha bổng.
_Cảm ơn Lan Anh nha. Tôi quay qua cảm ơn nhỏ.
_Hì, không có gì? Lan Anh hấp háy cười.
_Hân, cậu chiều rảnh không? Thằng Phong
_Ừm, có. Sao vậy Phong. Hân dừng viết rồi hướng mắt qua thằng Phong.
_À tớ muốn mời cậu đi uống nước. Thằng Phong gãi đầu nói
_Ờ, mà cậu mới tới Hà Nội thì sao biết đường xá như thế nào mà đòi mời tớ đi uống nước? Hân trêu nó.
_Thì tớ nhờ cậu chỉ đường chỉ lối luôn. Cu cậu ngắc ngứ
_Ừm, hi. Hân cười
Tôi ngồi bên dưới nghe loáng thoáng là thế. Tôi nghĩ thằng Phong cũng say nắng Hân rồi. Mới gặp mà đã thích, dại gái quá. Tôi nghĩ vậy.
_Quân, chiều đi chơi với tớ và Phong không? Hân quay xuống nói nhỏ.
_Chiều tớ bận rồi, lúc khác nha. Tôi đáp vì thằng Phong cũng là bạn nó mời Hân chắc cũng có ý. Làm sao mà xen vào được.
_À ừ. Hân nói rồi quay lên luôn, cả tiết không quay xuống nói chuyện với tôi từ nào nữa.
Cả tiết lại chú ý nghe giảng, học bài.
Giờ ra chơi. Lớp ồn ào náo nhiệt hẳn lên, tụi thằng Tuấn béo cứ kể về cf, fifa...
_Có mấy đứa gửi cho tụi mày. Thằng lớp nào đó xông vào lớp tôi rồi đưa cho thằng Toàn rồi thằng đó đi ra khỏi lớp.
_Gì thế mày?
_Mở ra xem đi...blap.blap
_ "Ra ngoài dãy nhà để xe gặp. Nếu không thì tụi mày sẽ được tẩm bổ từng thằng, từng thằng một" nội dung ghi trong tờ giấy là thế. Cả bọn con trai xúm lại xem.
_Giờ sao đây, chắc là mấy thằng lúc nãy tụi ta đánh. Thằng Trung nói
_Chiến thôi chứ gì mày. Thằng Khánh tiếp.
_Chắc tụi nó đã chuẩn bị sẵn cả rồi. Giờ qua lớp thằng Phương với thằng Quang đã. Tôi nói rồi cùng thằng Hòa, Trung, Khánh qua lớp 2 thằng tó đó mà không để thằng Phong và mấy đứa con gái biết.
4 thằng chạy sang lớp 10A4. Đi qua thì có mấy đứa cứ chỉ vào tôi chắc là lúc nãy thấy tôi cõng Uyên đây mà.
Bước vào lớp 10A4.
_Tụi mày qua đây làm gì? Có thằng cắt tóc đầu đinh tai bấm khuyên, áo trắng mở cúc khoe ngực nói.
_Tụi mày qua đây tán gái phải không? Thế là tụi tôi bị mấy thằng trong lớp bao quanh.
_Phương, Quang ra đây tao hỏi. Thằng Hòa gọi lớn.
_Thắng chó nào kêu tao thế. Thằng Phương ngêu ngao bước ra.
_Chó con mẹ mày. Ra đây tụi tao nói, gọi cả thằng Quang nữa. Thằng Hòa giơ nắm đấm ra.
_Có chuyện gì thế? Thằng Quang hỏi.
_Ra ngoài kia nói chuyện. Tôi nói
Đang bước được vài bước thì có cái gì níu áo tôi. Quay lại thì... trái đất tròn, tròn quá đi mà
_Ơ... Bạn là ... Tôi giả vờ hỏi người con gái trước mặt.
_Ông không nhớ tui sao, người cứu ông lúc ông bị đánh đó.
_Mình bị đánh lúc nào? Mình chả nhớ. Tôi giả nai
_Hứ. Nhỏ Na quay vào trong luôn.
_Lúc khác tớ cảm ơn nhá Na. Tôi cười rồi chạy ra theo tụi kia.
_Thế nào rồi? Tôi hỏi
_Giờ đi ra ngoài kia luôn.
_OK. Cả đám đồng thanh
6 thằng bước ra ngoài dãy nhà để xe thì thấy mấy thằng bị đánh lúc nãy và còn có 5 thằng đi bên nữa.
_Có phải tụi mày vừa đánh mấy thằng em tao lúc nãy phải không? Thằng đó tóc nhuộm bước tới trước mặt thằng Trung.
_Ừ là tụi tao...
_Bốp. Chưa nói xong thì thằng đó đấm vào mặt thằng Trung một phát.
_Đkm, cắn lén à. Tôi và mấy thằng kia cũng lên luôn.
Tôi tiến đến thằng vừa đánh thằng Trung. Tôi xoay người đấm nó, nó tránh được. Nó đưa chân ra đá tôi, tôi nhanh tay lấy tay đỡ vào tặng nó một cái vào chân. Nó lùi lại ôm chân. Thấy thế tôi xông vào đấm nó thì lúc không chú ý thì có thằng chó nào cầm gậy đập tôi vào lưng gần gáy. Tôi hơh choáng lấy tay tựa vào tường. Thằng đó với thằng cầm gậy tiến lại đánh tôi.
Trước khi bất tỉnh tôi chỉ nghe loáng thoáng của mấy thằng bạn hét.
Tôi chìm vào giấc ngủ, cảm thấy mình như được bay. Trong giấc mơ tôi được về ngôi nhà yêu quý với sự yêu thương, hạnh phúc. Dù nghèo khổ nhưng tôi vẫn thấy vui vẻ hơn....

Chap43:
Tôi lờ mờ mở mắt, mọi thứ xung quanh mờ mờ ảo ảo, đập vào mắt đầu tiên là cái trần nhà ở bên cạnh thấy loáng thoáng có mấy đứa bạn.
_Ư...ưm a. Tôi tính ngồi dậy cho đỡ mỏi thì cảm thấy hơi nhói ở sau lưng.
_Quân, thằng Quân tỉnh rồi? Thằng Hòa nói lớn.
_Ê thằng chó không sao chứ. Thằng Trung bị một quả cà tím ở mắt gần khóe miệng thì bị rách xíu.
_Quân, cậu không sao chứ. Hân mắt đỏ hoe chắc là vừa khóc xong.
_Chát. Một cái tát của Linh dành cho thằng chó cắn lén tôi lúc nãy.
_Mọi người sao ở đây cả thế. Tôi nhìn xung quanh nói.
_Xuống đây để xem mày chết chưa. Thằng Khánh vừa nói thì nhận được cú đá của Uyên
_Mà chỗ này là chỗ nào, sao thằng kia lại ở đây. Tôi nói rồi chỉ vào thằng chó cắn lén
_Đây là phòng ytế của trường, ra chơi tiết 4 rồi. Mày ngủ cũng 45phút rồi đó. Thằng Phương nó thì quần áo xộc xệch, má bầm lên.
_Lúc nãy khi mày bị ngất, tụi tao cũng không chống đỡ được may anh Long xuống. Nghe nói có đánh nhau nên xuống xem rồi vào giúp. Mấy thằng đó chắc cũng nằm viện mấy ngày đó. Mà công nhận đấm đá sướng tay thật. Thằng Hòa nói.
_Quân, em không sao chứ. Lúc nào đánh nhau thì gọi tên này nè. Chị Oanh ngồi xuống giường cạnh tôi hỏi.
_Dạ em không sao.
_Thế giờ mày muốn giải quyết thằng này như thế nào Quân. Anh Long nói
_Em xin mấy anh tha cho em, em không biết mấy anh là bạn của anh Long. Thằng đó khóc rồi quỳ xuống xin lỗi, xin tha.
_Quân uống nước nè. Lan Anh từ đâu chui ra cầm trên tay chai sting.
_Hihi, cảm ơn.
_Địt tụi mày, có xem tao là bạn không? Đánh nhau thì cả lũ đi, riêng tao thì ở lại. Nếu là anh em thì có gì thì cứ nói ra đừng làm một mình. Thằng Phong bực tức nói.
_Mày không dính vào vụ này. Nếu tụi tao gọi mày thì mày bị gì thì sao? Thằng Phương nói lại
_Thôi, anh Long thả nó ra đi. Nó biết xin lỗi là được rồi. Tôi nhìn thằng đó thấy tội tội mặt thì bị bầm hết. Chắc là bị tẩm rồi mới đưa vào đây cho tôi xử tiếp.
_Mày nghe thấy chưa, giờ thì kút. Anh Long nói
_Vâng, em càm ơn mấy anh. Thằng đó nói rồi chạy đi.
_Nè, ăn táo đi này. Trang đưa tôi một miếng.
_Ghê hôn, ở nhà thì có cắt được cho chị nó miếng táo nào đâu, ở đây thì chẹp...chẹp. Chị Oanh vừa nói thì tôi thấy ánh mắt thằng Hòa hơi khác, tôi biết nó thích Trang.
_Bạn bè cắt táo cho nhau là chuyện bình thường mà. Em còn mua quần áo lót c.h.o... Tôi nhai miếng táo rồi nghĩ mình bị hớ.
_Ai. Mọi người ánh mắt nhìn tôi đầy tò mò riêng một người thì đỏ mặt.
_Hahaha, chú mày...haha.
_Mua đồ lót luôn, em đó xinh không? Ở đâu...
_Cho tụi này gặp mặt cái đi.
_Thằng này đúng là không phải dạng vừa đâu. Mấy thằng tó cứ trêu tôi, mặt tôi thì đỏ như cà chua rồi.
Tùng...Tùng...Tùng. Tiếng trống tiết 5 đánh.
_Thôi, vào học rồi mọi người về lớp đi. Quân ở đây nghỉ tí. Tôi nói
_Ừ, thế tụi tao lên lớp trước đây.
_Tụi chị cũng về lớp luôn đây.
_Tụi tớ cũng về lớp trước nà. Hân nói
_Ừ, cảm ơn mọi người nhiều nha. Tôi nói.
Trong phòng giờ chỉ còn lại mình tôi.
Đang tính nằm xuống ngủ một giấc thì cách cửa phòng ytế lại được mở ra ,một người con gái bước vào trong.
_Uyên sao cậu không lên lớp học đi. Tôi hỏi và lúc nãy ở đây nhỏ cũng chưa hỏi thăm tôi lấy một câu.
_Im lặng và bước lại gần tôi.
_Lên lớp học đi. Tôi nói tiếp
_Im lặng
_Sao vậy? Tôi thắc mắc hỏi
_Người lúc nãy cậu nói là Linh đúng không? Uyên mặt lạnh ngồi xuống cái ghế cạnh giường tôi hỏi.
_Ơ, sao lại hỏi chuyện này? Tôi ngạc nhiên hỏi
_Trả lời đi.
_Ừ, mấy hôm trước Linh về quê với tớ. Linh thì đem theo một bộ quần áo mà thôi. Nên tờ đi mua. Tôi thật thà nói
_Sao không để Linh đi mua.
_Vì tớ cũng đi mua cho em gái cái luôn. Tôi nói dối vì cũng không biết trả lời sao.
_Khi nào tớ cũng về nhà với cậu nha. Uyên mặt tươi tỉnh hơn nói.
_Về chán lắm, không có gì chơi đâu. Tôi nói
_Ứ biết. Tính trẻ con bắt đầu
_Thôi, được rồi mà về quê mất nhiều tiền lắm. Nên tớ không muốn mới về rồi về tiếp.
_Tiền bạc không cần quan tâm. Cứ quyết định thế nhá. Uyên cười nói
_Ừ.
Hai đứa luyên thuyên một lúc. Uyên thì ra căntin mua nước ngọt,bánh mì,sữa,snack...
Một lúc sau trống đánh ra về....

Chap44:
Tôi cùng cả bọn phóng về.
_Thôi, tụi tao về trước đi. Thằng Khánh nói
_Ừ, biến mẹ đi. Thằng Hoà lấy tay xua xua
_Linh, Quang về đây. Mà cho Quang số điện thoại được chưa. Thằng Quang quay qua hỏi Linh.
_Ờ, mà khi khác nhá. Giờ mình bận việc ở nhà rồi. Mình về trước nhé. Linh chối khéo rồi lên xe phóng về
_Hân, trời nắng thế có cần tớ chở về nhà không? Đi mà không đội mũ gì cả. Nè đội mũ của tớ nè. Tôi lấy tay đội cái mũ lưỡi trai của mình qua cho Hân.
_Hi. Thôi tớ không cần đâu. Nhà tớ gần mà. Hân đỏ mặt nói
_Ừm. Thôi tụi tớ cũng về trước nha. Tối tớ qua đón đi làm.
_Uyên cậu ngồi xe ai? Hân bước về tôi quay người qua hỏi
_Tớ ngồi xe cậu chứ xe ai, hỏi thừa. Uyên ngồi lên xe và tôi lại phải làm tài xế xe ôm nhưng không được ôm.
_Nhanh lên giùm, nắng. Thằng Hoà gắt gỏng
_Let's go.
Trên đường về thì tôi hỏi thằng Hòa lúc sáng chuyện diễn ra như thế nào khi tôi bất tỉnh nhân sự. Đang đi tới ngã tư thì Uyên chỉ chỉ về phía đường quẹo phải thấy Sún đang nói chuyện với ai đó.
_Quân, Hòa hai người nhìn kìa, Sún phải không? Uyên đập đập vào hông tôi nói.
_Ừ, đúng rồi. Giờ chúng ta đến gần xem cái thằng đó làm gì Sún. Tôi nói rồi đề ga phóng tới gần.
_Giờ sao nữa mày. Thằng Hòa hỏi
_Tao nghĩ chắc là thằng này là thằng gọi điện nói chuyện với Sún tán nhưng nhỏ không thích. Tôi nói
_Giờ hay ra đấm cho thằng đó một trật nhỉ. Thằng Hòa nói.
_Đánh với đấm gì lúc sáng chưa chừa hở. Uyên nhíu mày nói
_Giờ hai người đứng đây nha. Tôi nói
_Mày làm gì.
_Xem rồi biết. Nói xong tôi lấy xe đạp điện phóng tới chỗ 2 đứa đang nói chuyện. Thằng kia cầm tay vừa Sún nhưng bị bé ấy dựt ra.
_Thảo em làm gì ở đây thế? Còn cậu là ai sao cầm tay bạn gái tôi thế. Tôi dừng xe phía bên vỉa hè rồi bước gần tới Sún.
_Anh ơi, bạn này cứ làm phiền em. Sún nũng nĩu cũng hiểu tôi tính làm gì?
_Mày là ai? Sao tự nhận là bạn gái Thảo chứ. Thằng nhóc đó nói
_Mình là bạn trai Thảo, đúng không em? Tôi nói rồi quay sang hỏi Sún.
_Dạ
_Bạn thấy rồi đấy, Thảo cũng đã nói với mình có một người nào đó tán Thảo , Thảo cũng đã trao đổi với mình rất nhiều. Giờ gặp thì mình cũng nói luôn, Thảo là bạn gái mình. Mình có thể quan tâm chăm sóc em ấy được. Mong bạn đừng làm phiền em ấy nữa. Tôi nói
_Thảo có phải như thế không? Thằng nhóc hỏi
_Xin lỗi Thắng, mình có bạn trai rồi. Sún lạnh lùng nói
_Ừm, Thắng hiểu rồi. Chúc Thảo hạnh phúc. Thằng nhóc ấy phóng xe vụt đi
_Phù, thế là xong. Tôi thở dài nói.
_Hihi, cảm ơn anh nhiều.
_Về thôi nhóc. Tôi cú đầu Sún
_Ui za, vâng.
_Về thôi hai người. Tôi và Bé Sún phóng tới chỗ thằng Hòa và Uyên.
_Sao rồi? Uyên hỏi
_Hèhè, giải quyết xong rồi. Tôi cười
_Hôm nay em cảm ơn anh Kòi nhiều. Em sẽ khao ăn chè. Sún cười nói
_OK. Cả đám đồng thanh rồi phóng tới cái quán ven đường.
_Chú ơi, cho con một cốc chè thập cẩm. Thằng Hòa
_Cho cháu đậu xanh, chú ơi. Sún nói
_Quân, cậu ăn chè gì? Uyên quay sang hỏi tôi
_Thập cẩm đi Uyên. Tôi nói
_OK, Chú ơi lấy cho con 2 cốc chè thập cẩm luôn.
Đang đợi thì bước vào quán có một nhóm học sinh nữ vào gồm 4 đứa. Tuổi thì thấp hơn tôi 1,2 tuổi thì phải nhìn vào nhãn áo trường THCS nên tôi nghĩ thế.
_Chú ơi, lấy cho con một cốc chè thập cẩm. Giọng 1 đứa trong 4 đứa vang lên tôi bất thần nhìn.
_"Không phải chứ, sao lại giống đến thế. Chắc là không phải" tôi suy nghĩ mà mắt vẫn dán vào bé đó.
_Quân mày sao thế? Thằng Hòa nhìn tôi rồi hướng mắt nhìn qua bé đấy.
Tôi im lặng, bước dậy đi gần tới bán của 4 đứa đấy. Ánh mắt của thằng Hòa, Uyên, Sún ngạc nhiên nhìn tôi.
_Miu, có phải bé không? Tôi hướng mắt nhìn cô bé đấy nói. Một đôi mắt to tròn, tóc mây, áo trắng, quần jean bó.
_Cho hỏi bạn là ai? Cô bé ấy hỏi tôi.
_Có phải Miu không? Tôi hỏi lần nữa
_Sao bạn biết tên gọi ở nhà của mình. Cô bé ngạc nhiên nhìn tôi.
_Anh nè, anh Quân nè. Tôi mỉm cười cũng đã lâu rồi không gặp lại cô bé năm xưa.
_Anh là ai? Em không nhớ.
_Ừ. Tôi bước lại phía bàn mình.
*Quá khứ 10 năm trước.
_Tuyết sao em hay chơi với mèo thế. Một thằng cu 6 tuổi hỏi cô bé 5 tuổi
_Hi. Em thích chúng. Cô bé ấy vuốt ve lông con mèo nhỏ màu trắng.
_Từ giờ anh gọi em là Tuyết mèo nhé. Cu cậu ngồi xuống nói
_không hay, em không thích. Cô bé nhăn mặt.
_Hay là Miu nhé. Sau một lúc cu cậu suy nghĩ cu cậu nói.
_Hi. Hay quá à. Miu Miu Miu. Cô bé cười...

Chap45:
Lúc chia tay với tên ngố ở cổng trường tôi lên xe đi về nhà. Trên đường về mà không chú ý đi được lo cho hắn quá. Ở trong phòng y tế cũng chưa hỏi thăm được gì? Híc T_T
_Con chào nội, anh hai con mới đi học về. Tôi dắt xe vào trong gara rồi bước vào nhà.
_Linh, uống cốc nước cam cho mát này, trời nắng nhớ đội mũ đấy. Bà nội tôi dù 50 tuổi rồi vẫn xinh đẹp như thiếu nữ 18.(đùa đấy, chỉ mình thấy thế thôi)
_Dạ, con cảm ơn nội. Con lên phòng thay đồ đây ạ. Tôi bước vội lên phòng thay quần áo xong rồi ra ngồi ở bàn học. Lôi ở trong góc tủ chỗ kín nhất để cất nhật ký.
_Ngày...Tháng...Năm.
Hôm nay là một ngày xui xẻo, tự nhiên tên ngố lại bị đánh cơ chứ. Lúc mới nghe tên ngố bị đánh tôi lo lắm, tôi, Hân, Uyên, Trang, Phong cùng chạy nhanh tới nhà xe luôn. Lúc mới tới nhìn thấy hắn đang gục bên tường. Nhìn sắc mặt hắn khi ngất nhìn ngố ơi là ngố. Hắn tuy là người nhà nông mới lên thành phố nhưng trong trái tim hắn có một sự yêu thương mà ở người khác không có. Hắn làm tôi để ý từ khi nào không biết...
Gấp cuốn nhật ký lại tôi thở dài nằm lên giường ngồi bật zing trong máy tính lên nghe. Từng giai điệu từng nốt nhạc đã kéo tôi vào giấc ngủ lúc nào không hề hay biết.
_Cốc.cốc
_Cốc.cốc
_Bé Linh, dậy ăn trưa nào. Tôi nghe loáng thoáng tiếng anh Trường.
_Hù, Anh...oáp...hờ...oáp đợi em tí. Tính tôi là vậy ở bên ngoài tôi rất ít nói với người khác nhưng trong gia đình thì tôi vẫn vậy như một đứa trẻ con.
Bước xuống nhà trong trạng thái vẫn còn ngái ngủ.
_Con gái lớn rồi mà như con nít. Ông nội híp mắt cười hiền nói.
_Sau này ai mà lấy phải bé...chậc...chậc. Anh trai tôi nói rồi lắc lắc đầu.
_Em sẽ không lấy ai đâu, ở nhà với nội thôi. Tôi hếch mũi nói
_Ừ, để xem con bé này chịu ở đây đến bao lâu. Bà nội cười nói
Cả bữa cơm rộn ràng niềm vui và hạnh phúc.
Tôi lại lên chiếc giường yêu quý. Giới thiệu qua căn phòng, không gian riêng của tôi. Xung quanh bao bọc bốn bức tường là màu trắng của tuyết. Tôi thích tuyết, tôi thích băng. Những kỉ niệm quá khứ của tôi rất mờ mịt đau khổ toàn nước mắt nhưng ông trời và ba mẹ tôi rất thương tôi đã cho tôi tìm được một bờ vai, một bến bờ hạnh phúc dù phía trước, tương lai rất khó khăn, chông gai đang đợi nhưng tôi vẫn sẵn sàng cùng người đó vượt qua tất cả.
NgỐ Ơi !!! AiShItErU...
Tôi bắt đầu vào giấc ngủ và mọi nỗi niềm được chôn cất ở một góc nhỏ khác trong đầu.
Những tia nắng ở bên ngoài cửa sổ chiếu vào trong phòng nhỏ của một người con gái không ai khác người đó chính là tôi.
Nhíu mày tỉnh dậy tôi xem đồng hồ cũng 14h rồi. Tôi thong thả bước xuống giường, rồi chạy lại phía tủ chọn cho mình một bộ váy trắng. Cái váy này được được anh trai tôi tặng vào ngày sinh nhật tôi tròng 15 tuổi.
Sinh nhật tôi vào mùa đông lạnh. Cái lạnh ở Hà Nội không giống ở những nơi khác, tôi yêu mùa đông vì mùa hè thì nhìn bọn con trai tha hồ cởi đồ mà đi chơi, bơi...nhưng con gái thì khác họ thích sự se se lạnh, họ cần được người khác quan tâm, che chở giống như làm ấm trái tim họ vậy.
Bước vào phòng tắm tôi bật nóng lạnh lên, chỉnh nhiệt độ cho không nóng quá cũng không lạnh quá. Để dòng nước làm cho tôi tỉnh táo hơn.
Tắm cũng được 30phút, tôi bước ra với một bộ váy trắng tinh, sấy sấy tóc cho khô rồi ngồi vào bàn trang điểm một xíu.
Chạy xuống nhà chào nội để đi ra quán. Anh trai thì đi trước rồi, chắc là tới sớm để gặp chị Hương rồi.
_Con đi đâu mà ăn mặc đẹp vậy.
_Dạ con muốn tới thăm ba mẹ. Tôi nhìn về phía khác nói
_Ừ. Ông nội cũng hiểu tôi nên không nói gì.
_Chào hai nội con đi. Tôi ra ngoài gara dắt xe phóng tới chỗ quán càffê.
Bước vào trong quán, khách cũng tới lẻ tẻ mới vài người. Tôi vừa bước vào là mọi ánh mắt đều hướng về tôi. Vẫn như thế tôi chọn cái bàn giữa để ngồi, vẫn càffê đen. Vẻ mặt không chú ý đến mọi người xung quanh tôi.
Một lúc sau thì chị Hương ngồi với tôi.
_Bé Linh, lâu rồi không tới quán. Quê chị rồi phải hông?
_Mới 2 ngày thôi mà chị. Chị dâu thì làm sao em quên được cơ chứ. Tôi nói làm chị Hương đỏ mặt
_Em tới đấy đợi ai nữa à?
_Vâng.

Chap46:
* Tiếp
_Thế từ giờ anh gọi em là Tuyết Miu nhá. Cậu bé ngồi xuống xoa xoa đầu con mèo nhìn cô bé cười
_Hihi. Cười và gật đầu
(Đó là khởi nguồn của cái tên Miu)
Sau một thời gian gọi nhiều thì gia đình cô bé đấy cũng gọi thế luôn chứ không chỉ riêng tôi nữa.
Một buổi trưa của quá khứ 10 năm trước, sau khi đi học về cậu bé liền chạy qua nhà cô bé chơi nhưng thấy đóng cửa rồi lại lủi thủi về nhà. Buổi chiều cũng vậy.
_Mẹ ơi, em Miu đi đâu rồi.
_Gia đình em ấy chuyển ra thành phố ở rồi con à. Mẹ tôi xoa đầu tôi nói
_Con chỉ có em ấy là bạn. Giờ không có ai nữa rồi,hức, huhu. Cậu bé khóc
_Không sao nè, còn có em gái đó nữa mà. Mẹ tôi cười chỉ vào bé Cún lúc đó đang nằm ngủ trong nôi.
Trở về hiện tại.
_Sao đi đâu mày cũng quen gái thế? Thằng Hòa nói
_Con bé là bạn tao khi ở quê. Lúc đó nhỏ lắm rồi nó chuyển đi. Tôi nhìn nó đáp
_Anh Kòi nhìn như vậy, mà không phải vậy đâu chị Uyên nhỉ. Bé Sún nháy mắt với Uyên
_Ừ, đúng rồi. Tẩm ngẩm mà đâm chết voi. Uyên thẳng thừng troll tôi.
_Hai người không biết đấy thôi, thằng Quân còn quen cả hotgirl bên lớp thằng Phương nữa đấy. Thằng Hòa nói tiếp
_Ghê
_Được
_Không phải, Na cứu tao khi tao bị đánh thôi. Tôi nhăn mặt giải thích
_Úi chà chà. Na luôn, tên hay. Mà chẳng phải mày biết võ sao, karate 5năm mà bị đánh hở. Thằng tó Hòa nháy mắt nói
_Ờ thì...lúc tao bị đánh tầm 6 đứa, bạn ấy thấy rồi đánh gục tụi nó.
_Thế anh làm gì? Sún chống cằm nhìn tôi hỏi
_Đừng nói là đứng nhìn nha. Uyên nói
_Tớ đánh lung tung, giống võ đường phố ý. Tôi thật thà đáp
_Mà chiều đi đâu không? Đi tắm đi. Thằng Hòa hỏi cả đám
_Tao có việc bận rồi, mà tao cũng không biết bơi nữa. Tôi lắc đầu nói
_Thế Uyên với bé Sún đi nha. Để anh gọi tụi thằng bạn đi nữa.
_OK, hihi.
Đang ăn thì có một con bé trong nhóm bốn đứa qua bàn tôi.
_Anh cho em số điện thoại được không? Cô bé này có thân hình hơi mập, đeo kính cận
_Ơ, xin lỗi. Mình không có điện thoại. Tôi đáp
_Nè bạn, 0963771782 có gì thì liên hệ với anh này nhé. Uyên đưa điện thoại của Uyên cho tôi (SĐT của mình bây giờ)
_Vâng em cảm ơn. Cô bé mập bước về bàn. Một lúc sau thì bốn đứa đó cũng ra về, khi bước ra thì bé Miu nhìn tôi nhíu mày như muốn tự hỏi Tôi là ai thì phải.
_Thôi, cũng trưa rồi hai người về trước đi. Để Uyên với Sún đi mua đồ ăn về nấu ăn. Uyên nói
_Chú ơi, cho tụi con trả tiền. Thằng Hòa gọi lớn.
_Bao nhiêu vậy chú.
_24k con.
_Vâng , đây chú.
Trả tiền xong, thì hai đứa cũng phóng xe về nhà.
Trong lúc đợi Uyên và Sún mua thức ăn về thì tôi rủ thằng Hòa chơi đá bóng.
_Hòa trong nhà có bóng không? Tôi hỏi
_Có, hỏi chi mày.
_Đá bóng không?
_Thích thì nhích.
Hai đứa đem bóng ra, rê qua, chuyền lại cũng chán.
_Chán quá mày, hay đá penati đi.
_OK
_Tao đá 5 quả trước, mày làm thủ môn. Tao đá xong rồi tới lượt mày. Ok
_Nghe mưa.
Tôi lấy dép tông huyền thoại đặt hai bên để làm cầu môn.
_Bắt nha em. Viuuu. Cú sút thứ nhất của thằng Hòa và kết quả là đã vào. Nó lấy đà hết sức xút tôi chỉ biết quay mông lại.
_Mày tính giết người à thằng chó. Tôi quay lại nói
_Hêhê, bạn hiền. Lần sau nhẹ hơn. Nó sút quả thứ hai thì nhẹ hơn tôi thì nhắm mắt tay che mặt lại.
_Haha, không vào. Tôi cười hí hửng vì nó đá trúng vào chân.
_Nè, nhận lấy em.Quả thứ ba nó sút về phía bên trái cầu môn. Tôi thì khươ khươ lung tung. Quả thứ tư, thứ năm cũng vậy. Kết quả 5 vào 4.
_Giờ đến lượt tao. Tôi vận động tay chân hít vào thở ra như một vận động viên thực thụ.
_Giờ mày chết nha em. Tôi lấy đà thật xa, tính chết là để dọa nó.
_Viuuuu. Đang sút nhẹ thì thằng Hòa chạy khỏi cầu môn rồi.
_Thằng chó đứng lại, tao thông mày luôn. Tiếng hét í ới của tôi vang vọng một góc nhỏ của thủ đô Hà Nội.
Sau một lúc làm nhục được thằng Hòa thì cũng vừa lúc Uyên và Sún mua đồ ăn về. Thấy tôi và thằng Hòa nằm lê lết dưới nhà, quần áo xộc xệch thì cũng cười cho qua...

Chap47:
Sau một hồi nằm lê lết dưới sàn nhà thì tôi cũng bước dậy lên phòng mình kiếm quần áo để tắm phát.
Tìm cái quần ngố mặc với cái áo short màu xanh.
Bật vòi hoa sen lên để nó xả hết những mồ hôi mồ kê và xả hết cái nóng nực ở Hà Nội.
Sau một lúc được tắm rửa sạch sẽ tôi bước xuống cùng nấu ăn với Uyên và Sún.
_Ái chà, hây za hai sư muội có cần tại hạ giúp gì không?
_Vâng, tiểu nữ đang cần huynh giúp rửa rau giùm. Uyên hùa theo tôi.
_Hây za, chuyện nhỏ. Tôi vẫn cù nhây lấy rau lại rửa.
_Tiểu nữ xin đa tạ. Sún cúi người hay để bên eo như trong phim Trung Quốc ấy.
_Haha, vui quá. Tôi bật cười sằng sặc.
_Quân, Hòa đâu òy. Uyên lấy ông muối trên tủ rồi quay qua hỏi tôi.
_Tớ biết đâu.
_Ừ,lại giúp tớ rán cá đi. Dầu té nhiều quá. Uyên lùi lùi lấy cái nắp che ở mặt nhìn buồn cười lắm luôn.
_Nào để tớ. Tôi lấy đũa rồi trở cá ở bên trong chảo.
_Nhìn hai người giống... Sún nói ngắt dở chừng
_Giống gì? Tôi hỏi
_Giống ba mẹ em. Sún cười bí hiểm nhìn Uyên
_Sao giống ba mẹ em? Tôi ngây thơ hỏi tiếp
_Thì...
_Thôi, nấu ăn đi. Nói nhiều quá. Uyên ngắt quãng đoạn đối thoại giữa tôi và Sún.
_Ừ.
Sau một lúc xào xào, nấu nấu thì cuối cùng cũng xong.
Thằng Hòa cũng xuống giúp dọn thức ăn lên bàn.
_Wow, thịt bò, cá rán, rau xào ngon quá xá. Thằng Hòa nói
_Cấm mày thọc đũa vào đấy. Không lo làm được cái ăn là tài. Tôi nói
_Anh Quân đẹp trai, tha cho em. Lần sau em không dám thế nữa.
_Ok, tí Uyên và bé Sún khỏi tranh nhau rửa bát nhé. Có thằng đệ này rồi.
_Hihi.
_Thôi, ăn thôi.
_Nè, ăn đi cho mau lớn. Uyên gắp cho tôi miếng thịt bò có một xíu mỡ màu trắng ở đó.
_Ờ, ờ. Tôi chỉ ăn có đoạn chả là thôi, có tí mỡ là tôi lại bỏ ra. Uyên thì nhìn tôi có vẻ khó chịu.
_Nhìn thấy cậu có vẻ gượng ép nhỉ. Uyên nói
_Không phải, tại vì tớ...
_Thằng Quân nó không biết ăn thịt đâu, nó kén ăn lắm. Thằng Hòa nói
_Sao không biết ăn thịt hở.
_Hòa cũng chả biết, thấy nó có khi nào ăn đâu.
_Cậu nói đi. Uyên nhìn tôi nói
_Tớ chỉ thích ăn cá, trứng, đậu phụ,rau và mì tôm thôi. Tôi nói thật
_Hơhơ, cậu đặc biệt nhỉ. Nhưng mà dễ nuôi, hèhè. Uyên nói
_Ai mà yêu anh Quân là phải để em kiểm tra trước. Sún nói
_Ặc, kiểm tra gì? Tôi và thằng Hòa ngạc nhiên trố mắt hỏi.
_Thì có biết anh Kòi thích gì? Thích kiểu người nào?...
_À ! Tưởng thể nào. Hai thằng gật gù nói.
_Hai người có ý gì ? Uyên nheo mắt nhìn tôi với thằng Hòa.
_Có gì đâu? Hèhè. Ăn thôi. Hai thằng cúi đầu xuống ăn.
Sau một lúc thì cũng căng phình cái bụng tôi và hai đứa con gái lên phòng ngủ. Còn nhiệm vụ cao cả nhất dành cho thằng Hòa là rửa bát.
Lên phòng cũng tầm 14h rồi. Lúc sáng Linh nói 15h là đi. Tôi cũng chả muốn ngủ nữa.
Xuống gara dắt xe ra đi lung tung cho quen đường.
Nhìn cái quán mà tôi vào làm lúc đầu. Cũng đã lâu rồi không vào kể từ khi bị đuổi việc. Tôi cứ phóng đi mà không biết ở đâu cả. Nhìn dòng xe cộ ồn ào ngược xuôi tôi cũng thấy sự náo nhiệt ở nơi đây.
Đang đi thì thấy ở phía trước có một cặp đôi hình như đang cãi nhau, tôi tiến xe lại gần.
_Sao anh lại bỏ tôi đi với người khác chứ.
_Vì tôi chán cô rồi. Thằng con trai đó lạnh lùng nói
_Chán ư. Hơ, lúc trước anh còn phải đuổi theo tôi đấy.
_Nhưng giờ khác xưa rồi cô em à. Thằng đó cười khẩy rồi phóng đi
_Huhu. Người con gái đó quỳ xuống khóc.
Tôi tính bước phóng xe đi, nhưng bản năng lại mách bảo thấy người ta bị như thế mà không giúp lại còn đi.
_Bạn gì ơi, bạn không sao chứ? Tôi dừng xe lại
_Huhuhu. Nước mắt nước mũi tèm nhem, mà điều bất ngờ nhất người đó không ai khác chính là nhỏ Na.
_Na, không sao đâu? Tôi hốt hoảng nói
_Huhuhu, tên kia dám bỏ rơi Na.
_Không sao đâu, không sao mà đừng khóc nữa. Tôi dỗ
_Huhu. Trên đường thì mọi người chỉ trỏ vào tôi, giống như tôi làm cho cô ấy khóc vậy.
_Im. Tôi làm vẻ mặt hình sự nhất có thể.
_HUHUHUHU. Na lại khóc to hơn.
_Ôi, im giùm cái đi. Tôi bịt hai lỗ tai lại
_Hức...
_Im chưa.
_Rồi.hức.
_Giờ về nhà.
_Ừ.
Tôi phóng xe chở Na về nhà, tôi cũng chả biết cái số tôi như thế nào nữa. Không gặp chuyện này thì gặp khác về mấy đứa con gái....

Chap48:
Phóng về nhà Na thì nhỏ vẫn còn nấc phía sau. Chưa kịp xuống xe thì nhỏ giữ người tôi lại mà đấm sau lưng. Giống như tôi là cái bao cát ấy, Na thì biết võ nên đấm từng nào là tôi đau từng đó. Nhưng cũng im lặng cho để Na đánh, vì biết nhỏ cũng buồn nên cũng để cảm ơn lúc trước đã giúp tôi.
_Bụp. Không biết vô tình hay cố ý Na đánh vào chỗ lúc sáng bị thằng đó cắn lén.
Tôi thì đau thấu trời loạng choạng ngã xuống trước cổng nhà Na. Nhỏ thì cũng không khác gì tôi đang ngồi trên xe mà tôi ngã xuống rồi thì cả xe và Na đều rầm xuống luôn.
_Á. Tôi hét lên cái xe ngã xuống trúng vào chân tôi luôn. Na thì khác nhỏ chỉ ngã nhẹ không sao cả.
_Quân, cậu không sao chứ. Na hốt hoảng ngồi dậy đỡ xe đạp điện lên.
_Đau. Tôi nhăn mặt than.
_Huhu, tớ xin lỗi. Lại oà khóc lên.
_Không sao đâu, cậu cho tớ nằm đây tí nha. Tôi nằm nghiêng người vì phía trên lưng bầm ra một cục rồi. Lúc nãy bị Na đánh nên đau thấu trời tôi cũng cắn răng mà chịu. Vấn đề về cái chân cũng vậy, đau lắm nên phải nằm tí không tí đựng dậy lại làm nhỏ lo lắng.
_Quân, huhu, cậu...không sao chứ. Na lay lay người tôi.
_Không sao, cậu lại mở cửa cho tớ vào trong nhà tí được không. Tôi ngồi ở dưới nói lên.
_Ừ. Na vội vàng chạy lại mở cửa rồi quay lại hỏi tôi.
_Cậu đi được không vậy? Na lo lắng nhìn tôi hỏi.
_Ứ, tớ đi được mà. Tôi gắng chống hai tay xuống nền gạch rồi đứng dậy.
_Gặp toàn chuyện gì thế không biết. Tôi tự nói
_Híc, đau. Tôi độc thoại vừa bước một tí là đau rồi. Thôi thì nhảy lò cò vào.
Tôi nhảy lò cò vào, Na thấy thế thì chạy lại đỡ tôi.
_Quân, lại đây tớ dìu cho.
_Ừ, cảm ơn. Tôi quàng vai qua người Na bước vào nhà.
_Ơ, cháu chào cả nhà. Tôi hốt hoảng cất tay ra khi thấy ở trong nhà có ba mẹ Na.
_Na, ai vậy con. Mẹ Na hỏi tôi.
_Dạ, bạn con.
_Ừ, hai đứa lại đây. Ba Na nói.
_Sao vậy chú? Tôi run hỏi, đừng nói là ba mẹ tưởng tôi là người yêu nhá. Nhìn lại tôi thì quần áo bẩn cả rồi. Vì lúc nãy nằm giữa nền bụi nhiều thế mà.
_Con không phải người ở đây à? Mẹ Na hỏi
_Vâng, cháu ở Nghệ An mới lên thành phố để đi học. Tôi vừa nói xong thì ánh mắt của cô ấy nhìn tôi khác hẳn ,nhíu mày.
_Cháu là bạn của Na à?
_Dạ, cháu và Na mới quen cô à.
_Cô nghĩ hai đứa không nên chơi với. Bé Na nhà cô nó phải học hành.
_Mẹ, sao lại nói vậy. Na nói lớn
_Con im để mẹ nói. Cô ấy nhẹ nhàng nói tiếp
_Cô không phải chê hay ghét gì cả. Cô chỉ lo cho bé Na nhà cô.
_Hết chưa cô. Tôi lạnh lùng nói.
_Cô nói hết rồi.
_Giờ tới lượt cháu nói nhé.
Thứ nhất, cháu với Na chỉ là bạn mới quen nên không phải thân thiết gì, cô cấm là đúng. Thứ hai, cháu biết cháu không xứng để làm bạn với con cô. Thứ ba, dân Nghệ An xấu hay tốt thì tùy người. Cô không nên Vơ Đũa Cả Nắm.
Cháu nói xong rồi, cháu xin phép. Tôi nói rồi lết ra ngoài.
_Mẹ quá đáng lắm. Na chạy ra ngoài cùng tôi.
_Quân, tớ xin lỗi, vì tớ mà.... Na xụ mặt xuống nói
_Không sao, tớ quen rồi mà. Cậu vào nhà đi. Tôi mỉm cười nhẹ
_Tớ xin lỗi.
_Ừ. Tôi nói rồi phóng xe về nhà thay đồ để tới gặp Linh.
Phóng xe tới cổng thì tôi bấm chuông. Thấy thằng Hòa chạy ra mở cửa.
_Đi vào bụi mới về à mày. Nó nhìn tôi rồi nói
_Ừ.
Phóng xe vào gara rồi lại cà nhắc đi vào.
_Thằng chó, mày bị sao thế? Thằng Hòa thấy tôi đi nhắc nó liền chạy tới hỏi.
_Chó cái đầu mày, bị ngã. Dìu tao về phòng giùm. Tôi nói
_Vào trong đó tắm đi. Tao lên lấy đồ cho.
_Ừ.
Tắm xong, tôi lại phóng xe ra ngoài quán càffê vì cũng tầm gần 15h rồi.
Phóng tới quán, đập vào mắt là thấy cái xe của Linh òy.
_Linh.
_Tới sớm 5phút. Linh nói
_Ẹc, tới sớm cũng tính à. Tôi nói
_Chân sao thế?
_Bị ngã xe.
_Đau không?
_Chỉ bị tí xíu thôi.
_Tí xíu mà đi cà nhắc. Đưa ống quần lên tớ xem.
_Không có gì đâu.
_Có hay không? Linh thở dài thả người về phía sau ghế.
_Nè. Cái chân tôi bị sưng lên một cục to, mới về thì cũng chưa bôi dầu.
_Thế mà không sao? Đi theo tớ.
_Đi đâu?
_NHANH. Linh bước ra ngoài xe trước rồi nói vọng vào.
_Tớ đau, đợi tí. Tôi gắng lết từng bước ra.
Hai đứa lại phóng đi, Linh đi trước tôi theo sau....

Chap49:
Đi một đoạn thì thấy Linh dừng xe tại một hiệu thuốc nhỏ bên đường Lê Lợi.
Tôi cũng dừng xe theo rồi hỏi.
_Vào làm gì thế?
_Hỏi thừa. Vào nhanh. Linh nói ngắn gọn.
_Ừ. Tôi cà nhắc bước vào.
Trong hiệu thuốc thì cũng có vài người tới khám.
Mùa hè nóng nực toàn là mấy đứa con nít ốm.
_Ông ơi, ở đây có dầu xoa bóp không ạ? Linh lễ phép với ông bác sĩ
_Con bị đau chỗ nào đưa ta xem.
_Dạ, bạn con ông ạ.
_Quân lại đây. Linh gọi tôi
_Ừ.
_Cởi áo ra, đưa ông quần lên. Linh nói
_Ờ. Tôi cởi áo ra, body thì cũng bình thường nhưng chắc vì được đi làm nhiều rồi nên cũng được gọi là 6 múi.
_Cháu lần sau hãy cẩn thận vì vết thươn gần gáy sẽ tổn thương đến phần mềm ở phía trên não. Bác sĩ nói
_Còn vết bầm này may là nó ở phía lưng không ảnh hưởng gì mấy. Giờ hãy lấy chai xịt này để xịt vào đó. Còn vết thương dưới chân thì hãy lấy hộp xoa này.
_Tổng cả là bao nhiêu ạ.
_Cái hộp xịt 150k, cái hộp xoa dầu 45k. Tổng là 195k.
_Ặc, đắt thế. Linh thôi về đi. Tớ không sao đâu, vết thương ngoài da ý mà. Tôi nói vì cũng không có tiền, 2triệu thì cũng hết rồi. Tiền đi làm thì chưa lấy được.
_Dạ tiền đây, cảm ơn bác sĩ nhiều ạ. Linh rút trong túi ra 200k cho bác sĩ.
_Xinh quá. Có hai thằng vừa bước vào quán thấy Linh thì thốt lên.
_Em gì ơi, cho anh nhờ điện thoại tí. Anh bị rơi điện thoại mà mãi không tìm thấy. Thằng mặt béo nói với Linh.
_Về thôi. Linh im lặng mà không xem tới sự tồn tại của hai chúng nó.
_Kiêu thế em, cho anh mượn điện thoại đi. Thằng đó thấy Linh và tôi bước ra thì cù nhây đi ra cùng thằng kia để mượn điện thoại.
_Còn không về. Thấy tôi đứng nhìn Linh nói lớn.
_À ừ. Về nè. Tôi leo lên đạp điện đề ga tính phóng đi thì hai thằng đó chặn đầu xe Linh lại.
_Đi dễ vậy em. Cho anh xin số điện thoại đi. Thằng tóc dựng đi cùng nói
_Mấy bạn để tụi mình đi đi. Tôi bình tĩnh nói
_Mày không có việc ở đây. Thằng béo nói
_Nhưng bạn kia là bạn của mình. Tôi chỉ về phía Linh
_Thế, tụi tao cho mày đi, còn em gái kia ở lại với tụi anh. Thằng tóc dựng nói
_Em gái, đi chơi với tụi anh nhé.
_Nếu hai anh đánh thắng tôi thì sao cũng được. Linh lạnh lùng nói.
_Haha, mày nghe thấy gì chưa. Thằng tóc dựng cười ha hả nói với thằng béo.
_Linh, có sao không? Tôi e dè hỏi. Vì nhỏ cũng mới học karate
_Không sao đâu. Cứ tin ở tớ. Linh bước xuống xe.
_Nào vào đi.
_Tao thương hoa tiếc ngọc , mày đánh đi. Tóc dựng nói.
Thằng béo nhảy vào, Linh né được. Thằng béo cứ đánh, Linh thì tránh vì nhỏ mặc váy không đưa chân ra đá được mà chỉ toàn dùng tay. Sau một lúc thì thằng béo nằm xuống w-a-p-v-i-p-r-o ôm lấy của quý vì nhận được cú đá của Linh. nhân lúc Linh đánh thì thằng tóc dựng nhảy vào.
_Linh, cẩn thận.
_Á. Thằng đó đá vào người nhưng nhỏ đỡ được, thằng này nó dê nó toàn nhằm chỗ nhạy cảm để đấm.
Ở bên ngoài không chịu được, tôi nhân lúc nó không chú ý đấm vào lưng nó, nó quay người lại thì nhận được cú đấm của tôi.
_Đkm, thằng chó cắn lén.
_Mày có khác gì tao đâu. Tôi nói rồi cùng Linh phóng đi.
_Linh, cậu không sao chứ. Tôi đi song song hỏi Linh
_Ừ, không sao nà.
_Giờ đi đâu đây? Tôi hỏi tiếp
_Giờ về nhà Linh đi. Khi nào khỏi chân rồi lại đi cũng được.
_Ừm.
Tôi cùng Linh lại phóng về nhà Linh.
Đi một lúc cũng về nhà.
Linh dừng xe mở cửa, rồi phóng xe vào. Tôi cũng thế phóng vào luôn.
Đây là lần thứ hai tôi đến nhà Linh.
Bước vào nhà thì thấy ông và bà nội đang ngồi xem tivi ở phòng khách.
_Cháu chào cả nhà. Tôi cúi đầu chào nội.
_Quân à cháu, ngồi đi. Ông nội Linh nói
_Vâng ạ. Tôi ngồi xuống ghế
_Bé Linh đâu rồi ông? Bà Nội Linh nói.
_Nó lên phòng thay đồ rồi.
_Ừ.
Ngồi nói chuyện một lúc với ông bà thì Linh bước xuống. Nhỏ mặc nguyên bộ quần áo của tôi mua ở quê luôn....

Chap50:
_Sao mọi người nhìn con zữ thế? Linh bước xuống rồi nói
_Con hôm nay bị sao à? Ông Nội nhìn Linh hỏi.
_Dạ, sao thưa ông. Linh nhíu mày hỏi
_Thì thường ngày ông và bà thường thấy con mặc quần jean bao giờ đâu. Toàn mặc váy mà. Bà nội Linh nói
_Thì hôm nay khác vì bạn của con đến nhà mà. Linh giải thích
_Nhưng tại sao khi thằng Nhật hay thằng Bảo đến nhà chơi. Con cũng mặc váy. Bà nội Linh hỏi tiếp.
Linh im lặng nhíu mày khó chịu.
_Dạ thôi, con đưa bạn lên đây chơi trước nhá. Linh nói rồi hấp háy mắt nhìn tôi.
_Dạ, chào ông bà? Cháu xin phép. Tôi cúi đầu rồi bước theo Linh. Lên cầu thang hai đứa đi song song nhau.
_Lần đầu tiên thấy con bé dẫn bạn về nhà. Mà là con trai đấy. Bà nội Linh nói ở dưới vọng lên
_Ừ.
_Cậu vào đây với tớ. Linh đưa tôi vào một căn phòng. Ở trong căn phòng đồ đạc mọi thứ trong phòng này hơi khác. Nó giống như không được sử dụng nhưng vẫn được lau chùi sạch sẽ.
Bước sâu vao trong thì thấy ở phía giữa gian phòng có hai bức ảnh.
Một chàng trai và một cô gái đang mỉm cười. Cô gái trên bức hình giống Linh về đôi mắt.
_Linh. Tôi nhìn Linh đôi mắt nhỏ đã ngấn lệ rồi.
_Ba...mẹ tớ đó. Linh nói trong nước mắt.
_Ừ, tớ biết rồi.
Tôi nói rồi bước gần lại phía bàn lấy ba nén hương hơ trên ngọn nến.
_"Cháu chào cô chú, cháu là Quân, bạn Linh. Cháu biết ở một nơi nào đó cô chú đang hướng về phía Linh. Một cô bé 5 tuổi đã mất ba mất mẹ. Mất đi sự yêu thương chăm sóc của người sinh ra mình. Cháu là một thằng con trai trong gia đình nếu cháu gặp hoàn cảnh giống như Linh thì cháu nghĩ cháu cũng không khác Linh là bao. Nhưng cô chú hãy yên tâm, cháu sẽ quan tâm, chăm sóc, bảo vệ Linh giùm cô chú với tư cách là một người bạn thân nhất". Tôi nói nhỏ có thể, tại vì Linh cũng đứng xa chắc là không nghe rõ. Tôi tiến lại cắm hương vào bát, cắm xong vái ba vái.
Vừa quay lại thì, Linh đã đứng bên cạnh mình từ lúc nào và chắc nhỏ cũng nghe hết mình nói rồi.
_Linh, cậu ở đây lúc nào thế? Tôi hỏi
_Im lặng. Nước mắt lại tuôn ra.
_Hi, không sao nữa. Có tớ đây rồi. Tôi lấy tay chùi nhẹ nước mắt trên khuôn mặt Linh.
_Huhu, hức. Linh khóc to hơn rồi chầm lấy tôi.
_Linh, sao vậy. Tôi hai tay buông thõng xuống. Linh thì tựa vào ngực tôi mà khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi tuôn ra làm ướt một khoảng áo trên ngực tôi.
_Ôm tớ đi. Linh nói trong nước mắt
_Nhưng...
_Im lặng.
Cuối cùng tôi cũng đưa tay ra ôm Linh.
_Sao tim cậu đập mạnh thế. Linh hỏi tôi.
_Thì...lần đầu tớ...tớ. Nói thật lúc đó tôi run lắm.
_Ừ.
Sau một lúc hai đứa cứ đứng ôm nhau như thế. Thì tôi hỏi một câu ngu nhất thế kỉ.
_Giờ cứ đứng như thế này hở. Tôi hỏi
_Sao? Linh buông tay tôi ra nhỏ nhìn hỏi.
_Tớ thấy nóng. Tôi thì mồ hôi tuôn ra ướt cả áo sau lưng.
_Ừ. Linh lại mặt lạnh bước ra.
Tôi lại làm gì sai à? Tôi tự hỏi.
Bước ra khỏi phòng, thấy Linh đứng tựa ngoài ban công. Nhỏ đang nhìn về phía nào đó xa xăm. Tôi bước lại gần nói.
_Cậu sao thế?
_Không có gì. Linh đáp
_Ừ. Hai đứa đứng đấy và im lặng. Chỉ nghe thấy tiếng gió thoáng qua và tiếng xe cộ chạy qua chạy lại.
Được một lúc thì tôi cũng xin phép cả nhà để về. Lết từng bậc thang mà lâu quá. Xuống dưới sân dắt xe rồi phóng đi.
Đang lúc vừa quẹo trái đường Lý Thái Tổ thì thấy 3 thằng đang ngồi trên xe máy phóng tới chặn đầu một đứa con trai đang đi xe đạp.
_Đkm, lần này tao cảnh cáo. Lần sau thì đừng trách tao nhé thằng chó. Sau một lúc thì 3 thằng kia phóng đi. Còn thằng kia nằm dưới đất.
Mọi người xung quanh bu lại xem tôi cũng vậy.
_Không sao chứ. Tôi đang đau chân nên chỉ có thể lại hỏi thăm chứ không lại chuốc vạ vào thân thì chết.
_Cảm ơn. Không sao. Thằng đó ngồi gượng dậy.
_Tao xin lỗi vì tao đau chân nên không giúp gì được. Tôi nói
_Ừ, mà hình như mày không phải ở đây. Tôi giúp nó dựng xe lên rồi nó hỏi.
_Ừ, tao Nghệ An. Mà mày tại sao bị tụi kia đánh thế?
_Vì nhắn tin với một con trong lớp. Thằng đó đáp
_Lại gái à, mày tên gì?
_Tao tên Lâm, học ở trường abc.
_Tao tên Quân, học xyz.
_Ừ, thế nhé khi khác gặp lại. Tao về trước đây. Thằng Lâm nói
_Ừ. Tôi cũng phóng xe về nhà....

Chap51:
Phóng về nhà, vẫn lịch trình cũ ăn cơm tối xong, tôi lại lên phòng học qua bài vở rồi lên giường ngủ.
Lại một ngày mới bắt đầu, tôi nhíu mày tỉnh dậy.
_O.á.p...oáp. Tôi lấy tay dụi dụi mắt. Bước vào vscn cho tỉnh táo.
Tôi lại cà nhắc bước xuống tầng. Tối hôm qua thấy tôi như thế thì Uyên với Sún cũng hỏi tại sao lại bị. Tôi cũng chỉ trả lời qua loa là ngã xe.
Xe cái đồng hồ thì 5h20 rồi. Tôi lại phải xách cái mạng vào nấu ăn.
Mở tủ lạnh thì thấy còn vài quả trứng ít quả cà chưa, với lạc.
Cơm trong nồi điện thĩ vẫn còn nhiều nên tôi nghĩ là làm cơm rang trộn lạc, ăn với trứng.
_Dầu đâu nhỉ? Tự độc thoại. Loay hoay mãi thì cũng thấy can dầu bỏ ở dưới tủ.
Tôi lấy chảo bật bếp ga lên. Bỏ dầu vào đợi sôi xong bỏ cơm nguội vào. Đảo đi đảo lại.
Lấy cái chảo khác để rang lạc. Sau tầm 20phút thì món tôi và thằng bạn tự sáng tạo khi ở quê cũng xong.
Cơm rang trộn với lạc đâm nhỏ. Trứng sốt cà chua thì cũng rán xong rồi.
_Dậy sớm thế mày? Thằng Hòa bước xuống
_Ừ. Tao dậy quen rồi.
Sau một lúc thì nhỏ kia cũng xuống. Chúng tôi lại chui đầu vào ăn.
_Uyên lại ngồi xe tớ hở. Tôi hỏi
_Hỏi thừa.
_Cậu chở tớ nha. Tôi nói vì thấy chân phù to hơn hôm qua, ĐAU.
_Hơhơ.
_Không thì tớ qua xe thằng Hòa ngồi nha. Tôi nói
_Lên tớ chở nào. Uyên nhăn mặt xuống xe rồi lên cầm tay lái.
Tôi cũng phóng lên ngồi. Thằng Hòa thì nó lại phóng trước rồi.
_Uyên nè.
_Hở
_Cậu đi với tớ không thấy.... Tôi nói vì tôi thấy thật sự mình rất nhỏ bé khi đi với Uyên, Linh...
_Ý cậu là gì?
_Thì tớ thấy mọi người nói ra nói vào. Người thiệt là cậu. Tớ là con trai tớ không sợ.
_Kệ họ. Tớ không quan tâm. Mà lần sau đừng nói kiểu đó nữa nha.
_Ừ.
Phóng tới trướng Uyên phóng vào nhà gửi xe. Tôi thì bước xuống, cà nhắc đi vào lớp.
_Ê, Phương lại tao nhờ tí. Tôi thấy thằng Phương đang kè kè nói chuyện với bé nào ý.
_Gì thằng chó.
_Đỡ tao vào lớp cái. Chân bị đau. Tôi nhăn mặt nhờ nó.
_Ừ.
Thế là tôi được thằng Phương dìu về lớp.
_Cảm ơn mày nha.
_Ừ, thôi tao về lớp đây.
_Kút đi con tó. Tôi nói rồi lết về chỗ ngồi.
Ở lớp thì cũng gần như đông đủ cả rồi chỉ thiếu vài đứa nữa là Ok.
Thằng Khánh, với thằng Trung thì lo tán chuyện với Lan Anh. Còn thằng Hòa thì cặp kè với Trang xinh. Còn thằng Phong thì Hân.
_Hi Hân, Lan Anh, Trang. Hi ba thằng đệ. Tôi cười nói
_Ừ, hi.
_Quân, chân cậu sao vậy. Hân ngừng nói chuyện với thằng Phong đi xuống bàn tôi hỏi.
_Tớ bị ngã xe nhẹ thôi không sao đâu. Tôi nhét cặp vào ngăn bàn rồi xích ra cho Hân ngồi.
_Đưa ra tớ xem nào. Hân nhìn xuống chân tôi nói.
_Không sao nà, mà lúc chiều đi chơi vui vẻ chứ. Tôi cười nói.
_Ừ nà. Phong dẫn tớ đi chơi công viên đủ trò luôn. Hân nói rồi hấp háy mắt nhìn tôi.
_Nhất Hân nhá.
_Quân, Uyên đâu rồi. Lan Anh hỏi tôi
_Tớ biết đâu, chắc là đang vào đó.
_Quân mày ra xem. Uyên đang nói chuyện với đứa con gái nào ấy. Con đó nói, muốn gặp mày xin lỗi. Thằng Tuấn Béo hớt hải chạy vào nói.
_Lại gì thế không biết? Tôi lắc đầu thờ dài rồi lết ra xem.
_Na, cậu qua đây làm gì thế? Tôi thấy Na đứng đó nói
_Tớ muốn xin lỗi cậu chuyện hôm qua nhưng bạn này không cho gặp. Na nói rồi nhìn Uyên.
_À ừ.
_Uyên sao thế? Tôi bước lại hỏi nhỏ.
_Im lặng , bước vào lớp ngồi.
_Xuống căntin với tớ nhé. Na cười nói.
_Chân tớ đau không đi được. Tôi nói
_À thế lại đây tớ nhờ tí. Na kéo tôi đi vào chỗ vắng người nói chuyện. Mấy đứa bạn cũng hiểu nên vào lớp cả.
_Chuyện hôm qua tớ xin lỗi nhé.
_Không sao đâu. Mẹ cậu chỉ lo cho cậu thôi mà. Tôi đáp
_Tớ xin lỗi mà chân cậu thế nào rồi?
_À vẫn đi được, hihi.
_Đưa lên tớ xem. Na nói
_Thôi không có gì nào đâu nà, chỉ đau chút ít thôi.
_Ừ, thế cảm ơn cậu nhiều nhá. Cũng xin lỗi nhiều nữa. Na nhí nhảnh nói
_Ừ, không có gì đâu mà chuyện cậu và thằng kia sao rồi. Tôi hỏi
_Thì quên chứ sao. Loại người đó tớ next được mà.
_Ừ. Thôi tớ về lớp trước đây.
Nhìn Na hôm nay có vẻ khá hơn hôm qua thì khóc như mưa. Bây giờ thì lại cười như chưa có chuyện gì ấy. Con gái khó hiểu thật...

Chap52:
Sau khi nói chuyện với Na tôi lại cà nhắc vào lớp.
_Quân, ai zậy mày. Giới thiệu cho tụi tao đi. Thằng trong lớp nói
_Đúng đấy, cho anh em xin số điện thoại đi. Thằng An cận nói
_Tao có biết số điện thoại đâu mà cho. Tôi nhìn nó nói
_Thế khi nào giới thiệu anh em đi mày.
_Ừ. Nói xong tôi lại bước về chỗ ngồi của mình.
_Ai vậy Quân? Lan Anh hỏi
_Bạn tớ mới quen nà. Tôi đáp
_Ừ, xinh ha. Trang thêm vào
_À ừ. Nhưng không bằng ai hai tiểu thư được chưa. Tôi nịnh
_Ái chà, thằng Quân hôm nay biết nịnh cơ đấy. Thằng Khánh troll tôi.
_Chuyện. Tao mà lị. Tôi đáp
_Hân. Tôi gọi nhỏ
_Hở.
_Lúc tối qua cậu có đi làm không?
_Có
_Ai chở cậu thế?
_Tớ đi xe đạp nà.
_Thế tí lấy xe tớ mà đi về kìa. Tối lấy mà đi làm. Tớ đau chân.
_Thui, để tao tối chở Hân đi cho. Thằng Phong nhanh nhảu nói.
_Mày biết chỗ làm không? Mà mới đi lên biết đường xá đéo đâu mà chở. Thằng Hòa nói
_Thì Hân chỉ tao chở mày. Thằng Phong cãi cố
_Thôi, tớ không cần đâu. Tớ đi xe đạp cũng được. Hân ánh mắt nhìn tôi nói.
_Hi Linh. Lan Anh chào nhỏ
_Hi. Linh cười rồi bước xuống ngồi cùng Trang.
_Sao cậu đi muộn thế Linh. Tôi quay xuống hỏi Linh.
_Ngủ quên.
_Ừ.
Đang nói chuyện thì ở ngoài lớp có một đám con gái bước vào cùng với mấy đứa con trai nữa.
_Là con này phải không? Con dẫn đầu cắt tóc TomBoy chỉ thẳng vào mặt Uyên.
_Vâng. Con đó đấy chị, nó chửi chị trên Facebook đó. Đứa con gái đi một bên nói.
_Mẹ mày. Giờ thì khuôn mặt của mày mất đẹp rồi con điếm. Con đó chửi Uyên nhưng nhỏ vẫn im lặng.
_Kút. Trang hét lớn
_Mày là con nào? Muốn chết với nó à con chó. Con cắt tóc Tom Boy nói xong thì Trang bước ra tát vào mặt nó một phát.
_Chát.
_Chị Huyền, nó là em của con Oanh đó. Con đi theo một bên e dè nói
_Con Oanh , bạn gái anh Long trên 12D ấy. Con đó nói tiếp.
_Mày đụng vào bạn tao xem. Rồi tao xem mày thế nào? Ai chết trước ai. Trang nói tiếp
_Con kia, mày chưa xong với tao đâu. Đám con gái đó bước ra tới cửa rồi quay vào chỉ vào Uyên.
_Uyên, sao thế? Lan Anh, Hân, Linh, Trang cùng tụi con trai tôi bước xuống.
_Không sao đâu. Con kia chưa đủ lever để làm gì mình đâu. Uyên nhí nhảnh nói
_Cậu biết võ hở. Hân hỏi
_Loại đó tớ không cần biết võ. Uyên nói
_Mà sao cậu lại gây chuyện với nó thế. Trang ngồi xuống nói
_Thì nó vào wall tớ trên facebook chửi. Nên tớ chửi lại. Uyên đáp
_Lần sau cẩn thận nha Uyên. Loại đó chưa bỏ qua đâu.
_Ừ.
_Lần sau nếu gặp chuyện gì thì nói tớ liền nha. Tôi ghé vào tai Uyên nói nhỏ.
_Sao tớ phải nói cho cậu? Uyên hơi mỉm cười khoé môi nhếch lên hỏi lại.
_Thì tớ sợ bạn tớ gặp nguy hiểm.
_Ừ, mà lần sau đi chơi tiếp rồi bị người ta cho gãy chân nhé. Uyên hếch mặt nói
_Xí.
_Á ui za... Sao véo tớ. Tôi xoa xoa hông sau khi bị Uyên véo.
_Lên trên đi. Nhìn cái mặt Ngố chưa kìa. Hihi.
_Không cần đuổi, tớ lên. Hừ. Tôi lại cà nhắc lên.
_Quân.
_Gì Linh.
_Bôi thuốc chưa? Nhỏ nheo mắt hỏi tôi.
_À ừ. Tớ quên òy. Tôi gãi đầu
_Ừ. Linh quay sang không nói gì với tôi nữa.
Tùng...Tùng...Tùng tiếng trống báo hiệu tiết 1 bắt đầu.
_Chào các em, Cô tên là Thè. Giáo viên dạy GDCD. Cô thè vừa nói xong thì cả lớp tôi cười.
_Cô tên Thè à cô...
_Cô tên ngộ ghê...blap...blap.
_Thôi, giới thiệu thế đủ rồi. Lớp trưởng báo cáo sĩ số. Cô Thè nói
_Dạ cô chủ nhiệm chưa phân cô à? Một con lascote nói
_Thế sĩ số cả lớp bao nhiêu?
_Dạ 40 ạ.
_Giờ chúng ta bắt đầu bài học nhé.
45phút trôi qua nhanh chóng. Chúng tôi lại ùa ra như ong vỡ tổ.
_Mày biết gì không?
_Gì.
_Hôm qua tao mới bị gấu chia tay.
_Chia tay thì kệ mẹ mày chứ, nói với tao làm gì?
_Huhu, tao bị les nên tao muốn mày làm gấu tao.
_Đkm, kút,kút thằng bệnh. Hai thằng chó Trung và Tuấn béo chém gió mà hàiz v.l

Chap53:
_Đi ngắm gái không mày? Thằng Trung gọi thằng Hòa
_Thui, mày đi đi. Tao ở đây.
_Đậu má hôm nay bày đặt. Thằng Khánh thêm vào.
_Biến đuê.
Tôi thì ngồi nghe tụng kinh trong lớp.
_Linh.
_Gì bạn. Một thằng trong lớp nói chuyện với Linh tôi cũng chả biết tên vì mới vào lớp mà.
_Bạn cho mình xin số điện thoại đi. Thằng kia nói
_Sao mình phải cho bạn? Linh nhíu mày nói
_Vì... Mình thích bạn. Thằng kia ú ớ gãi đầu lắp bắp
_Haha. Chú liều quá.
_Nhìn dậy mà ghê, thánh cmnr...blap...blap. Bọn trong lớp thì cười và đang chăm chú xem film trước mắt.
_Bạn thích mình ư. Linh nhướn mày hỏi tiếp.
_Đúng, kể từ khi thấy bạn ở cấp 2. Mình đã thích bạn rồi. Không ngờ bạn lại học cùng lớp với mình. Thằng đó nói tiếp
_Nhưng mình không thích bạn. Linh thẳng thừng nói tiếp.
_Không sao. Bây giờ thì chưa nhưng sau này thì khác. Hắn nói chắc nịch rồi bước về chỗ ngồi.
_Ghê vậy mày...
_Anh ấy thật là dũng cảm...
_Tao ủng hộ mày... Blap...blap...
_Lại một anh dính mật ngọt. Thằng Hòa nói
_Kệ đi. Linh đáp
_Hân chiều nghỉ có đi đâu không? Thằng Phong nói với Hân.
_Tớ ở nhà. Hân đáp
_Tớ đến chơi nhá. Thằng Phong hí hửng cười nói
_Ờ hihi. Hân gật đầu đáp.
Đang nói chuyện thì thằng Trung với thằng Khánh khệnh khạng bước vào lớp.
_Quân , Hòa xuống đây tao nói này. Thằng Khánh vẫy vẫy tay gọi tụi tôi.
_Gì hai thằng tó. Thằng Hòa nói
_Trung mày nói đi. Thằng Khánh dục thằng Trung.
_Tao có đối tượng rồi. Mong tụi mày giúp đỡ. Thằng Trung gật gù nói.
_Đối tượng gì?
_Chả là thế này lúc nãy đi ra ngoài kia thằng này đi đếu nhìn không may đâm vào một đứa con gái. Rồi nó nói muốn tán con đó. Nhưng nó hơn ta 1 tuổi. Thằng Khánh nói
_Ađù muốn làm phi công trẻ à mày. Thằng Hoà nói
_Lái máy bay luôn. Tao ủng hộ. Tôi nói
_Thế giờ muốn tụi tao giúp gì? Tôi nhìn nó hỏi
_Mày hỏi chị Oanh đấy. Hình như học cùng lớp mà chơi thân nữa. Thằng Trung nói
_OK thằng đệ.
Tùng...Tùng. Tiếng trống đánh báo hiệu tiết 2 vào.
_Chào cả lớp cô tên là Thủy dạy môn Lí của các em năm nay. Cô Thủy nói.
_Dạ. Chúng em chào cô.
Sau một lúc nghe giảng về kiến thức lí học thì cũng xong.
Giờ ra chơi thằng Trung nó vì gái mà bắt tôi lết cái chân đau qua lớp chị Oanh xin sơ yếu lí lịch của cái chị mà thằng Trung muốn tán.
_Hòa mày đi theo tao không? Tôi hỏi
_Không. Mày đi đi.
_Nhớ nhá. Tí đừng mà xách dép theo tao. Tôi nói
_Ừ. Tao đéo cần. Keke. Nó cười vì muốn ngồi tám với Trang đây mà.
_Uyên , Trang, Hân, Linh, Lan Anh đi căn tin với tớ không? Tôi nói
_Mấy cậu đi đi. Trang Linh đồng thanh.
_Hihi. OK. 3 đứa con gái đồng thanh
Tôi và 3 đứa con gái đi ra và tiến tới lớp chị Oanh. Mà tôi cũng chả biết lớp nào nên thấy lớp 11 là nhìn vào cửa sổ xem có không.
_Em ơi cho anh xin cái số.
_Ăn gì mà trắng thế em...blap...blap. Đi xem mà mấy đứa con trai trong lớp 11 là cứ trêu mấy nhỏ. (ai bảo xinh cho lắm vào ,trêu là đúng...)
_Chị Oanh. Cuối cùng tôi cũng tìm được lớp chị 11A4.
_Ơ, cu Quân. Ái chà, đưa cả mấy bạn gái đi chơi luôn. Chị Oanh trêu tôi.
_Đi căntin với tụi em không? Tôi nói
_OK. Hihi.
Thế là tôi được sánh bước cùng 4 người đẹp. Đi đến đâu thì bọn con trai cũng ngắm đến đó. Ở Hà Nội thì trai xinh gái đẹp nhiều, ở đó có cái ăn cái mặc nên điều đó là bình thường.
Tôi vừa đi cũng vừa ngắm xung quanh. Xinh cũng nhiều mà lascote cũng chả ít.
_Chị ơi lấy cho em hai C2, hai Sting, một seven up.
_Nè.
_Chị Oanh, cho em hỏi tí được không? Tôi e dè hỏi
_Hỏi gì thế?
_À cái chị mà hay đi với chị ấy...
_Ý gì đây? Tất cả nhìn tôi đồng thanh.
_Không phải ,tớ/em hỏi cho thằng Trung kìa. Tôi giải thích
_Nó bắt tớ/em qua hỏi chị. Tôi tiếp.
_Ừ.
_Bạn chị tên Hằng. Chưa có người yêu. Nhiều anh tán nhưng chưa yêu ai...
_Chị cho em sở thích, số điện thoại, facebook luôn đi. Tôi hỏi
_Cậu hỏi cho Trung hay cho cậu thế. Uyên ánh mắt sát khí nhìn tôi
_Tớ nghi nghi lắm Uyên à. Lan Anh nheo mắt nói
_Tớ cũng vậy. Hân thở dài nói
_Ơ, tớ hỏi gìùm thằng Trung mà. Tôi thật thà đáp vì hỏi một lần cho thằng Trung là nó bắt hỏi lần hai nên hỏi từ đầu đến cuối cho khỏe.
_Con Hằng thích ăn bim bim, snack. 098xxxxxxx, facebook ... Sau một lúc thì tôi cũng lấy được thông tin.
_Chị cho em trả tiền. Uyên nói
_70k.
_Đây chị.
_Tao đoán có sai đâu, nhìn cái mặt thì ngu ngu nhưng bên trong lợi dụng. Thằng một bên bàn tôi nói
_Thì con kia giàu như tao ,tao cũng đào mỏ ngu gì không đào...blap...blap...

Chap54:
Mấy thằng ngồi kế bên bàn tôi nói, chắc hẳn mấy nhỏ và chị Oanh đã nghe tụi kia nói gì.
_Tớ/Em xin lỗi. Tôi cúi mặt bước cà nhắc lên lớp. Từng bước chân sao mà khó đi quá, cuộc đời sao nhiều chông gai quá. Từ giây phút đó trở đi tôi lại sống thật với quá khứ của mình về 4 năm cấp 2. Như vậy sẽ không bị lời dèm pha. Sẽ không ảnh hưởng tới mọi người xung quanh mình.
Tôi thả hồn vào những đám mây xanh trên bầu trời và không quan tâm đến mọi thứ xung quanh.
_Uỵch. Định thần lại người mà tôi vừa đụng phải. Lại là một cô gái nhưng nhìn già dặn hơn tôi đoán tầm lớp 12 hay 11 gì đó.
_Bạn không sao chứ. Tôi cúi người xuống đỡ bạn ấy dậy.
_Mình không sao. Đứa con gái đó đứng dậy phủi phủi quần áo.
_Xin lỗi. Tôi nói rồi bước cà nhắc lên lớp mà không quan tâm đứa con gái đó.
_Ê, ê làm người ta ngã mà bỏ chạy à. Tiếng gọi với phía sau.
_Xin lỗi. Tôi quay lại lần nữa rồi lại bước về lớp mà mặc kệ.
Bước vào lớp, thì mấy đứa đang chat chít, chém gió...
Tôi lại bước vào chỗ ngồi. Thấy tôi vừa về là thằng Trung nhảy tọt lên liền.
_Sao, sao có thông tin gì chưa?
_Hằng. 96. Sđt 098xxxxxxx, thích ăn bim bim, snack,chưa có người yêu. Tôi im lặng lấy tờ giấy ra viết rồi lại nằm xuống bàn.
_Cảm ơn nha thằng tó.
_Ừ.
Tùng...Tùng Tiết 3 lại bắt đầu. Uyên, Hân, Lan Anh cũng vào lớp rồi.
Mấy nhỏ nhìn tôi, tôi vẫn thế vờ nghe giảng.
_Chào các em cô tên Thương, cô sử dạy chúng ta môn Lịch sử. Và giờ chúng ta bắt đầu bài học nhé...
_Quân, tớ... Lan Anh nói nhỏ.
_Tớ không sao? Tôi không nhìn Lan Anh mà trả lời.
_Cậu đừng suy nghĩ nhiều nha.
_Ừ.
Giờ ra chơi, tôi nói dối với tụi bạn để đi WC.
Cà nhắc bước ra khỏi lớp. Học sinh lại ùa ra chơi. Có đứa đá cầu, cầu lông, đọc sách... Tôi thì một mình bước tới cái ghế đá ngồi. Ngắm nhìn mọi thứ xung quanh rồi nhắm mắt lại.
_Sao cậu lại ra đây. Tôi mở mắt dậy vì nghe thấy có ai đó vừa ngồi bên cạnh mình.
_Quân nghe tớ nói này. Hân nhẹ nhàng nhìn tôi nói
_Lời nói của thiên hạ thì kệ. Họ nói gì thì cũng đừng quan tâm nà. Tớ cũng không khác gì đâu. Tớ phải chăm sóc cu Bo và ngoại. Tớ đôi lúc cũng muốn ngã gục lắm chứ, nhưng mình ngã gục thì gia đình sẽ ra sao sẽ như thế nào. Hân nói
_Tớ biết vậy, tớ sẽ chỉ có cậu là bạn. Còn Uyên ,Linh, Lan Anh hay Trang và mọi người xung quanh tớ. Tớ sẽ không khiến họ phải khó xử. Tôi mỉm cười nói
_Ừ, ngố. Hân mỉm cười nhìn tôi.
_Chiều tới nhà tớ nhé. Hân nói
_Ok. Ở nhà cũng không biết làm gì.
_Hihi.
_Mà tớ thấy thằng Phong tốt với cậu đấy. Tôi nói tiếp
_Nhưng tớ chỉ xem Phong là bạn không hơn không kém.
_Ừ.
Nói một lúc thì tôi cùng Hân sánh bước đi lên lớp. Đang đi thì bị níu lại bằng tiếng ai kêu mình phía sau.
_Tên kia, mi đứng lại cho ta.
_Bạn gọi mình? Tôi dừng bước quay lại nhíu mày hỏi.
_Làm người ta ngã rồi chạy à. Bạn của cái đứa con gái tôi đụng phải lúc nãy.
_Mình xin lỗi bạn kia rồi mà. Tôi đáp Hân thì ở ngoài không hiểu chuyện gì.
_Bạn nói dễ nghe qua ha, xin lỗi thì ai chả nói được. Nếu thế thì tội phạm giết người xong rồi xin lỗi cũng được à. Nhỏ đi cùng nói tiếp
_Thế bạn muốn sao?
_Hỏi bạn tui ý. Nhỏ đi cùng hướng mắt qua cái con tôi đụng trúng.
_Bạn muốn sao? Tôi nhíu mày hỏi.
_Khao mình và bạn mình là ok. Con đó cười nói.
_Ừ. Nếu rảnh. Giờ tụi mình đi trước. Tôi quay lại nói.
_Nếu ông chạy thì sao?
_Ở trong cái trường này, không tìm được sao.
Bước vào lớp cũng tiết 4 vừa bắt đầu...

Chap55:
Tiết 4 là tiết Địa. Tất cả cũng về chỗ ngồi cả rồi.
Tôi và Hân cùng sánh bước vào lớp.
_Chào các em, cô tên là Ngọc sẽ dạy môn Địa Lí cho các em. Cô Ngọc nói
_Dạ
_Linh. Trang nói
_Hở.
_Nhìn kìa. Trang nói rồi hướng mắt bên thằng Hiếu, thằng mà lúc nãy tiết trước nói với Linh.
_Kệ. Linh cũng hiểu, nhỏ không nhìn thằng Hiếu mà quay lên bảng nghe giảng rồi chép bài.
Tôi vẫn thế chép bài nghe giảng và im lặng. Còn thằng Trung Khánh ,Hòa ở phía dưới thì lẻo mép nói chuyện rầm rầm.
_Mấy em kia nói chuyện nhỏ thôi. Cô Ngọc nói
Thế là mấy cu cậu im phăng phắc lại.
Tiết Địa trôi qua một cách nhanh chóng.
Tùng tùng tùng. Tiếng trống cuối cùng kết thúc buổi học. Ai cũng hớn hở lao ra khỏi lớp để về nhà sau một buổi học mệt mỏi.
_Hòa, tao nhờ tí này. Tôi cà nhắc lại gần hỏi.
_Gì mày? Nó khoác balô rồi đáp.
_Tí chở Uyên về giùm tao nha, mà trưa tao không về ăn cơm đâu. Tôi nói
_Thế mày ăn ở đâu.
_Tao tới nhà Hân cũng lâu rồi chưa tới. Tôi nói
_Ừ.
Tôi cà nhắc bước ra nhà xe dành cho khối 10 trước để lấy xe. Dắt xe ra tôi đề ga phóng ra ngoài cổng đợi Hân. Học sinh ba khối thì ra ùn ùn đông nghịt, có nhiều đứa thì được gia đình đưa đón. Có đứa thì có xe ôtô đón...
Tôi đưa mắt nhìn quanh mà không thấy cái bóng dáng nhỏ thân quen đâu cả.
_Hù.
_Gì thế. Tôi hoảng.
_Nhát gan.hihi. Hân cười.
_Lên xe tớ chở về nhà nào. Tôi cốc đầu Hân mỉm cười.
_Thế Uyên thì sao? Hân e dè nói
_Thằng Hòa chở Uyên rồi, mà hôm nay tớ muốn ăn chực nhà cậu một bữa được không. Tôi nói
_Ok luôn hihi, giờ cậu chở tớ ra chợ mua đồ ăn đi. Hân ngồi lên xe rồi đập đập tay tôi.
_Ừ thì đi. Tôi đề ga phóng xe đi, vì tôi cũng chưa quen đường quen lối nên Hân chỉ đường không à.
Phóng tới chợ Hân bước vào mua đồ ăn. Tôi vì đau chân không giúp gì được nên phải ngồi trên xe đứng đợi. Xung quanh thì ồn ào, người mua cái này cái nọ. Tôi lại bơ vơ giữa cái ồn ào này. Tôi ghét nơi đông người khi mình bất động nơi đây. Tôi cúi mặt xuống cái tay cầm xe mà không chú ý xung quanh. Trời thì nắng tôi thì đầu không đội mũ vì đem cho Hân đội rồi. Sau tầm 30 phút thì nhỏ cũng bước ra. Trên tay thì cầm nhiều đồ ăn lắm. Cá tươi, rau muống, và vài quả trứng. Tôi nghĩ thế là nhiều rồi vì nhà nhỏ cũng nghèo mà.
_Hân đi gì mà lâu giữ vậy. Tôi càu nhàu mồ hôi mồ kê chảy ướt mất cái áo phông trắng.
_Thì cũng phải đợi chứ. Hân thì mặt cũng đỏ hồng ra vì nắng.
_Ờ hi. Thế về nhà được rồi nhé tiểu thư.
_Ừ, hihi. Về thôi. Hân cười xinh lắm, duyên không tả nổi.
Phóng xe về nhà Hân thì thấy phía trước nhà có chú nào vừa bước ra.
_Chị mày đâu, sao còn không chịu trả nợ cho tao. Cái chú đó mắng rồi xô ngã cu Bo.
_Chú làm cái gì vậy sao lại xô em tôi. Hân xuống xe bỏ thức ăn vào giỏ xe tôi rồi chạy lại đỡ cu Bo. Tôi cũng cà nhắc bước vào.
_Cha mẹ mày còn thiếu nợ tao, tao đến đây để đòi.
_Tôi sẽ trả đủ cho ông, ông đừng đến đây mà to tiếng. Hân nói
_Mày mất nết à, mẹ mày cũng không khác gì mày. Chú đó nói rồi bước ra cổng.
_Tao sẽ quay lại tiếp.
_Gia đình Hân thiếu nợ nhà ông bao nhiêu? Tôi lớn giọng hỏi.
_Mày là thằng nào?
_Tôi chả là ai cả, gia đình Hân thiếu nợ ông bao nhiêu? Tôi hỏi tiếp.
_Ái chà, chắc mày là trai nó đưa về. Nhà nó thiếu tao 3triệu.
_Ông cho tôi một tháng. Tôi sẽ trả đủ tiền vốn và tiền lãi cho ông, từ giờ đến lúc đó tôi mong ông không làm phiền gia đình Hân. Tôi đáp chắc nịch.
_OK. Tháng sau tao sẽ tới. Nếu đến lúc đó mà không trả tao phá nát cái nhà này. Nói xong rồi thằng cha đó phóng xe về.
_Hân, mình vào nhà thôi. Tôi nói nhẹ
_Tớ xin lỗi. Hân nói
_Tớ và cậu sẽ kiếm được mà. Tôi cười nói
_Mong là vậy. Hân thở dài, mắt gần nhòe đi. Tôi cũng thế, tôi cũng không khác gì Hân. Lúc đó tôi thật muốn chỗ dựa cho Hân lắm. Nhưng tôi biết bản thân, gia đình mình còn lo chưa xong nói gì là người khác.
Ba đứa bước vào nhà, cu Bo thấy chị như vậy cũng dũng cảm không khóc. Vào nhà thì thấy ngoại đang ngủ......

Chap56:
_Ngoại ơi, dậy đi anh Quân tới chơi nè. Cu Bo chạy lại gọi ngoại.
_Quân, con mới tới chơi à. Ngoại nhíu mày tỉnh dậy.
_Vâng ,con cũng mới tới chơi ngoại à. Mà hôm nay con xin ăn chực ở đây một bữa nha ngoại. Tôi ngồi xuống ghế rồi nói.
_Ừ, cho con ăn chực suốt cũng được. Ngoại hiền từ , móm mém nói.
_Vâng hi, mà con xin phép xuống nhà giúp Hân nấu ăn đây. Tôi nói rồi lon ton xuống căn bếp nhỏ. Nhìn xung quanh thì cũng không khác nhà tôi là mấy. Bước xuống thì thấy Hân ngồi khóc vì tôi nghe được.
_Hân. Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vai nhỏ nhắn của Hân .
_Hức, hức...ư. Tiếng thút thít, tiếng nấc trong cổ họng của nhỏ.
_Không sao mà. Một tháng hai chúng ta cộng lại cũng 6 triệu. Trả nợ cho thằng cha kia 3 triệu. Còn tiền tháng này cũng chưa lấy nên đủ mà. Cậu yên tâm đi, đừng khóc nữa. Tôi nói nhỏ
_Hức, tớ biết chứ. Nhưng hai ta còn đi học. Chỉ làm được buổi tối thì làm sao được 3triệu/tháng. Hức. Hân ngước mặt lên nhìn tôi. Hai hàng nước mắt chảy xuống hai gò má trắng hồng.
_Tớ sẽ tìm công việc part time khác. Tôi đáp chắc
_Nhưng cậu cũng phải gửi tiền về nhà nữa mà. Hân không khóc nữa rồi nhìn tôi nói.
_Tớ sẽ kiếm công việc khác phụ để kiếm tiền nhiều hơn. Bây giờ chân tớ đang đau không thể chạy quán được cậu nói giùm với chị Hương giùm tớ.
_Ờ.
Nói xong thì tôi và Hân cũng không đề cập tới chuyện đó nữa. Hai đứa bắt đầu bắt tay vào nấu ăn.
_Hân rửa rau để tớ rán cá nha. Không mỡ nó té vào người cậu đấy. Tôi để con cá tươi và cái chảo.
_Ờ hi. Hân mỉm cười lấy rau ra lắt.
_Anh chị cần em giúp gì không? Cu Bo vào hỏi
_Bo ra giúp chị Hân lặt rau đi. Tôi lật lật đảo đảo để cá khỏi cháy.
_Vâng.
Rán cá xong tôi lại rán đậu phụ.
Sau một lúc thì cũng xong mọi việc. Cu Bo thì lên trên nhà trải chiếu. Tôi và Hân đảm nhiệm nhiệm vụ dọn cơm lên.
_Cháu mời ngoại, em mời anh Quân, chị Hân dùng cơm. Cu Bo lễ phép nói.
_Con mời ngoại dùng cơm. Tôi và Hân đồng thanh.
_Ừ, hai con ăn đi. Ngoại nói
Bữa cơm diễn ra thật đầm ấm và hạnh phúc. Ăn cơm xong tôi dọn mâm xuống, Hân rửa bát, cu Bo thì rủ chiếu.
_Hân cần tớ rửa với không? Tôi quay sang hỏi
_Hi không cần đâu tớ rửa được mà. Hân mỉm cười nhìn tôi.
_Ừ. Tôi lên nhà chơi với cu Bo.
_Anh Quân chơi bắn bi với em không? Bo đưa ra một hộp đựng đầy bi đủ loại màu sắc.
_Chơi chứ. Thế là hai anh em bỏ bi xuống nền đất chơi bi.
_Póc, trúng nè.
_Anh thua.
_Tiếp anh hết bi rồi nhé.
_Uầy, thua tiếp.
_Hai anh em chơi vui ha. Hân bước lên thấy hai anh em chơi rồi nói.
_Thôi anh không chơi nữa đâu, thua em hoài à. Tôi lắc đầu nói
_Hehe, ở lớp em chơi siêu nhất đó.
_Ừ. Tôi bước dậy ra rửa tay rồi lên ngồi cùng Hân.
_Chiều thằng Phong tới đó, mà nó biết nhà Hân không? Tôi quay qua hỏi.
_Lần trước Phong chở tớ đi chơi đương nhiên là biết rồi. Hân đáp
_Ừ hi.
Đang nói chuyện thì cu Bo xen vào.
_Chị Hân nè. Bo ngồi bắn bi ngước mắt lên nhìn Hân nói.
_Gì Bo?
_Sau này em không cho chị lấy ai đâu.
_Ơ, sao Bo lại nói vậy. Hân ngạc nhiên nói.
_Vì em muốn ở bên Bo như thế này và em muốn anh Quân làm người yêu chị thôi. Cu Bo ngây thơ nói
_Hở. Hân đỏ mặt nhìn qua tôi nói
_Anh Quân chịu không? Bo hỏi tôi tiếp.
_Anh thì anh chịu rồi quan trọng là chị em ý. Tôi nói trêu.
_Chị em đương nhiên là chịu rồi anh yên tâm. Cu Bo cười khanh khách nói
_Ứ nói chuyện với hai người nữa. Hân đỏ mặt chạy ra ngoài vườn ngồi võng.
_Chị Hân ngại kìa, hèhè.
_Hừ. Hân quay lại lườm Cu Bo.
Sau một lúc trêu với Hân, tôi và cu Bo ra trèo cây rồi chạy lung tung đuổi nhau rồi hai anh em trải chiếu nằm lăn ra ngủ lúc nào không hay.........................

Chap57:
_Hi, Hân.
_Chào Phong, hihi.
_Ơ, sao thằng Quân nằm ở đây.
_Quân tới từ lúc trưa ấy.
_Hai người nói chuyện nhỏ nhỏ để Quân ngủ cái. Tôi nhíu mày rồi trở mình về phía khác.
Ngủ được tí nữa thì cu Bo nhúc nhúc tôi dậy.
_Anh Quân, dậy dậy nhanh.
_Bo sao thế? Tôi lờ đờ ngồi dậy.
_Oáp...Ao ông cho anh ủ í ữa (Sao không cho anh ngủ tí nữa) tôi giọng vẫn còn ngái ngủ.
_Anh kia dẫn chị Hân ra ngoài kia ngồi rồi kìa. Bo nói.
_Thì kệ chứ, sao nói với anh. Tôi nhíu mày hỏi.
_Anh không sợ anh kia cướp mất chị Hân à.
_Ừ thôi dậy thì dậy ra ngoài kia anh em ta chơi nào. Tôi lò dò bước ra rửa mặt.
_Phong, mày tới sớm thế. Tôi rửa mặt xong rồi ra ngoài cùng Hân và thằng Phong.
_Ừ. Tao cũng mới thôi.
_Ừ, thế hai người nói chuyện đi. Quân vào trong này chơi với Cu Bo. Tôi nháy mắt với thằng Phong để tạo cơ hội cho nó.
_Ơ, Quân ở đây chơi cho vui với tụi mình đi. Hân nheo mắt nói
_Ơ. Thôi hai người nói chuyện đi tớ vào trong. Tôi nói
_Thế Phong mình cũng vào trong nhà chơi đi. Hân nói rồi bước vào trong luôn.
Cả buổi chiều chơi lung tung cái này tới cái kia. Gần cuối tôi và thằng Phong hai đứa cũng phóng về nhà.
Bước vào nhà thì thấy Uyên, Sún, thằng Hòa đang ngồi ở phòng khách dưới nhà.
_Hi, chào mọi người. Tôi nói
_Giờ mới về à thằng tó. Thằng Hòa nhìn tôi nói
_Anh Kòi đi đâu mà trưa không về rồi tối mới vế thế. Sún nhí nhảnh hỏi tôi.
_Anh đi qua nhà chị Hân ý. Tôi đáp.
_Đi chơi vui ha. Uyên nói
_Ừ nà. Tôi cũng đáp lại một cách trống không để mong Uyên ít chơi với tôi. Vì tôi không muốn nhỏ bị người ta nói ra nói vào và cũng vì tôi nữa.
_À Hòa, tao nhờ tí mày một chuyện được không? Tôi nói
_Mày có chuyện gì thì nói đi. Nhờ cái gì chứ. Thằng Hòa thẳng thắn nhìn tôi nói.
_À tao muốn tìm một công việc part time để kiếm tiền. Tôi nói
_Chẳng phải anh làm ở quán caffê Băng Băng đấy sao? Sún ngạc nhiên hỏi
_Anh giờ đang đau chân nên không chạy quán được. Tôi đáp.
_Quân thì khi nào cũng tiền ha. Uyên nói
_Tôi thì thế đó, bạn thì có tiền rồi. Bọn tôi khác, bọn tôi nghèo nên phải kiếm tiền. Cuộc sống của gia đình tôi đều cần có tiền không giống như mấy người. Có ăn có mặc rồi. Tôi nói với Uyên. Tôi biết nhỏ đau lắm chứ nhưng tôi vẫn nói vì như thế sẽ tốt hơn cho Uyên và tôi.
Uyên ngước mắt nhìn tôi như không tin vào mắt mình. Rồi nhỏ chạy ra khỏi nhà luôn. Từng giọt nước mắt Uyên tuôn ra, tôi cũng không khác gì đứng đờ ra. Có phải tôi đã làm đúng. Nhưng tôi đã làm tổn thương một cô gái tốt chính là Uyên.
_Anh bị sao à? Anh chưa xong với em đâu. Sún lườm tôi rồi chạy theo Uyên
_Mày bị điên à, mày nói thế hay là cũng ám chỉ cả tao. Bốp. Một cái đấm của thằng Hòa dành cho tôi.
_Tao làm thế chỉ muốn tốt cho Uyên thôi. Mày biết gì không khi đi cùng với Uyên, Linh hay ai khác, mày thấy họ nói gì về tao không Nghèo, đào mỏ.... Tao thì không quan tâm đến mấy lời đó. Tao sợ khi đi cùng Uyên hay ai khác Uyên sẽ bị chê bai, khinh thường. Tôi thả lỏng người xuống nói.
_Tao xin lỗi. Thẳng Hoà thả lỏng người xuống, ngồi gần tôi nói.
_Không sao, tao chỉ cần mày hiểu là được. Giờ tao muốn mày giúp một việc nữa. Giúp Uyên giùm tao. Tôi nói.
_Mày yên tâm Uyên cứ để tao lo. Mà mày bây giờ mày muốn làm việc gì? Thằng Hoà hỏi tôi.
_Làm cái gì cũng được. Tôi nói
_Hay mày làm gia sư đi, để tao tìm cho.
_Ok....
Nói chuyện xong thì thằng Hòa cũng đi giúp tôi tìm việc. Tôi từng bước từng bước lên phòng.
Thả mình trên giường ,tôi nhắm mắt suy nghĩ về sau sẽ đối diện như thế nào với Uyên. Tôi lo cho nhỏ lắm, Uyên là một người có tính cách nhí nhảnh đáng yêu nhưng đôi lúc cũng lạnh lùng không kém.
18h rồi mà Uyên vẫn chưa về. 19h vẫn chưa. Tôi nóng ruột cứ đi đi lại lại dưới phòng. Trong nhà thì không có ai, tôi lại đơn độc một mình.
_Bịch.Bịch. Tiếng bước chân bước vào, tôi đoán chắc là Uyên và Sún về.
Bước trong đập mắt vào tôi là hình ảnh một cô gái với mái tóc rối mù, ánh mắt không có một cảm xúc , Uyên im lặng bước qua tôi như xem tôi là vô hình vậy. Tôi mỉm cười trong lòng chắc hẳn nhỏ ghét tôi lắm.
_Chát. Một cái tát của Sún dành cho tôi.
_Anh là đồ tồi.
_Sún em không hiểu đâu. Tôi không tránh né cái tát của Sún bởi vì tôi đáng bị thế.
_Anh biết không, vì anh mà chị Uyên bị như thế. Anh thì có cái gì chứ. Anh không biết lúc nãy chị ấy như thế nào đâu, huhu. Sún cũng khóc rồi chạy lên phòng. Tôi một mình đứng như vậy, từng giọt nước mắt rơi xuống... "TỚ XIN LỖI, UYÊN À..."

Chap58:
Tôi cứ đứng như thế, một lúc sau thì Thằng Hòa về.
Nó bước vào thấy tôi đứng đó hỏi.
_Mày ở đây làm gì thế?
_Uyên về rồi, nhìn nhỏ tội lắm. Tôi ủ rũ ngồi bệt xuống nền nhà.
_Tao làm sai rồi phải không? Tôi nhìn nói tiếp.
_Tao cũng không biết, mà báo cho mày một tin tốt đây. Thằng Hòa ngồi xuống cạnh tôi nói.
_Chuyện gì?
_Tao tìm được gia đình tìm gia sư rồi. Từ tối mai cứ tới địa chỉ này. Mà có điều là, con nhóc đó mới lớp 9, được nuông chiều quen rồi. Tao lấy thông tin là nhà đó thấy 6 gia sư tới làm đều bị nhỏ đó phá đuổi về hết không ai chịu nổi quá một tuần. Thằng Hòa nói
_Yên tâm, tao làm được. Tôi cầm tờ giấy trên tay nói.
_Thôi lên ngủ đi mày. Mai còn đi học. Hai thằng khoác tay nhau bước về phòng.
Bước về phòng tôi thả mình vào giấc ngủ lúc nào không hay biết.
_Oáp. Tôi nhíu mày tỉnh dậy.
Bước vào WC vscn , tôi bước xuống nhà thì thấy Uyên đã có mặt ở dưới rồi.
Tôi không biết phải đối diện như thế nào. Thôi thì im lặng.
_Chào. Tôi nói
Uyên không nói gì nhỏ bước qua tôi, rồi lại rán trứng, tôi thì lại pha mì tôm. Uyên cứ làm việc của mình mà không hề chú ý đến tôi. Tôi thì khác, nhìn kĩ lại Uyên. Đôi mắt nhỏ thâm lên vì khóc thì phải.
Sau một lúc thì thằng Hòa với pé Sún cũng xuống. 4 đứa bắt đầu ngồi vào bàn ăn. Nhưng không khí ngày hôm nay khác, không một ai nói gì? Im lặng.
Ăn xong thì Uyên lấy xe của nhỏ phóng đi trước tôi thì đi song song với thằng Hòa.
Đi một lúc cũng tới, tôi phóng vào nhà xe để cất.
_Quân.
_Ơ, Na.
_Đợi tớ đi cùng với. Na ở đằng kia gọi.
_Ừ.
_Chân cậu thế nào rồi? Na bước lại gần tôi hỏi
_Chân tớ đỡ hơn rồi. Tôi đáp
_Hì, tớ xin lỗi.
_Lỗi phải gì, cậu cũng đâu cố ý.
_Mà tại sao lúc đó cậu lại ngã thế, tớ đánh nhẹ mà. Na nhìn tôi nói
_Nhẹ của cậu như thế. Thì chắc mạnh là tớ không còn trên này nữa rồi.
_Eo, làm gì đến. Mà chiều cậu rảnh không?
_Có, cậu hỏi làm gì?
_Chiều cậu đi chơi với tớ đến dự sinh nhật con bạn được không? Na nhướn mày hỏi.
_Sao cậu không tìm ai khác đi, à mà chiều tớ...
_Cậu mà không đi là như thế này nhé. Na nói rồi giơ nắm đấm ra dọa tôi.
_Để tớ xem đã.
_Không xem xét gì nữa, chiều 15h tới nhà tớ. Không đến thì tự xử đi nhé. Chân bị rồi đừng để giờ bị Tay. Na buông một câu đe dọa tôi rồi chạy đi không để tôi ú ớ gì thêm nữa.
Tôi lại cà nhắc vào lớp.
Bước vào trong thì cũng nhiều đứa đến rồi.
_Thằng đệ giờ mới tới à. Thằng Trung nói
_Đệ cái đầu mày ấy. Tôi nhăn mặt rồi bước vào chỗ ngồi cất cặp.
_Hi, Trang. Tôi cúi xuống chào.
_Ừ. Hi. Trang cười
_Trang đến sớm thế?
_Tớ cũng mới tới à.
_Hi, ừ.
_Mà Uyên hôm nay sao vậy. Tớ thấy Uyên khác khác. Trang hỏi, tôi nhìn xuống Uyên. Nhỏ đang nằm trên bàn.
_Cậu xuống ngồi với Uyên đi. Tôi nói
_Uyên, cậu sao thế. Trang nhỏ nhẹ hỏi Uyên.
_Tớ không sao tớ hơi mệt thôi. Uyên nói
_Mày chơi cái gì thế. Thằng Hiếu hỏi.
_Mobi army. Thằng Huy một bên đáp
_Bắn nhau hay nhỉ.
_Ừ, hehe.
Một lúc sau thì Linh, Lan Anh, thằng Phong, Hân bước vào lớp cùng một lúc.
_Hi
_Hi, Quân. Hân nói
_Sao đi cùng lúc luôn vậy. Tôi hỏi
_Thì gặp nhau rồi đi chung luôn. Thằng Phong nói
_Ừ.
_Linh chơi trò gì thế? Tôi lại hỏi thì thấy nhỏ đang chơi gì á.
_Anggy birds.
_Là trò gì. Cho tớ chơi được không?
_Nè. Linh đưa máy IPHONE4 cho tôi.
Tôi thì lần đầu cầm cái máy cảm ứng. Cũng chả biết chơi như thế nào. Thoát ra màn hình thì thấy ảnh tôi và Linh khi chụp ở quê ở giữa màn hình.
_Xóa đi sao còn để làm gì? Tôi nói
_Không thích đó. Linh nói
_Ơ, cậu...
_Cậu gì? Muốn xem ảnh thời ađam của cậu không? Linh nói
_Là sao?
_Nè, muốn cái này cho mọi người biết không? Linh giơ ra trước mặt tôi là một thằng bé 2 tuổi đang bò dưới nhà trên người không có một mảnh vải. Híc. Không ai khác thằng trong ảnh là tôi lúc nhỏ.
_Cậu chụp lúc nào thế?
_Bí mật.
_Cho tớ mượn điện thoại tiếp được không? Tôi nói tiếp
_Không....

Chap59:
Nói chuyện một lúc với Linh rồi cũng vào học.
Tiết đầu là tiết Văn. Trong giờ học vẫn thế, không có gì để nói. Tôi ở phía trên cứ quay xuống Uyên. Nhỏ không thấy tôi nhìn, Uyên vẫn đang chú ý học. Tôi mỉm cười quay lên.
Giờ ra chơi tiết 1 thì Trang nói với tụi tôi.
_Cái con hôm qua tới đấy. Tớ nghe tụi nó nói tí ra về đánh Uyên phải. Trang nói
_Kệ nó, xem nó làm gì? Uyên nói
_Để tớ gọi chị Oanh. Trang nói rồi lấy điện thoại ra gọi.
_Để tớ nữa. Linh cũng rút điện thoại ra gọi.
_Ặc, chuẩn bị xem film chưởng miễn phí rồi tụi mày ơi. Thằng Khánh nham nhở cười.
_Tí cần tụi tớ giúp gì không? Tôi nói
_Tôi cần tất cả bạn tôi, trừ ông. Uyên không nhìn tôi mà nói.
_Ừ. Tôi đáp
Hầu như mọi người đều ngạc nhiên trừ thằng Hòa.
_Mày với Uyên sao thế? Thằng Trung kéo tôi ra ngoài hành lang hỏi.
_Không có gì đâu? Tôi lắc đầu nói rồi bước vào.
_Gọi xong rồi, tí xem ai xử ai. Trang lạnh lùng nói
_Tớ cũng Ok rồi. Linh cất điện thoại rồi nói.
_Tớ cũng xong rồi. Cảm ơn mọi người nhé. Uyên cười với tất cả mọi người trừ tôi.
_Tớ với Lan Anh không giúp gì được. Xin lỗi nha. Hân e dè nói.
_Hì, không sao.
_Mà con kia cũng liều nhỉ dám đụng vào mấy hotgirl lớp ta. Thằng Phong nói.
_Giờ cho nó hết liều luôn. Thằng Khánh nói.
_Hehe, duyệt.
Tôi im lặng bước một mình ra ngoài hành lang nhìn xuống bên dưới.
Học sing cả gái cả trai đều chơi vui vẻ, đá cầu, bóng chuyền, nhảy dây, trêu nhau... Tôi thấy mình thật hạnh phúc khi được đi học. Có nhiều người như tôi bây giờ đang làm thuê, kiếm tiền vì nhà nghèo hay vì lí do khác. Tôi thấy mình rất may mắm và được ông trời thương.
Cắt đứt dòng suy nghĩ bằng tiếng trống vào học. Tiết 2 cũng tiết Văn.
Đang nghe giảng thì Hân quay xuống tôi hỏi.
_Cậu với Uyên sao thế?
_Không có gì đâu, hi. Tôi cười nhẹ.
_Có phải vì những lời hôm qua không?
_Tôi im lặng không nói gì?
_Quân.
_Gì?
_Tí ra ngoài này tớ có chuyện muốn nói. Lan Anh nói.
_Nói giờ đi. Tôi nói nhỏ
_Tí nữa. Lan Anh nói xong rồi quay lên nghe giảng.
Tôi quay xuống phía dưới thì nhận được ánh mắt tò mò của Linh. Hình như Linh nhận ra điều gì đó. Con gái thì nhạy cảm lắm, có giác quan thứ 6. Tôi nhìn Linh rồi nhìn xuống Uyên rồi quay lên.
Giờ ra chơi tiết 2. Vẫn không có gì đặc trưng ngoài mấy câu chuyện, chém ,tám của mấy thánh trong lớp.
_Mày biết gì không? Thằng trong lớp
_Gì?
_Hôm qua tao tới nhà gấu mày biết mẹ gấu nói gì với tao không?
_Gì?
_Lần này tao tiếp. Lần sau tao hiếp mày vì dám dụ dỗ con gái bà...
_Bó tay. Com với thằng Nổ.
Tiết 3 vào là tiết Lý. Giống như mấy tiết trước không có gì trong giờ học. Có thì mấy thánh nói chuyện riêng à.
Giờ ra chơi tiết 3, cả bọn lại tập trung vào nói chuyện.
_Trang xinh.
_Hở.
_Cậu ăn gì mà xinh thế? Thằng Hòa nịnh đầm.
_Tớ ăn cơm ! Cậu hỏi lạ. Trang lắc đầu nhíu mày nhìn thằng Hòa nói.
_Thì tớ ăn cơm mà không thấy...
_Ý gì đây? Trang nhéo mày hỏi.
_Ơ, không. Tớ hỏi thế thôi à. Thằng Hòa đáp
_Haha. Thằng nhát gái. Thằng Trung nói.
_Nhát cái đầu mày á. Mày với cái chị kia thì sao? Lái máy bay có ngày ngã đau. Thằng Hòa Troll lại thằng Trung.
_Định mệnh thằng chó, tao thông mày chết. Thế là thằng Trung chạy qua đuổi thằng Hòa. Hai thằng cứ đuổi nhau làm cả bọn cười ầm ầm.

Chap60:
_Quân, ra đây tớ hỏi xíu. Lan Anh gọi tôi
_Gì vậy cậu. Ra đến ngoài hành lang tôi hỏi.
_Chuyện cậu với Uyên là sao? Lan Anh nhìn thẳng vào tôi hỏi.
_Sao là sao, tớ thấy bình thường mà. Tôi tránh ánh mắt của Lan Anh nhìn xuống sân.
_Cậu nói dối.
_Sao tớ phải nói dối cậu làm gì? Tớ và Uyên vẫn bình thường mà. Tôi không nhìn Lan Anh mà nói tiếp.
_Thế tại sao ánh mắt cậu giống như đang trốn tránh thế.
_Tớ lừa, đào mỏ Uyên chán rồi, chuẩn bị tới Linh, cô ta cũng nhà giàu . Tôi quay mặt lại thấy một bóng dáng thân quen đang núp sau cánh cửa. Tôi thấy thế nên nói dù trong lòng không muốn nói ra những lời đó.
_Tớ không tin cậu là người như thế. Lan Anh lắc lắc vai tôi nói.
_Giờ cậu biết tớ như thế nào rồi đó. Hàiz. Thế nhé, đừng có nhìn mặt mà phân biệt tốt xấu. Tôi cười khẩy bước vào lớp thì bóng dáng thân quen đó chặn lại phía cửa.
_Ơ. Tôi giả vờ ngạc nhiên.
_Chát. Linh lạnh lùng giành cho tôi một cái tát, nhỏ hình như đã dùng hết sức tát vào má tôi, máu từ khóe miệng ứa ra một xíu.
_Linh , Quân hai người sao thế? Thằng Trung thấy thế liền hốt hoảng chạy lại cùng cả đám hỏi. Cả lớp thì chú ý, xì xào, bàn tán...
_Quân, mày sao thế? Thằng khánh hỏi tôi.
_Haha, giờ thì biết cái mặt rồi nha. Uyên cười khẩy.
_Sao vậy Quân. Trang từ từ hỏi.
_Không có gì đ.â.u.
_Chát. Cái tát này là của Uyên giành cho tôi.
_Tao không ngờ mày là người như thế, lúc trước tao tưởng mày khác với những đứa tao quen, nhưng tao lại ngu đến mức như thế. Uyên nói
_Mọi người giờ biết rồi nhé, out khỏi nhóm được rồi. Linh nhếch mép nói.
_Mày bị sao thế , giải thích cho tụi tao đi. Thằng Khánh nắm lấy cổ áo tôi lắc lắc.
_Mọi người...
_Hân. Tôi nhíu mày rồi kéo Hân ra ngoài.
_Quân, sao cậu phải làm thế. Hân hai mắt long lanh, nhìn là biết sắp khóc.
_Hì. Tớ không sao. Tớ muốn tốt cho mối quan hệ bạn hè thôi mà. Giờ tớ chỉ có cậu thôi á. Tôi mỉm cười nhưng lòng đau lắm. Nước mắt đang cố nín ở bên trong.
_Tớ biết rồi. Hấc. Hân nói rồi nước mắt tuôn ra.
_Không khóc mà. Giờ sắp vào học rồi. Mình vào thôi.
_Ờ. Hân quệt nước mắt rồi bước vào cùng tôi.
Bước vào lớp tất cả ánh mắt đều nhìn tôi vẻ khinh bỉ. Nhưng tôi không quan tâm cho lắm. Linh và Uyên thì không liếc lấy tôi một lần. Lan Anh, Phong, Trang, Trung, Khánh đều im lặng nhìn tôi giống như muốn có một lời giải thích phù hợp. Thằng Hòa thì chắc hẳn cũng biết lí do tôi làm vậy rồi.
Tiết 4 là tiết Lịch Sử bắt đầu. Tôi cảm thấy tiết học nặng nề. Bên dưới tôi là Linh, , Trang. Bên cạnh là Lan Anh. Mọi sự im lặng bao trùm xung quanh tôi.
Ngồi trong cái tiết học chán nản một lúc cũng tới giờ ra về.
Cả lớp ra về gần hết chỉ còn tôi và 9 người nữa.
_Mày còn đứng đấy làm gì sao không về đi. Uyên nói tôi.
_Kệ hắn đi. Linh tiếp
_Mọi chuyện đều có cách giải quyết, mọi người bình tĩnh lại đi. Thằng Phong nhăn mặt nói
_Không bao giờ tớ xem hắn là bạn nữa. Uyên nhìn thẳng vào mắt tôi nói.
_Quân. Hân nhìn tôi nói
_Đi thôi. Cả bọn đi trước tôi im lặng với Hân đi sau cùng.
Vừa bước ra đến cổng trường thì thấy 10 đứa con gái tóc xanh mỏ đỏ đứng ở bên kia đường.
Uyên và Linh, Trang thì gọi người cũng ở bên kia đường nhưng tụi nó đứng tản ra nên mấy đứa đó không chú ý đến.
_Cuối cùng mày cũng chịu ra rồi à con điếm. Con đó chỉ vào mặt Uyên nói.
_Bốp. Chát. Một cái tát của Linh dành cho con đó.
_Mày là đứa nào? Nói xong con đó nhảy vào cầm tóc Linh giật.
_Tụi mày lên. Con đó nói nhưng tụi kia bị mấy người của 3 nhỏ vây kín rồi.
_Mày, tụi mày. Con đó hoảng lên.
_Giờ thì xem nha con chó. Uyên vào đánh con kia.
_Chát. Thế là 3 nhỏ vào đánh. Tôi thì thấy khó chịu lắm. Nhìn thấy con kia bị đánh cũng thấy tội tội sao ý.
_DỪNG LẠI. Tôi kêu lớn rồi vào cản 3 nhỏ ra.
_Mày muốn gì? Uyên bực tức nói
_Đánh thế đủ rồi. Tôi đỡ con kia dậy.
_Mày muốn làm anh hùng rơm à thằng chó. Một thằng trong nhóm Uyên nói.
_Im lặng. Rồi tôi cà nhắc vào trong.
_Bạn về đi. Tôi nói nhỏ với con đó.
_Mình cảm ơn.
_ĐỨNG LẠI. AI CHO MÀY VỀ. Uyên hét lớn, nhìn cái con bị đánh thì đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch.
_Bạn cứ về đi. Tôi nói mà không quan tâm đến lời Uyên.
_Thôi, thế được rồi. Lan Anh, Hân, cùng tụi con trai vào cản.
_Hân lên xe tớ chở về. Tôi ánh mắt buồn nói Hân.
_Ừ.
_Cẩn thận đấy Hân. Tớ ngửi thấy mùi... Linh lạnh lùng nói
_Không sao đâu Linh. Hân nói rồi nhìn vào mắt tôi. Chắc nhỏ biết tôi bây giờ như thế nào.
Tôi cùng Hân phóng xe về nhà nhỏ......

Chap61:
Trên đường về nhà Hân, nhỏ im lặng không nói gì.
_Thôi, tớ về luôn đây. Tôi quay xe lại khi chở Hân về tới nhà
_Ừ, cậu về nhé. Hân mỉm cười nhìn tôi.
_Ừ nà.
Tôi quay xe đi, rồi đề ga phóng đi lung tung. Cuối cùng tôi dừng lại ở Bờ Hồ. Tìm một góc im để ngồi. Nhìn lơ đễnh xung quanh thì thấy nhiều học sinh cũng đang trên đường về nhà. Nhìn lại mình thì có nhà nhưng không về được. Cũng phải thôi ví phải đi học và đi làm mà.
Ngồi một lúc thì tôi cũng phóng về nhà.
_Mày đi đâu giờ mới về thế? Thằng Hòa ở dưới phòng khách thấy tôi bước vào liền hỏi.
_Tao chở Hân về rồi đi loanh quanh ý mà. Tôi cười đáp
_Mày nghĩ mày làm vậy đúng hay sai.
_Tao không biết nhưng tao chỉ có thể làm vậy thôi. Tôi thở dài đáp.
_Ừ, tao tin mày làm đúng. Có gì thì cứ nói tao.
_Ừ, mà Uyên với bé Sún đâu rồi? Tôi hỏi
_Đang ở trên phòng ấy.
_Mà tao chưa biết nhà thuê tao làm gia sư. Tôi hỏi tiếp.
_Ặc, tao cũng quên mất mày chưa biết đường nhỉ? Tối tao đi với mày. Thằng Hoà nói.
_Thôi, tao lên phòng đây mà mày giấu chuyện tao đi làm gia sư giùm.
_Ừm.
Tôi bước lên phòng cất cặp rồi bước vào WC rửa mặt cho tỉnh táo.
Thay đồ áo một lúc rồi cà nhắc bước xuống nhà.
_Sún.
_Im lặng.
_Có cần anh giúp gì không? Tôi cà nhắc tới chỗ Bé Sún và Uyên đang nấu ăn.
_Mày lên đi , tụi tao không cần mày giúp. Uyên quay lại nói.
_Chị Uyên... Sún ngạc nhiên nói.
_Chị không sao đâu, chị khuyên em nên giữ khoảng cách với tên này. Uyên thẳng thừng nói
_Ơ. Sún không biết nói gì? Bé giận tôi nhưng không tới mức giận như thế.
Tôi im lặng lại rán cá kệ nhỏ nói gì thì nói.
_Sao mày không nói gì thế? Hay là Câm rồi. Uyên nói tiếp.
_Cô nói hơi quá rồi đó. Tôi bực mình quay sang nói.
_Chị hơi quá rồi đấy, chị xin lỗi anh Kòi đi. Sún nhăn mặt nói
_Xin lỗi hắn ư, không bao giờ. Uyên nhếch mép nói.
Tôi cũng không nói gì nữa nấu ăn xong thì 4 đứa lại ngồi vào bàn ăn. Nhưng không khí vẫn như vậy khó chịu lắm.
Kết thúc bữa ăn một cách tẻ nhạt. Tôi lại lên phòng nằm.
_Cốc cốc. Tiếng gõ cửa
_Sún. Tôi lại mở cửa thì thấy bé đang đứng ngoài.
_Em muốn hỏi anh chuyện này? Sún kéo tôi ra ngoài lan can.
_Chuyện gì?
_Sao anh phải làm thế? Sún quay qua hỏi tôi.
_Làm gì là làm gì? Tôi nhíu mày hỏi.
_Anh nói ra đi.
_Anh vào phòng đây. Tôi bước vào phòng lẩn tránh câu hỏi của bé.
Tôi thả mình vào chiếc giường ngủ một giấc ngon lành lúc nào không hề hay biết.
_Oáp. Tôi nhíu mày tỉnh dậy rồi bước vào WC thả mình vào dòng nước mát lạnh từ vòi hoa sen chảy xuống.
Bước xuống nhà thì thấy Uyên vừa đi ra ngoài luôn. Tôi dõi theo thì thấy nhỏ đang ngồi trên xe thằng gì đó quen lắm mà tôi lúc đó không nhớ ra.
Lại bật Tivi lên xem phim đánh nhau kênh HBO. Tôi ở quê cũng được xem cáp ở nhà một bên rồi. Lúc đó nhỏ thấy phim đánh nhau là dán mắt vào xem.
Cả buổi chiều cũng không biết làm gì. Tôi lấy bóng ra đá một mình, rồi vào trong phim mở đầu xem Tom And Jerry. Ngồi xem mà cười vì con mèo Tom ngu thật.
Ngồi xem một lúc cũng xong thời gian của một buổi chiều.
Thằng Hòa đi đâu cũng vừa về.
_Đi đâu cũng không gọi tao. Tôi nói
_Tao đi sinh nhật con bạn, tao biết tính mày nên tao không muốn gọi. Thằng Hòa đáp
_Ừ,chỉ có mày hiểu tao đó. Thôi vào tắm đi thằng tó tao nghe hôi hôi ở xung quanh đây.
_Đậu xem lại mày đi. Khác gì tao.
_Tao chả có gì cả, thôi, kút để tao xem film hoạt hình. Tôi đá mông nó.
Đang lơ mơ xem film thì thấy Uyên về. Thằng chở Uyên không ai khác chính là thằng người yêu trước của Na. Vì lúc trước tôi chở Na về nhà thì thằng này chở một thằng nữa phóng vào nhà nhỏ.
Uyên vào thấy tôi nhưng nhỏ không thèm nhìn lấy một cái.
Tôi thì lo cho Uyên lắm, cái thằng kia không thể tin tưởng được.
Ngồi một lúc rồi 4 đứa lại ngồi vào bàn ăn.
Ăn cơm xong tôi lên phòng ăn mặc quần áo gọn gàng rồi soạn một cuốn sổ tay và một cuốn sách giáo khoa, bài tập nâng cao Toán lớp 9 vì đứa tôi làm gia sư học kém toán.
Chuẩn bị xong tôi và thằng Hòa phóng đến nhà thuê tôi làm gia sư. Đi thẳng từ nhà ra rồi quẹo trái đường xyz rồi lại chạy thẳng rồi quẹo phải. Tiến sâu vào bên trong thì thằng Hòa dừng trước một ngôi nhà to, 4 tầng......

Chap62:
Tôi bước tới và bấm chuông.
_King...coong. Được một lúc thì có một cô ra mở cửa. Cô này tầm 35 tuổi nhìn vẫn trẻ lắm.
_Cháu tìm ai thế? Cô ấy hỏi
_Dạ cháu tới làm gia sư. Tôi nói
_Cháu vào nhà đi. Cô ấy mở cửa cho tôi vào.
_Cháu tên gì? Nhà ở đâu sao cô thấy hình như cháu không phải ở đây. Cô ấy quay sang hỏi tôi.
_Dạ, cháu tên Quân. Sinh năm 97 ở Nghệ An. Lên nhà bác đi làm rồi học luôn. Tôi thật thà đáp.
_Ừ, cô tên Ánh, con gái cô tên Phương. mà con bé nhà cô nó phá, nó học kém môn toán nữa. Mà chuẩn bị thi cử lên cấp 3 rồi. Cô mong cháu giúp cho em nó với. Cô ấy mỉm cười rồi nói.
_Vâng, cháu sẽ cố ạ. Tôi mỉm cười lại đáp.
Bước vào trong nhà.
_Ai vậy mẹ. Một con nhỏ tóc mây dài búi hai bên, nhìn xinh hơn Uyên luôn. Khuôn mặt đáng yêu, má núm. Nói chung là trên cả tuyệt vời. Nhưng nhỏ này mặc cái áo pull thùng thình và một chiếc quần đùi ngắn cũn.
_Con gái con đứa lên mặc lại đồ áo ngay ngắn đi. Cô Ánh khó chịu nhìn Phương.
_Kệ con mà, trời nóng lắm mẹ à. Phương nhõng nhẽo.
_Mà ai đây mẹ.
_Anh này tên Quân. Hơn con một tuổi đấy. Anh ấy sẽ làm gia sư của con đấy. Cô Ánh nói.
_Trông gầy nhưng cũng được, con sẽ chăm sóc anh ý tận tình. Phương đi một vòng rồi xem xét tôi rồi cười hí hửng nói.
_Mày đừng có mà phá đấy. Thôi, hai đứa lên nhà học đi. Cô ấy nói rồi lại ngồi vào ghế xem tivi.
_Vâng, mình đi thôi anh. Con nhỏ mỉm cười giả tạo lắm, nhìn mặt nguy hiểm thôi rồi.
_Ừ. Tôi từ giờ mới nói một câu rồi theo nhỏ này lên phòng.
Đi lên tầng 2 , quẹo trái là thấy phòng nhỏ luôn.
_Ông vào đi. Lạnh lùng nói chứ không cười cười như lúc nãy nữa.
_Ừ. Bước vào phòng Phương, tôi ngửi thấy một mùi hương tỏa ra. Phòng Phương cũng rộng, giường rộng tầm 2m, trên giường toàn gấu bông đủ thứ. Ở phía góc phải có cái tủ đựng quần áo. Bên trái là WC đối diện chéo với giường cách xa tầm 4m là bàn học.
_Giờ học luôn nhé. Tôi nói
_Khoan?
_Sao?
_Trước lúc học tui cần dặn ông 3 điều kiện. Phương ngồi xuống giường tôi thì đứng nhìn nhỏ.
_Điều kiện. Tôi nhấn mạnh nói
_Thứ nhất, đừng có xưng anh em với tui.
_Thứ hai, đừng có ra giọng lớn với tui.
_Thứ ba, lúc nào tui thích học thì học.
_Nếu ông mách mẹ tui thì ông đừng có trách tui. Phương nói giọng vẻ thách thức
_Bạn nói xong chưa, giờ tới lượt mình nói. Mình chỉ cần bạn làm cho mình 2 điều kiện. Tôi tự nhiên ngồi xuống ghế rồi quay lại nói.
_Nói đi.
_Một là mình mong bạn ăn mặc kín đáo một chút. Hai là khi mình học không được quậy phá. Tôi nói
_Thứ nhất thì Ok, thứ hai thì phải suy nghĩ đã. Phương đáp.
_Ok, xem như là thế. Giờ vào học. Tôi quay lại bàn và mở quyển sách toán đại số ra để ôn lại kiến thức đã mất cho nhỏ.
_Ừ. Phương nói rồi lại ngồi gần tôi. Tôi cảm nhận được hương thơm từ người nhỏ phát ra.
_Bạn học hổng kiến thức môn toán à. Tôi quay qua nhìn vào khuôn mặt đáng yêu đấy hỏi.
_Ừ. Nhỏ không nhìn lấy tôi mà cầm cái bút xoay xoay.
_Đưa sách vở ra học. Tôi khó chịu nói.
_Ông nói đi, tui đang nghe đây.
_Bạn tháo cái nghe ra giùm mình. Tôi giật cái tai nghe ở bên tai trái nhỏ.
_Ông hơi quá rồi đó, không ai dám làm với tui đâu. Nhỏ trợn mắt quay sang tôi nói.
_Đưa sách vở ra. Tôi không chú ý tới lời nhỏ mà nói.
_Ông chưa xong với tui đâu. Phương lườm tôi rồi cũng ngoan ngoãn đưa sách vở ra.
_Bút đâu. Tôi quay qua hỏi
_Hết mực.
_Nè.
_Không cần.
_Thế sao học.
_Cứ dạy đi...
_Cốc...cốc...cốc. Đang nói chuyện, trao đổi với Phương thì có tiếng gõ cửa bên ngoài.
_Phương ra mở cửa. Mẹ đưa cho hai đứa đĩa hoa quả nè. Cô Ánh nói.
_Vâng, mẹ đợi con tí ạ. Phương lừ mắt nhìn tôi rồi quay bước ra mở cửa cho cô Ánh.
_Quân, cháu sang ngồi ăn hoa quả rồi lại học này. Cô Ánh cười hiền rồi nói
_Dạ. Tôi cũng bước lại lấy miếng táo ở trên đĩa Phương với Cô Ánh thì ngồi trên giường, tôi thì đứng.
_Cháu ráng giúp bé Phương nhà cô. Nó quậy lắm. Cô Ánh ăn miếng táo rồi nói.
_Mẹ, con quậy lúc nào chứ. Phương nhõng nhẽo nói.
_Thôi cô, tui là tui biết cô quậy đến mức nào rồi. Cô Ánh quay qua nói Phương.
_Mà buổi chiều cháu học không Quân?
_Dạ không ạ. Cháu chỉ học ca sáng, chiều được nghỉ ạ. Tôi lễ phép nói
_Thế cháu có thể đến dạy bé nhà Cô học vào chiều thứ 3 ,5 ,7 và chủ nhật được không? Chiều thứ 2,4,6 bé Phương phải đi học ở trường.
_Dạ cháu sẽ tới ạ. Tôi đáp thì nhận được ánh mắt rất ư là thiện cảm của Phương.
_Mẹ ơi, con học ở lớp đã mệt rồi. Giờ sao về nhà còn học hở mẹ. Phương chu mỏ nói
_Ít ra cũng cho con một buổi để nghỉ ngơi, xã street chớ, hic.
_Bạn ấy nói cũng đúng đó cô. Học nhiều chưa chắc là tốt lắm đâu, ngoài việc học còn phải giải trí nữa. Tôi thật thà nói tiếp
_Thế cũng được. Cho cô chủ nhật được nghỉ nhưng tối nào cũng phải học và nghe lời thầy Quân nghe chưa?
_Dạ. Phương xụ mặt xuống vẻ mặt như không được như ý mình cho lắm.
_Thế thôi, hai đứa học đi. Cô xuống phòng đây, mà Quân nếu nó mà không chịu học hay quậy phá thì nói với cô nhé. Cô Ánh nói
_Dạ vâng. Tôi đáp
_Ông ngon quá hơ, giờ có mẹ tôi đứng phía sau luôn. Phương nói khi cô Ánh đã bước xuống phòng.
_Lại học nào. Tôi quay đầu lại nói.
_Ừ.
_Bài này như thế này... Thế...Sai rồi...
_Ông phải chỉ rõ cho tui mới biết được chớ. Tui ngốc môn này từ năm lớp8 rồi. Phương nhăn mặt nói.
_Thế môn văn, môn anh... Thì sao? Tôi hỏi
_Văn thì tui nhắm mắt cũng được 9điểm, anh thì cũng tạm. Toán thì chịu.
_Thế là bạn bị mất gốc rồi. Giờ toán bạn đang học thì bạn đang học vẹt. Kiến thức ngày hôm nay học thì nhớ. Nhưng ngày mai, ngày kia thì quên. Tôi giảng giải.
_Ờ. Phương nói rồi lấy điện thoại ra lướt facebook.
_Cất điện thoại tí rồi chơi. Tôi nhìn lên đồng hồ thì cũng 19h15 phút rồi.
_Thôi, tui giải lao tí. Nhỏ nhảy lên giường lướt điện thoại rồi lấy chăn đắp lên người. Vì nhỏ mặc quần ngắn mà.
Tôi thì cũng lắc đầu im lặng rồi lấy sách toán lớp 9 liệt kê hết công thức và những bài giải của chương I đã. Dù gì giờ cũng chưa có gì để dạy cả. Tôi lật từng trang sách rồi ghi ra vào một quyển sổ. Ngồi được tầm 30phút thì cũng xong.
Tôi vươn vai một cái, quay lại đầu giường thì thấy Phương ngủ rồi.
Tôi bỏ sách vở vào trong cặp cho nhỏ. Rồi mình cũng cất sách vở vào cặp luôn. Tôi tiến bước ra tới cửa rồi xuống chào cô Phương rồi phóng xe về.
Đề ga đi rồi nhớ lại con đường thằng Hòa mới đi. Tôi cứ tiến thẳng như thế và không biết mình ở đâu hay bị lạc rồi. Tôi phóng xe lại hỏi chú bán hàng rong bên đường.
_Chú ơi, cho cháu hỏi đường abc ở đâu ạ? Tôi nói
_Đường abc à cháu, giờ cháu quay đầu lại thấy đường Lý Thường Kiệt rồi rẽ trái xong rồi đi thẳng xuống có cái quán càfê to to ở cuối đường rồi cháu rẽ phải là thấy. Chú bán bánh mì vừa nói vừa chỉ.
_Dạ cháu cảm ơn nhiều. Tôi cúi đầu rồi quay đầu xe lại, đi chán chê cuối cùng cũng thấy đường về nhà.....

Chap63:
Tôi phóng xe vào gara rồi bước vào nhà. Cái chân thì cũng đã bớt sưng hơn trước, tôi cũng phải cà nhắc nữa.
_Về rồi hả thằng tó. Thằng Hòa ngồi xem Tivi ở dưới phòng khách quay qua hỏi tôi.
_Ừ, mà Bé Sún với Uyên đâu. Tôi nhìn xung quanh hỏi.
_Sún thì đang lo học bài trên nhà, còn Uyên thì lúc nãy có thằng nào vừa đến chở ấy.
_Có phải thằng đi Exciter màu trắng không? Tôi hỏi
_Ờ, mà sao mày biết, quen hắn à.
_Lúc trước thằng này tán Na, rồi chia tay Na qua tán Uyên. Tí Uyên về mày khuyên giùm tao.
_Ừ, tao cũng thấy thằng này gian gian lắm. Tí về tao nói nhưng sợ Uyên không nghe thôi. Thằng Hòa nhăn mặt nói.
_Mày cứ nói đi, tao nghĩ Uyên thông minh đủ để nhận biết mà.
_Thôi, tao lên phòng tí đây.
_Bấm nút đi, à mà con nhỏ mày làm gia sư thế nào, xinh hay xấu, cá sấu hay hotgirl. Tiếng thằng Hòa lải nhải phía sau.
_Trên cả tuyệt vời. Tôi quay đầu lại nói
_Định mệnh, nói rõ ra đi. Thằng Hòa nghe thấy thế liền nhảy qua ghế chạy lại phía tôi.
_Cẩn thận tao mách Trang.
_Áđù, bạn tốt à nhầm anh em ta cả, mày vẫn là em tao đấy.
_Nói chung là xinh nhưng không phải dạng vừa đâu. Tôi cười đểu vừa bước lên cầu thang vừa nói.
_Thế là tao hình dung được con đó rồi, mày không cần phải nói gì thêm nữa. Thằng Hòa nói
_Hình dung gì? Tôi nhíu mày hỏi.
_Tao thấy thương tiếc cho mày, khi dạy phải một đứa lascote. Thằng Hòa nói tiếp.
_Ờ, cho là thế đi. Tôi cũng bó tay thằng Hòa rồi lắc đầu bước vào phòng. Thằng Hòa cũng về phòng nó.
Bước lại bàn học tôi soạn thời khóa biểu ngày mai gồm có. Văn, Thể, Toán, Anh.
Tôi lấy vở ra soạn văn bài xyz được một lúc cũng xong. Mở sách toán ra ôn một tí nữa.
Đang ngồi ôn bài thì nghe thấy tiếng xe máy ở ngoài cửa. Tôi mở cửa phòng rồi chạy ra ngoài ban công nhìn xuống phía dưới thì thấy Uyên đang mỉm cười vẫy tay chào thằng đó. Tôi cũng không biết làm gì hơn ngoài đứng nhìn. Không lẽ giờ xuống nói với Uyên. _Đừng chơi với thằng đó, nó lừa cậu đấy. Nếu mà nói thế là người nhận được cái tát không khác chính là tôi. Đứng suy nghĩ một lúc tôi chạy qua phòng thằng Hòa.
_Cốc...cốc thằng tó, mở cửa. Tôi gõ cửa gọi vào trong.
_Shit, cửa không khóa vào đi. Tiếng nó vọng ra.
Tôi liền mở cửa ra thì chao ôi, quần áo nó vứt lung tung trên giường. Nó ngồi trên ghế chơi facebook trong laptop.
_Uyên về rồi. Xuống khuyên Uyên giùm tao. Tôi nói
_Định mệnh, đợi tí tao nghe rồi. Thằng Hòa gõ phím rồi gấp laptop lại.
_Mày xuống khuyên đi, tao ở trên này.
_Xuống cái gì để Uyên về phòng đã chứ. Thằng Hòa đáp.
_Ừ, mày nói cũng có lí. Tôi gãi đầu đáp.
_Hai anh nói gì mà lớn thế? Bất thình lình tiếng Sún ở phía sau lưng nói.
_Nói gì đâu? À mà Sún ơi. Thằng Hòa.
_Dạ, gì anh?
_Em có biết thằng hay chở Uyên mấy ngày hôm nay không? Thằng Hòa hỏi tiếp.
_Dạ có, em cũng hỏi chị Uyên. Chị đáp thằng đó là bạn trên Facebook nhắn tin rồi làm quen thui. Sún đáp
_Em khuyên giùm anh với Uyên là đừng có qua lại với thằng đó, hắn không tốt đâu. Thằng Hòa nói tiếp.
_Sao anh biết? Sún nhìu mày hỏi.
_Ờ thì... Thằng Hòa gãi đầu quay qua nhìn tôi
_Ờ thì anh thấy hắn đang cặp kè với đứa con gái khác. Thằng Hòa quay lại nói.
_Chị Uyên với anh kia là bạn mà.
_Ặc. Nói với em đến sáng mai cũng chưa xong. Em về phòng học đi. Thằng Hòa lắc đầu nói.
_Em học xong rồi, mà anh Kòi sao cứ im thế? Bé Sún quay qua nhìn tôi hỏi.
_Có gì đâu mà nói. Xuống phòng khách xem phim đi Hòa. Tôi nói rồi bước xuống trước.
Một lúc sau thì thấy Uyên cùng xuống theo bé Sún và thằng Hòa.
_Mày lúc nãy đi đâu thế? Uyên nhìn tôi hỏi.
_Đi đâu là đi đâu. Tôi quay qua đáp
_Tao thấy mày đi qua đường Lí Thường Kiệt. Uyên nói tiếp
_Đi dạo. Tôi cũng trả lời cho qua.
_Đi dạo, hơ, nực cười, hay lại đi tìm đối tượng mới. Uyên cười khẩy nhìn tôi nói.
_Đối tượng. Tôi nhấn mạnh đáp
_À mà Uyên này. Thằng Hòa thấy tình hình hơi căng thẳng xen vào nói.
_Gì Hòa?
_Cái thằng lúc nãy mới chở Uyên về đấy. Hắn không tốt đâu, cẩn thận vào. Chọn bạn mà chơi. Thằng Hòa nói.
_Anh ta cũng tốt mà, sinh năm 95 đẹp trai nhà giàu, còn hơn một số người nhìn mặt thì hiền mà trong tim thì... Uyên đang nói dở chừng thì bị Sún cắt ngang.
_Mọi người đi ăn kem không? Nóng quá à. Sún phồng má nói
_Ok, hihi. Uyên cười với Sún.
_Lên thay đồ đi mày. Thằng Hòa kéo áo tôi.
Đi được một đoạn thì...
_Không có tiền thì ở nhà nha mày. Haha. Uyên nói.
Tôi thì bất giác đứng lại nước mắt bắt đầu tuôn ra.
_Chẳng lẽ Uyên cũng vậy sao??? Tôi thầm nói

Chap64:
_Để tao lại nói với Uyên. Thằng Hòa bực mình nói
_Mày cứ để thế, tao không sao đâu. Tôi dặn lòng rằng không được khóc nhưng nước mắt không nghe theo sự điều hành của não bộ. Một giọt nước mắt tuôn ra mang theo nhiều nỗi buồn.
_Nhưng tao thấy Uyên quá lắm. Thằng Hòa bực mình nói.
_Thôi, tao lên phòng tí đây. Nhớ !!! Là không được nói gì với Uyên nha. Mà tao không đi ăn kem đâu. Tôi nói rồi từng bước lết về phòng. Thằng Hòa chắc nó cũng hiểu nên nó cũng ậm ừ cho qua.
Bước vào phòng điều đầu tiên tôi làm đầu tiên là vào WC khóc rồi tắm luôn.
Bước ra khỏi WC tôi thả mình trên giường suy nghĩ về cuộc sống trước mắt.
Từng câu hỏi, từng câu trả lời tôi đều tự suy nghĩ ra và điều tôi kết luận sau một thời gian không ngắn cũng chả dài là. _Đi tìm việc làm vào chiều thứ 2, 4, 6 và sẽ ra ngoài ở một thời gian để tránh gặp mặt Uyên.
Kết thúc suy nghĩ bởi tiếng gõ cửa bên ngoài.
_Cốc...cốc
_Ai thế? Tôi gọi vọng ra
_Tao đây. Thằng Hòa nói
_Vào đi.
_Cửa khóa bên trong, tao vào bằng niềm tin à.
_Lúc nãy tao quên. Tôi bước dậy ra mở cửa cho thằng Hòa vào.
_Hay mày nói thật cho Uyên biết đi, tao thấy tình hình thế này không ổn? Thằng Hòa ngồi xuống giường rồi quay qua nhìn tôi nói.
_Mày thấy lúc nãy Uyên nói với tao cái gì rồi đấy, nói giờ thì cũng để làm gì chứ, một lần dứt kiểu này cho khoẻ. Tôi cười khẩy nhìn thằng Hòa nói.
_Tao cũng có một chuyện muốn nói với mày luôn. Tôi nói tiếp
_Chuyện gì?
_Tao muốn tránh mặt Uyên một thời gian. Nên tao sẽ ra khỏi nhà một thời gian. Tôi chắc nịch nói
_Thế mày tính ở đâu? Thằng Hòa hỏi nhẹ.
_Tao không biết, để chiều mai tao đi tìm phòng trọ với tìm việc làm luôn.
_Ừ, có gì thì gọi tao. Cần gì tao sẽ giúp.
_Ờ.
Hai thằng nói chuyện một lúc rồi thằng Hòa cũng về phòng. Tôi cũng đóng cửa phòng lại rồi lên giường nằm ngủ.
Sáng hôm sau tôi lại thức dậy vào lúc 5h30.
Vẫn lịch trình cũ tôi lại lên trên tầng thượng hít thở không khí của mùa hè ở Hà Nội. Tôi nhìn xuống phía dưới thì có người đang chạy thể dục, có người đang chạy xe bán hàng rong...
Ngắm quang cảnh buổi sáng một lúc tôi
bước xuống bếp nấu ăn. Mở tủ lạnh ra thì còn vài quả trứng gà, và thịt bò đang được bọc bên ngoài bằng hộp nhựa. Tôi lấy 4 quả trứng gà ra và up la lên. Sau một lúc thì cũng xong, tôi chọn cho mình một phần ăn. Ăn xong tôi phóng lên nhà mặc quần áo và lấy cặp sách đi học luôn.
Phóng xe đi tôi không biết đi đâu và sẽ tới đâu. Tôi cứ đi thẳng đường tới trường thấy cũng lơ thơ vài người đang đi tới tôi phóng qua và tiến thẳng rồi rẽ trái đường Trần Quốc Toản rồi đi thẳng.
Đang đi vào một cái đường nhỏ trong lối thì thấy bên đường đang có mấy đứa con nít tầm 5 hay 6 tuổi gì đấy đang vây quanh làm gì đấy.
_Ăn trộm nè.
_Cho mày chết.bụp...
Tôi tò mò đi một đoạn rồi quay xe lại.
_Mấy đứa đang làm gì thế? Tôi nhỏ nhẹ nói
_Dạ thằng này ăn cướp đồ ăn của em. Thằng tóc bờm nói
_Đâu, anh xem. Tôi nói xong thì mấy đứa kia tản ra đập vào mắt tôi là một cô bé chứ không phải thằng bé. Cô bé đó mặt mũi lấm lem, tóc ngắn kiểu tôm boy. Bé mặc một chiếc áo xanh bị rách vá tùm lum, cô bé ngồi khúm lại giữ trong tay chặt cái bánh mì đang còn ăn dở. Tôi nhìn mà không biết nói gì hơn ngoài việc đỡ cô bé ấy đấy dậy.
_Mấy em về đi, để anh xử lí cho. Tôi giả vờ nói. Nói xong tôi cảm nhận sự run rẩy của cô bé.
_Dạ. Mấy đứa nhỏ kia tản đi.
_Em có sao không? Tôi ngồi xuống hai giữ lấy vai của cô bé đáng thương đó.
_Ba mẹ em đâu, đừng sợ anh không làm gì em đâu? Tôi vuốt mái tóc của cô bé đó ra.
_Ba mẹ em mất rồi. Cô bé nhìn tôi nói, tôi cảm nhận được sự vô cảm trong ánh mắt của bé. Nó vô hồn không có cảm xúc.
_Thế giờ em ở đâu, ở với ai?
_Em không có nhà, không ai thân thích em được tụi mấy anh kia cho ăn rồi bắt em đi kiếm tiền. Nếu em không có tiền thì tụi nó sẽ cho em nhịn đói. Cô bé ánh mắt buồn nói tiếp.
_Anh xin lỗi , anh không có gì để cho em. Tôi lục tung hai túi quần cũng không có gì để cho cô bé.
_Vâng, em cảm ơn. Thôi, chào anh ,em đi kiếm tiền đây. Cô bé quay lưng đi.
Tôi bất thần hướng mắt theo cô bé đó. Một thiên thần bé nhỏ, một cô bé 5 tuổi mà phải làm kiếm tiền. Tôi nhìn lên trời tự hỏi.
_Đời sao có nhiều người đáng thương, khổ đến vậy chứ....

Chap65:
Tôi đứng nhìn cô bé ấy một lúc rồi quay đầu xe về trường.
Phóng tới trường cũng 6h30 rồi. Học sinh cũng tới gần như là đông đủ rồi.
Nhìn mấy anh chị lớp 11, 12 đang đá cầu, đuổi đánh nhau, chọc ghẹo nhau... Đang thơ thẩn nhìn thì có một bàn tay đặt lên vai tôi, theo phản xạ không điều kiện tôi quay lại nhìn thì thấy khuôn mặt trẻ con không ai khác là chị Oanh. Tuy chị hơn tôi 1 tuổi nhưng tính cách của rất con nít, hay khóc hay cười nhưng cũng hay lạnh lùng. Đôi lúc lại tỏ vẻ người lớn.
_Quân em có chuyện gì à?
_Sao chị hỏi thế? Tôi quay qua hỏi.
_Trang kể cho chị nghe hết rồi? Chị Oanh nhìn tôi nói .
_Có phải vì lúc ở phía dưới cănteen nên em mới phải làm như vậy không?
_Thôi, em phải vào lớp làm vệ sinh. Em đi trước đây. Tôi tránh né câu hỏi của chị Oanh.
Bước vào lớp thì cũng tới cả rồi. Thằng Hòa, Khánh, Trung, Uyên, Linh, Trang, Phong, Hân, Lan Anh đều tới đông đủ cả rồi. Tôi im lặng bước tới chỗ ngồi của mình.
_Sao tới trễ vậy mày? Thằng Phong hỏi tôi.
_Tao đi dạo loanh quanh. Tôi đáp
_Hay là... Uyên nói dở chừng rồi đưa ngón tay lên vuốt cằm nói.
_Là gì?
_Không có gì? Thôi tụi mình xuống cănteen ngồi đi. Uyên nói tiếp.
_Ờ.
_Mấy bà đi đi. Tụi tui ở đây chút. Thằng Trung nói
_Ừ, tí xuống nhá. Còn mày thì... Hơhơ... Uyên cười khẩy nhìn tôi rồi lắc đầu.
Thấy Uyên nói kiểu thế tôi cũng chỉ im lặng rồi nhếch mép.
_Tụi kia đi rồi, giờ mày nói đi. Tại sao lại làm thế? Thằng Khánh bước lại gần tôi nói.
_Tụi mày không hiểu đâu. Tôi đáp
_Đến lúc nào đó,tụi mày sẽ hiểu ra vấn đề thôi. Tôi nói tiếp
_Tao không tin mày làm thế, nên tao sẽ chờ tới lúc đó.
_Tao cũng vậy.
_Tao cũng thế. Ba thằng Phong, Trung, Khánh nói.
_Ừ.
Đang nói chuyện với ba đứa thì ngoài lớp có đứa con gái đang nhìn tôi và một đứa con gái khác. Người đó không ai khác chính là chị Oanh và ai đó
_Quân.
_Dạ. Tôi bước ra ngoài gần đáp.
_Hihi, chắc em cũng biết ai đây phải không? Chị Oanh nhìn tôi hỏi.
_Dạ, ai đây ạ? Tôi ngạc nhiên nhìn người con gái đi bên cạnh chị Oanh.
_Là...
_Em chào hai chị. Thằng Trung hớn hở chạy ra nói
_Ơ, em này là ai thế Oanh. Đứa con gái hỏi.
_Em tên Trung nè, em nhắn tin với chị đó.
_À là em hả. Chị Hằng nói
_Dạ.
_Quân, đi theo chị một tí nào? Chị Oanh nhìn tôi nói
_Hằng , mày ở đây tí nha. Tí tao quay lại. Chị Oanh nói tiếp.
_Ờ, đi đi. Chị Hằng cười.
Chị Oanh dẫn tôi đi xuống sân trường rồi ngồi ở cái ghế đá bên dưới cây phượng.
_Chị gọi em tới đây có chuyện gì nói à? Tôi ngồi xuống ghế rồi quay qua hỏi.
_Chị sẽ im lặng, sẽ giữ bí mật. Hãy xem chị như một pho tượng giờ em hãy nói đi. Chị Oanh nói xong rồi nhắm mắt lại.
_Thật ra...blap...blap...em chỉ muốn tốt cho mọi người thôi. Tôi sau một lúc suy nghĩ thì cũng nói ra với chị.
_Hóa ra là thế à? Tiếng nói của một người con gái.
_Cậu làm vậy có đáng không? Một người nữa lên tiếng.
Tôi bất thần quay lại nơi phát ra tiếng nói không ai khác chính là Trang và Lan Anh.
_Sao hai...hai người lại ở đây. Tôi nói.
_Không ở đây làm sao mà biết tại sao cậu lại làm thế? Lan Anh nhìn tôi nói.
_Chị Oanh có phải chị... Tôi quay sang hỏi.
_Đúng chị Oanh gọi bọn tớ ra đấy, đáng ra là Uyên , Linh cũng đi. Nhưng hai người kia không đi. Trang xinh nói.
_Chị xin lỗi, chị muốn em không phải hiểu lầm nữa. Chị Oanh nhìn tôi nói.
_Tớ mong hai cậu, và chị Oanh không nói với ai nữa. Kệ Uyên và Linh, tớ/em không muốn hai người kia biết. Tôi nói.
_Nhưng...
_Thôi, tớ/em vào lớp trước đây.
Tôi bước khỏi ghế đá và bước vào lớp. Bước vào trong lớp thì Uyên và Linh cùng tụi thằng Hòa đang nói chuyện. Tôi cũng bước lại chỗ ngồi rồi tiếng trống vào học bắt đầu....

Chap66:
Tiết đầu là tiết Văn, tôi lại thả mình vào tác phẩm, những câu thơ câu văn trong văn bản làm tôi cảm thấy thoải mái hơn vào lúc này.
_Hân. Thằng Phong ở bàn trên quay qua nói.
_Gì hở Phong? Hân nhíu mày hỏi.
_À, tớ hỏi chiều cậu có rảnh không mà? Thằng Phong nói.
_Không, chiều tớ đi làm nà.
_À, thế thui. Hẹn cậu lúc khác đi chơi vậy. Thằng Phong tiếc nuối đáp.
Đang nghe giảng rồi viết bài thì cô giáo bước xuống bàn Uyên.
_Cô mời em đứng dậy?
_Dạ, sao vậy cô. Uyên è dè đứng dậy.
_Sao trong giờ học em lại sử dụng điện thoại? Cô Hồng dạy văn nói tiếp.
_Dạ ,em em... Uyên cúi đầu ấp úng.
Tôi quay xuống nhìn Uyên, Uyên thay đổi quá nhiều so với trước. Tôi với Uyên bây giờ như hai người xa lạ vậy.
Rồi tôi quay sang nhìn Linh. Linh cũng không tin tôi ư. Tôi cứ nghĩ Linh sẽ không giống Uyên nhưng tôi quá ảo tưởng vì một chữ Tin rồi. Từng câu hỏi đặt ra trong đầu tôi. Có lẽ w-a-p-v-i-p-r-o tôi đã quá lầm một thằng nhà quê nhà nghèo vừa mới đặt chân ra thành phố, nó chưa biết gì về ở thủ đô này. Nhưng cái điều mà nó chắc chắn nhất về con người ở đây là khinh thường người nghèo.
Bất thần Linh quay lại nhìn tôi. Hai ánh mắt chạm vào nhau. Tôi và Linh nhìn nhau khoảng cách tầm 15cm.
Tôi vội quay lại tránh né ánh mắt của Linh.
_Lần đầu cô sẽ tha, lần sau sẽ tịch thu điện thoại và sẽ cho ra ngoài hành lang đứng. Cô giáo nói.
_Dạ.
_Giờ em ngồi xuống đi.
_Vâng.
Một lúc sau thì cũng ra chơi.
_Xuống căn teen nào Quân, Uyên, Linh, Trang, Hân, Phong, Hòa, Trung , Khánh. Lan Anh chống hông nói.
_Thôi, mọi người cứ đi đi. Mình ra ngoài này chút.
Tôi nói rồi bước ra khỏi lớp thả mình vào sự ồn ào bên ngoài.
Đang bước trên hành lang khối 11 thì không biết từ đâu có 2 thằng nhìn cũng đẹp trai to con chặn đường tôi đi lại.
_Mày có phải thằng hay chỡ Uyên lúc trước không? Thằng mặc áo trắng, quần jean, tóc dựng hếch mặt nhìn tôi nói.
_Đúng. Bạn hỏi làm gì thế? Tôi bình tĩnh nói.
_Không có gì tao chỉ hỏi thế thôi. Hẹn gặp mày vào một ngày không xa. Thằng đó nói rồi bước qua tôi.
Tôi cũng chả quan tâm cho lắm. Vì bây giờ tôi với Uyên như hai người bạn xa lạ rồi.
_Ơ, Quân.
_Em chào chị. Tôi nhìn chị Hằng nói.
_Em đi đâu thế? Đến tìm chị à?
_Dạ không không ạ, em đi dạo loanh quanh thui. Tôi ấp úng nói.
_Chị đùa thui, nhìn em... Chị Hằng tủm tỉm cười.
_Hằng, Ai đây? Thằng nào đó bước lại hỏi chị Hằng.
_Người yêu tao mày, nhìn được không?
_Đùa à? Chẳng phải Hằng chưa có người yêu sao? Thằng kia nhìn tôi vẻ khó chịu,rồi quay qua nhìn chị Hằng.
_Lúc trước chưa, bây giờ có rồi này. Chị Hằng nói rồi khoát tay tôi. Tôi nhíu mày nhìn chị, thì thấy chị nháy mắt.
_Thôi, mình đi chơi đi Hằng. Tôi quay qua nắm lấy tay chị rồi bước đi.
_Nè, nè bỏ tay ra được rồi. Đi một đoạn khá xa thì chị Hằng quay qua mỉm cười rồi nói.
_Ặc, em xin lỗi. Tôi vội bỏ tay ra.
_Hihi, chị trêu thôi mà. Làm gì mà em hoảng hốt vậy.
_À mà thằng kia là ai vậy chị?
_Thằng đó nó học cùng lớp chị.
_Nó thích chị à?
_Nó cứ tán chị nhưng chị không thích.
_Dạ.
Nói chuyện với chị Hằng một lúc rồi tôi cũng vào lớp.
Tụi Linh và tụi thằng Hòa đi dưới cănteen chưa về.
Thế là chỉ một mình tôi ngồi tự kỷ trong lớp.
_Bạn gì ơi?
_Bạn gọi mình à? Tôi quay xuống phía cuối lớp thì có đứa con gái gọi tôi.
_Xuống mình nhờ tí được không?
_À ừ. Tôi ngạc nhiên vì nhiều thằng trong lớp không nhờ mà lại nhờ tôi.
Tôi bước xuống phía bàn cuối về phía con nhỏ kia.
_Bạn cần mình giúp gì à? Tôi nói.
_À , bạn giúp mình xem chỗ này được không? lúc nãy không chú ý nên không hiểu, hihi. Nhỏ bạn cười.
_Ừ, chỗ này, chỗ này...blap...blap...
_Có vẻ hình như bạn không nghe mình nói gì thì phải? Tôi nhíu mày nhìn nhỏ.
_Không, mình nghe mà...bạn nói tiếp đi. Nhỏ đó ấp úng nói.
_Hết rồi nói gì nữa. Tôi đáp
_Ơ ơ... Nhỏ đỏ mặt không nói được gì nữa.
Vừa lúc đó thì tụi thằng Hòa và mấy đứa con gái cũng lên. Tôi thì cũng phóng về bàn ngồi....

Chap67:
Tiết 2 là tiết toán, cô Trà dạy toán bước lên rồi nói.
_Các em mở sách vở ra để chúng ta học bài.
Tôi mở cặp và lấy sách vở ra học.
Từng công thức, khái niệm đã được tôi ghi nhớ . Trong tiết thì cũng không có gì ngoài mấy lời nói chuyện của mấy thằng trong lớp.
Một lúc sau cũng tới giờ ra chơi.
_Anh Quân đẹp trai. Thằng Trung gọi tôi.
_Gì mày, cần giúp chuyện gì? Tôi quay sang hỏi nó.
_Chỉ có mày hiểu tao, đưa cái này sang cho chị Hằng tao cái. Thằng Trung đưa cho tôi một chai Sting.
_Tao đéo rảnh, mày tự sang mà đưa. Tôi lắc đầu đáp.
_Bạn gì ơi? Con nhỏ dưới bàn cuối bước lên gần tôi hỏi.
_Ai vậy Quân? Hân nhíu mày hỏi.
_Có chuyện gì bạn? Tôi đáp
_À có người muốn gặp bạn. Nhỏ đó nói tiếp
_Lại có người mắc lưới à. Uyên cất điện thoại sang một bên rồi nói.
_Uyên bạn nghĩ s.... Lan Anh nói nhưng bị tôi chặn lại.
_OK, mình đi thôi. Tôi nhìn nhỏ bạn nói.
_Ừ, hi.
_Ê ê, Anh Quân cầm giúp em luôn, lúc nào em hậu tạ sau. Thằng Trung với tay đưa cho tôi chai Sting, tôi cũng nhận luôn.
_Giờ đi đâu đây bạn? Tôi quay qua hỏi.
_Ra ngoài này nè bạn. Nhỏ đó dẫn tôi ra sân trường ở chỗ ghế đá dưới gốc cây phượng.
_Ê nhóc. Tiếng nói của đứa con gái.
_Ơ, bạn là... Tôi ấp úng nhìn đứa con gái trước mặt
_Nhớ ta không? Con nhỏ trước mặt tôi nói tiếp.
_Không, quen nhau à? Tôi nhíu mày nói tiếp.
_À được, hứa rồi mà không làm. Ta là đứa bị nhóc đụng phải mấy hôm trước.
_À, nhớ rồi. Em xin lỗi.
_Mà sao bạn này lại biết. Tôi quay qua nhỏ bạn hỏi tiếp.
_Đây là Ngọc, em gái ta, còn ta là Linh. Chị Linh nói.
_Còn em tên Quân, lúc trước em xin lỗi em không cố ý.
_Ừm, đưa chị chai nước đi, nóng quá. Chị Linh nói rồi lấy tay quạt quạt.
_Ơ, Nè. Tôi đưa cho chị Linh luôn, còn việc thằng Trung nhờ thì tí sẽ nghĩ cách khác.
_Ngọc, có vẻ ít nói nhỉ. Tôi quay qua nói.
_Đâu, tớ thấy 2 người đang nói chuyện nên không muốn xen vào thôi. Ngọc nói.
_Mát quá, cảm ơn nhóc nha. Ngọc, em cầm lấy nè. Chị vào lớp trước đây. Nói xong, chị Linh vụt đi trước.
_Ngọc vào lớp trước đi, tớ đi đây chút.
_Ờ hi.
Nói về Ngọc, nhỏ sở hữu một làn da trắng với khuôn mặt bình thường. Không xinh không xấu.
Tôi chạy tới lớp chị Oanh. Lang thang trên dãy hánh lang cuối cùng cũng tới.
_Mày tìm ai thế? Thằng trong lớp thấy tôi ngó ngó ngoài cửa sổ lớp liền hỏi.
_Dạ, em tìm chị Oanh. Tôi nói
_Oanh, có thằng nào tìm mày kìa. Thằng kia quay vào lớp rồi nói.
_Ai tìm tao ý? Chị Oanh nói.
_Ra ngoài là biết. Thằng kia nói
_Quân, tìm chị có chuyện gì thế? Chị Oanh thấy tôi liền hỏi.
_Chị gọi chị Hằng ra luôn đi. Tôi đáp
_Thế đến đây tìm chị hay tìm con tó kia. Chị Oanh nói
_Em tìm cả hai. Tôi đáp bừa.
_Con tó , chồng mày tìm mày kìa. Chị Oanh nói to.
_Tao có chồng nào đâu. Chị Hằng nói vọng ra bên ngoài.
Thế là cả lớp cả trai cả gái ra nhìn tôi. Tôi thí cúi mặt xuống rồi lườm chị Oanh.
_Hằng, chồng mày đây à? Tao nhìn mà toàn thấy xương không à. Nhỏ trong lớp nói.
_Nhìn thế mà không phải thế chồng nhỉ. Chị Hằng nói rồi bước lại khoác tay tôi cười tình. Tôi thì lúc đó đỏ mặt tía tai rồi.
_Tao thấy không hợp tí nào cả.
_Nhìn mặt thằng này ngu ngu...blap...blap...
Sau một lúc thì tôi cũng níu tay chị Hằng đi.
_Chị Oanh cho em mượn chị Hằng tí. Tôi đi rồi quay đầu lại nói.
_Cho em luôn đó, haha. Chị Oanh cười.
Đi một đoạn tôi thả tay chị Hằng ra.
_Chị làm thế chết em rồi. Tôi nói
_Sao chết, nói thế để thằng kia mất hy vọng. Chị Hằng nhìn về phía thằng cu đang hướng mắt về hai đứa tôi.
_Tới lớp em đi. Tôi đề nghị
_OK chồng, hihi.
_Đừng gọi như thế, không người khác hiểu lầm thì chết em đó. Tôi nhăn mặt nói.
_Kệ họ.
_Bótay...
Đi một lúc thì cũng tới lớp tôi.
_Chị Hằng uống nước ngon không? Thằng Trung giống như rađa thấy chị nó chạy ra liền.
_Nước nào em? Chị Hằng khó hiểu nói.
_Chả phải Thằng Quân đưa cho chị sao?
_Đâu.
_Chị tới đây làm gì thế? Tìm em à? Thằng Trung tưởng bở nói.
_Quân dẫn chị tới đây mà.
_Thôi, hai người nói chuyện đi. Em/Tao vào lớp trước. Tôi vỗ vai thằng Trung rồi nháy mắt với nó...

Chap68:
Bước vào lớp thì thấy Ngọc nhìn tôi cười tôi cũng cười đáp lại.
_Quân đi đâu về thế? Trang thấy tôi liền hỏi
_Tớ đi ra gặp đứa bạn rồi lên lớp chị Oanh chơi luôn. Tôi đáp
_Đánh quả lẻ à mày? Thằng Khánh thêm vào.
_À mà chiều này nghỉ team ta tập trung đi chơi đâu đi? Lan Anh ý kiến.
_Đi đâu chơi, tớ với thằng Quân mới lên cũng chưa biết hết cảnh đẹp, thú vui ở Hà Nội nhân tiện đây, đi để biết luôn. Thằng Phong nói
_Uyên, Linh biết chỗ nào vui không? Hân hỏi
_Đi chơi công viên nước đi. Linh đề nghị
_OK ý kiến hay đó Trang nhỉ. Thằng Hòa nói.
_Ơ hay, sao hỏi tui. Trang quay sang nói khiến cu cậu không ú ớ được thêm gì nữa.
_Quân đi không? Hân quay sang hỏi tôi.
_Mọi người cứ đi đi chiều tớ bận tí. Tôi đáp
_Sao thế? Đi đi cho vui? Lan Anh nói tiếp
_Đúng đó, đi đi mày? Thằng Khánh nói
_Thôi, mọi người đi đi, chiều tớ bận không đi được. Tôi nhìn Uyên nói
_Không đi thì thôi, ép làm gì? Uyên cười khẩy nói.
_Linh cậu nói gì đi. Hân nhìn Linh nói.
_Thôi, vào học rồi. Về chỗ đi. Tôi nói khi nghe thấy tiếng trống đánh tiết 3 vào.
_Tiết Thể Dục sướng quá...
_Ừ, cả tuần được 2 tiết thể mà...
_Quẩy thôi, keke... Blap...blap...
Tất cả học sinh trong lớp vào trong nhà để thay đồ. Nhà kín chia thành hai phòng rộng. Một bên dành cho gái, một bên dành cho trai. Thay đồ xong bọn tôi lại tập trung ra sân.
_Chào cả lớp thầy tên Quý, năm nay 40 tuổi sẽ đảm nhiệm dạy môn Thể cho các em. Thầy Quý nói
_Chúng ta khởi động trước nhé.
Sau một lúc quay phải , quay trái rồi tập những động tác cơ bản rồi thầy cho chơi.
_Đá cầu không mày? Thằng Hòa cầm trên tay quả cầu nói.
_OK
_Gọi team đá cho vui.
_OK.
Sau tầm mấy phút thì cũng đông đủ trai có gái có tất cả đều xoay thành một vòng tròn đá cầu.
Những đứa khác không đá thì đuổi , trêu, đá bóng, cầu lông...
_Hân. Tôi thấy Hân ngồi một mình trên ghế đá, tôi bước tới gần để hỏi.
_Gì hở. Hân nhíu mày sang tôi đáp
_Sao cậu ngồi đây vậy? Không ra ngoài kia mà chơi.
_Tớ không thích.
_Cậu có chuyện gì à?
_Tớ lo không đủ trả nợ cho thằng cha đó. Hân ánh mắt buồn nói.
_Không sao đâu, có tớ đây rồi. Tôi nắm lấy tay Hân an ủi.
_Ừ, hi. Hân tựa đầu vào vai tôi, điều đó khiến nhiều ánh mắt nhìn vào hai đứa tôi trong đó có Uyên, Linh, Phong.
Tôi cũng để yên cho Hân tựa, tôi sẵn sàng làm chỗ dựa cho Hân ngay lúc này. Hân như một ngọn lửa xanh vậy. Bao quanh ngọn lửa nhỏ nhoi ấy là những que củi to, khó đốt. Ngọn lửa xanh ấy muốn bùng lên, rực cháy thì phải cố gắng
và hơn hết cần một chỗ dựa. Tôi sẵn sàng là chỗ dựa tinh thần của Hân. Dù ở đâu lúc nào ,tôi sẽ không để nhỏ phải chịu đựng một mình.
_Hôm qua thì Uyên giờ tới Hân, thằng này nhìn ngu ngu mà ghê nhỉ...
_Ừ, Duyên phận mày à...blap...blap
Ngồi một lúc cũng ra chơi. Tôi lại bước vào lớp cùng Hân.
_Quân, ra tao hỏi tí. Thằng Trung vẫy tay gọi tôi lại.
_Chuyện gì?
_Chai nước Sting, tao nói mày đưa cho chị Hằng đâu rồi. Thằng Trung nheo mắt nhìn.
_À thì tao khát quá , uống rồi. Tôi nói dối nó.
_Lần này tao tha nhé thằng tó, riêng mày cũng khôn đấy. Thằng Trung ma ranh cười nói.
_Tao mà lại. Tôi cười
_Tao với mày lại lớp chị tiếp đi.
_Mày rảnh thì đi đi. Tao không đi đâu. Tôi lắc đầu đáp.
_Đi đi, tao với mày cùng đi. Thằng Trung nói tiếp.
_OK, nhưng tới đó mày sẽ thất vọng thôi. Tôi chắc chắn đáp.
Hai thằng hùng dũng bước trên dãy hành lang khối 11. Điểm đặt chân cuối cùng là lớp 11A5.
_Hằng ơi, chồng mày tới nữa kìa. Con nhỏ bạn trong lớp thấy tôi và thằng Trung tới liền quay vào trong lớp nói.
_Chồng á... Thằng Trung há hốc mồm.
_Hi, chồng yêu. Chị Hằng và chị Oanh bước ra.
_Em á. Thằng Trung đỏ mặt tự lấy ngón trỏ chỉ vàn người nó.
_Gớm, mới tới chưa chán sao lại tới tiếp hả. Chị Oanh nói.
_Kệ vợ chồng tui chứ. Chị Hằng nói rồi lại đứng gần tôi.
_Đúng không chồng nhỉ, hihi. Chị Hằng cười nói.
_Ơ sao sao, sao lại... Thằng Trung ú ớ không nói được câu gì?
_Sao chị và thằng này lại...
_Tao nói mà không tin. Tôi cười nói.
_Lúc nãy...blap...blap... Chị Oanh kể ra.
_À ra là thế. Thằng Trung gật gù.
Nói chuyện một lúc rồi hai thằng cũng ra về. Trên đường về lớp tôi nhận nhiều lời dọa nạt từ thằng Trung.
Tiết 4 trôi qua một cách nhanh chóng. Tôi lại phóng ra nhà xe rồi lấy xe phóng về nhà.....

Chap69:
Phóng xe về gara, rồi tôi bước vào trong nhà thì thấy bé Sún về rồi.
_Hù. Tôi rón rén đi từ từ phía sau lưng lúc bé đang ngồi ăn Bim Bim.
_Áaaaaa.
_Bé hét gì mà to thế? Tôi lùi lại vài bước và không quên bịt hai lỗ tai của mình.
_Ai bảo anh trêu em, hứ. Bé Sún hếch mũi lên.
_Bướng à? Tôi lại véo má bé rồi chạy lên phòng trước. Và không ngoài dự đoán của tôi, bé Sún thả gói Snack xuống và đuổi theo tôi.
_ANH CÓ RA ĐÂY KHÔNG? Tiếng hét ở bên ngoài cửa.
_Ớ, bé im lặng coi. Anh ngủ trước đây.
_TÍ RA LÀ ANH TỰ XỬ NHÁ.
Sau một lúc không nghe động tĩnh gì ở bên ngoài. Tôi lại tủ lấy bộ quần áo của thằng Hòa cho để mặc. Quần jean ngố, áo thun.
Tôi ghé sát tai vào cửa vẫn không nghe thấy gì. Tôi cầm núm khóa mở ra. Bước từng bước nhẹ nhàng rón rén như trộm.
Bước xuống tầng 2 vần không thấy bóng dáng bé đâu. Bước xuống tầng 1 thì thấy bé Sún, thằng Hòa đang ngồi xem tivi. Tôi quay mặt lên thì...
_Aaaa.
_Sao...sao cậu...cậu...lại... Tôi giật mình lùi ra rồi ấp úng nói khi thấy Uyên đang đứng ở sau lưng mình từ lúc nào.
_Làm gì gian mà giật mình thế. Uyên mặc bộ đồ ở nhà. Quần ngắn, áo pull.
_Không có gì. Tôi nói rồi bước xuống cùng thằng Hòa.
_Hihi, anh Quân đẹp zai. Bé Sún thấy tôi ngồi ghế bên này thì vọt qua ngồi kế bên tôi.
_Sao thế mày? Thằng Hòa hỏi
_Không có gì đâu hai, chỉ là....
_ÁÁÁÁÁÁ. Tiếng hét thất thanh không ai khác chính là tôi.
_Chạy đi anh. Em nói rồi mà. Trêu em rồi còn dám véo má em nữa à. Mỗi lần nói là cái hông tôi lại nhận được sự tra tấn của Sún.
_Anh biết sai rồi. Tôi giả mếu nói.
_Anh lì lợm lắm, hơn chục lần mà vẫn không chừa. Sún nói tiếp
_Đâu mà chục mới hai ,ba lần chứ bộ. Tôi ngây thơ đáp
_Nè hai, ba nè.
Sau một lúc thì tôi cũng được ân xá.
Lấy tay xoa xoa hông, vừa mở áo ra thì thấy toàn là vết bầm trên da.
Ngồi chơi một tý rồi bốn đứa chui vào bếp nấu ăn. Sau một lúc thì mấy đứa ngồi vào bàn ăn.
_Anh Kòi ăn đi. Sún gắp tôi rau muống rồi bỏ vào bát.
_Lúc nãy mới như chó với mèo mà giờ...haiz thằng Hòa lắc đầu nói.
_À mà Sún chiều em nghỉ không? Tôi quay qua hỏi
_Dạ có.
_Chiều đi chơi với chị...à với thằng Hòa kìa. Tôi nói
_Không cần mày nói, tao nói cho Sún rồi. Uyên lạnh lùng nói.
_À ờ.
Kết thúc bữa ăn tôi phụ dọn cơm xuống rồi lên phòng ngủ một giấc.
_Oáp... Mở mắt ra tôi nhìn đồng hồ cũng 14h30 rồi. Bước lại tủ chọn cái quần Ngố, áo short.
Tôi xuống gara dắt xe ra đi tìm phòng trọ và việc làm.
Đi một lúc cũng không tìm được cái quán nào thông báo tuyển nhân viên hay gì cả. Tiền trong túi thì không có. Tôi liền phóng xe vào một chỗ kín dưới bóng im.
Trời thì nắng, nhìn dòng xe cộ đi giữa đường mà hoa cả mắt. Nghỉ được tí rồi tôi lại hành trình tìm phòng trọ. Đi qua đường Hồ Tùng Mậu thì thấy một đứa quen quen đang làm thợ hồ trong đó.
_Ê Ê Lâm. Tôi phóng xe tới gần hỏi.
_Mày đi đâu đây? Nó đang trộn hồ mồ hôi nhễ nhại nói.
_Tao đang đi tìm phòng trọ với tìm việc nè. Tôi nhìn nó nói.
_Đợi tao tí.
Trong lúc đợi thằng Lâm tôi dừng xe đứng nép trong cái lều được dựng bằng bạt.
_Chở tao về nhà đi. Thằng Lâm nói.
_Làm gì thế? Tôi tò mò hỏi.
Đi vào trong ngõ hẹp rồi quẹo trái rồi đi thẳng vào trong nữa thì tới nhà thằng Lâm.
_Vào nhà đi.
_Ừ.
_Cháu chào bác. Bước vào trong sân thì thấy mẹ thằng Lâm đang tưới rau.
_Chào cháu.
_Lâm sao mày về sớm thế? Bác ấy nói.
_Dạ, đây là Quân, bạn của con mới quen. Nó người cùng quê với mẹ đấy. Thằng Lâm nói.
_Cháu cũng ở Nghệ An à?
_Dạ. Cháu ở Đô lương-Nghệ An. Tôi đáp
_Bác ở Thanh Chương nè.
_Thế gặp đồng hương rồi.
_Mẹ, thằng này đang tìm phòng trọ nhưng ở đây thì đắt tiền lắm. Hay là cho nó ở nhà mình. Dù gì nhà mình cũng rộng. Thằng Lâm nói.
_Ừ, thế cũng được. Mà cháu học ở đâu?
_Dạ trường xyz ạ. Tôi đáp
_Ừ, Thế cháu tí nữa chuyển đồ qua nhà bác đi.
_Vâng.
Ngồi nói chuyện một lúc thì tôi chở thằng Lâm về nhà để nhờ nó cầm giúp.
_Nhà ai đây mày? Thằng Lâm nhìn lên ngôi nhà 4 tầng nói.
_Nhà bác tao, thôi vào chuyển đồ giùm tao đi.
Bước vào nhà thì không thấy ở nhà. Chắc là tụi thằng Hòa đi chơi Công Viên Nước rồi.
_Nhà rộng quá mày ơi...
_Sao mày không ở đây, đi làm gì?...
_Tao có chuyện phải chuyển đi. Vừa bước lên bậc thang tôi vừa nói.
_Ừ.
Sau một lúc cũng soạn xong đồ áo, sách vở và vài thứ linh tinh.
_Lâm, tao tới nhà mày ở. Có phiền gì không? Tôi hỏi nó.
_Phiền gì? Nhà tao ở có 2 mẹ con. Ba tao đi làm thuê ở nước ngoài.
_Ờ, cảm ơn....

Chap70:
Đi một lúc cũng về tới nhà.
_Hai đứa về rồi à?
_Dạ.
_Quân, cháu ở phòng này nha. Bác Vân nói.
_Vâng.
_Lâm giúp tao với mày. Tôi nói
_Ừ.
_Dọn dẹp giúp tao một tay luôn. Tôi loay hoay quét phòng nói
_Mày sai tao như osin nhỉ. Thằng Lâm khó chịu nói.
_Lúc nào tao hậu tạ sau. Tôi đáp.
_Mày nhớ đấy.
_Ờ. Hehe.
Sau một lúc thì hai thằng cũng dọn dẹp xong.
_Mệt quá mày ơi. Thằng Lâm thở mạnh nói.
_Ừ, tao cảm ơn.
_Cảm ơn đéo gì? Có mày đến ở cho vui. Nó nói.
_Ừ, hi.
Hai đứa nằm khỏa thân một lúc rồi cũng ngồi dậy.
_Tó Lâm ơi.
_Lâm đứa nào gọi mày kìa. Tôi nói
_Đi theo tao luôn. Tiện thể giới thiệu với mày mấy em luôn. Thằng Lâm nghe vậy bật dậy luôn.
_Mày có gấu chưa? Nó hỏi tiếp.
_Có đâu. Tôi đáp
_Ừ.
_Gì vậy con tó. Tôi và nó khỏa thân bước ra ngoài sân thì thấy một đứa con gái nhìn xinh không tả nổi. Một cô bé với thân hình béo ú như siublack.
_Ai đây mày? Con đó hỏi.
_Bạn tao. Hắn giờ ở đây. Thằng Lâm nói.
_Đừng nói mày giới thiệu cho tao nhỏ này nha. Tôi nói nhỏ với nó.
_Thấy sao. Thằng Lâm nói
_Chào bạn? Nhỏ đó lại gần tôi nói.
_Hi, chào. Mình tên Quân ,còn bạn. Tôi mỉm cười nói.
_Mình tên Hiền. Nhỏ cười.
_Gọi là Hiền Siu đi, vì nó giống Siu Black. Thằng Lâm xen vào nói khiên cho nhỏ Hiền ngại.
_Thằng tó mày muốn chết với bà à? Hiền xắn hai ống tay áo lên.
_Ấy ấy chị Hiền tha em. Thằng Quân thấy có biến nên lùi lại phía sau.
_Tha...ừ thì tao tha. Nhỏ Hiền cúi xuống lấy dép tông thần thoại lên và đuổi thằng Lâm.
_Quân, cứu tao mày...
_Tao xin lỗi, tao chỉ là một thằng hiền. Tôi troll
_Phù...phù t.h.a c.h.o m.à.y đ.ấ.y t.h.ằ.n.g t.ó. Hiền vừa thở vừa nói. Tại vì nhỏ hơi mập nên không thể chạy nhanh và lâu được.
_Anh không cần em tha đâu. Có ngon thì bắt anh này. Thằng Lâm lẽ lười trêu.
_Thôi, tao sang nhà Ngọc chơi đây. Hiền nói.
_Đợi tao đi luôn cho vui, sẵn tiện giới thiệu cho Ngọc luôn. Thằng Lâm phóng vào trong nhà.
_Vào mặc áo vào mày? Tiếng thằng Lâm vọng ra.
_À ừ. Đợi tao tí. Tôi nói rồi bước vào phòng chọn cho mình cái áo ngắn màu đen.
_Let go.
_À ông Quân này. Hiền gọi tôi.
_Gì Hiền. Tôi vừa đi nói.
_Ông quê ở đâu thế? Sao tôi thấy ông giọng khó nghe lắm. Nhỏ vừa bước vừa quay qua tôi nói.
_Thằng Quân nó ở Nghệ An. Cùng quê với mẹ tao. Thằng Lâm xen vào nói.
_Ai hỏi mày đâu.
_Đến chưa, lâu thế? Tôi nhăn mặt nói.
_Đó rồi kìa, mà tao nói này. Bạn tao xinh lắm, nhiều anh tán lắm đó. Thằng Lâm nói tiếp.
_Ừ.
Dừng tới nhà nhỏ bạn thằng Lâm.
_Ngọc ơi... Tiếng thằng Lâm gọi vào trong.
_Lâm à. Đợi tớ tí. Tiếng nhỏ bạn nói.
_Thấy chưa. Mới nghe tiếng tao đã biết tao liền. Thằng Lâm hí hửng nói.
_Oẹ. Sặc. Cái giọng của mày nó chua chua, mày nói cách vài Km tao cũng nhận ra tiếng mày. Nhỏ Hiền giả vờ cúi xuống tay bịt miệng giả vờ sặc.
_Haha. Tôi cười.
_Định mệnh tao giết mày, con tó...thằng Lâm chuẩn bị xông vào thì bị ngăn cản bởi tiếng nói của nhỏ bạn nó.
_Làm gì mà ầm ầm thế.
_Ơ, Quân.
_Ngọc, nhà cậu ở đây à. Tôi ngạc nhiên, không ngờ Ngọc là bạn thằng Lâm.
_Hai người quen nhau à? Hiền với thằng Lâm đồng thanh hỏi.
_Tao với Ngọc học chung cùng lớp mà. Tôi đáp.
_Tớ với Quân học cùng lớp nà. Ngọc cười nói.
_Mọi người vào nhà đi. Ngọc nói tiếp.
_Ừ, hi.
_À mà Quân sao quen Lâm và Hiền thế. Ngọc vừa đi vừa nói.
_Tớ mới chuyển tới ở nhà thằng Lâm nà. Tôi đáp
_Ờ, thế vui quá ha.
Nhìn qua nhà Ngọc cũng bình thường, nhà hai tầng, bên ngoài tường được sơn màu xanh lá, đặc biệt trong nhà Ngọc có rất nhiều chậu cây cảnh.
_Chị Linh ơi, ra xem ai tới nè.
_Ai thế? Chị Linh mặc trọn bộ đồ ngắn ở nhà khiến tôi và thằng Lâm suýt tụt hết máu.
_Aaaaa nhóc Quân. Chị Linh nói lớn.
_Hi, em chào chị, em bây giờ là hàng xóm chị rồi nè. Tôi cười nói.
_Em ở đâu mà hàng xóm với nhà chị.
_Nó ở cùng nhà với em mà. Thằng Lâm nói thêm vào.
_Thế giờ vui rồi, hehe.
_Mấy cậu ngồi đi, để tớ ra lấy nước. Ngọc nói.
_Ừ, hi....
Đang nói chuyện một lúc thì ba mẹ Ngọc về............

Chap 71:
Bước vào nhà là phụ mẫu của Ngọc. Nhìn ba mẹ Ngọc vẫn còn trẻ lắm.
_Lâm, Hiền hai đứa tới chơi à.
_Còn ai đây? Mẹ Ngọc nhìn tôi nói.
_Dạ cháu tên Quân, học cùng lớp với Ngọc ạ. Tôi lễ phép đáp
_Hóa ra bạn bé Ngọc nhà cô à. Thế mấy đứa ngồi chơi nhé. Cô chú lên phòng chút. Cô ấy mỉm cười nói.
_Mấy đứa ngồi chơi nhé. Ba Ngọc nói.
_Vâng. Cả đám đồng thanh.
_Ngọc, bồ biết gì không? Nhỏ Hiền nói.
_Gì bồ.
_Lúc nãy thằng Lâm nói xấu bồ đấy. Hiền nói dối
_Ặc. Đâu đâu, bậy à. Tao không nói đúng không Quân. Thằng Lâm chối rồi quay qua tôi nói.
_À thì lúc nãy tao không chú ý nên không nghe thấy. Tôi nhận thấy ánh mắt nhỏ Hiền như dọa dẫm nên không dám làm gì.
_Đấy bồ thấy chưa, Quân cũng nói vậy mà. Hiền Siu giả bộ nói.
_Mấy đứa ăn sữa chua chị làm xem ngon không nè. Đúng lúc đó chị Linh đưa ra mấy cái sữa chua đủ loại màu.
_Nhìn ngon quá chị Linh ơi. Nhỏ Hiền xuýt xoa.
_Nè Quân, Lâm nè ăn đi. Ngọc đưa cho tôi và thằng Lâm hai đứa hai cái.
_Sao bồ không đưa cho tui mà đưa hai ông kia. Hiền Siu nói.
_Tui còn lạ gì tính cách của bồ nữa. Ngọc cười nói.
_Hên là Ngọc đưa cho tao với mày đó Quân à? không là chả có cái gì mà ăn đâu. Thằng Lâm lườm nhỏ Hiền.
_Ông, ông...
_Thôi, mấy đứa ăn đi, chọc hoài à. Chị Linh nói.
Sau một lúc ngồi chơi tí , tôi ngước lên nhìn đồng hồ xem thì cũng 17h rồi.
_Ê Lâm. Tôi đập vai nó.
_Sao mày.
_Đi với tao tới chỗ này phát.
_Ừ ok.
_Thôi, tớ và thằng Lâm về trước đây. Tôi nhìn Ngọc nói.
_Đợi chút tui về chung luôn. Hiền Siu nói
_Ở lại chơi tí nữa đi. Ngọc nói.
_Thôi, tụi tớ phải về rồi. Nhiều dịp khác nữa mà. Tôi nói tiếp.
_Ừ thế thôi. Mọi người về nha.
_Ừ hi.
Trên đường về thằng Lâm và nhỏ Hiền cứ đối chọi nhau. Tôi đi một bên mà cũng phải lắc đầu bó tay hai đứa này.
_Lâm đi theo tao mày. Về đến nhà tôi lấy đạp điện ra.
_Đợi tao tí.
_Giờ đi đâu đây. Thằng Lâm hỏi tiếp.
Tôi im lặng và phóng đi. Từng dòng người con đường giống như đang đuổi theo sau lưng tôi vậy.
Vừa lúc quẹo sang phải thì tôi thấy bên đường có chiếc xe máy đi song song với tôi. Không ai khác chính là thằng mà hay tới chở Uyên. Tôi nhìn Uyên, Uyên cũng thấy tôi. Tôi cảm nhận được trong ánh mắt đó cái gì khó hiểu.
Chiếc xe máy phóng vù đi trước. Tôi hụt hẫng ở đi lại phía sau. Nhìn bóng dáng Uyên từ phía sau nhỏ vẫn đẹp nhưng cái đẹp đấy đã thay thế bởi một tính cách khác từ nhỏ. Nhỏ không nhí nhảnh hay cười với tôi như trước nữa mà thay vào đó là sự khinh bỉ.
Phóng xe một lúc cũng tới trước cửa nhà. Nhìn vào trong tôi thấy Uyên với thằng kia đang bước vào trong nhà.
_Ê mày. Thằng Lâm đập vai tôi nói.
_Gì. Tôi quay lại đáp
_Nhỏ kia là ai mà xinh zữ vậy mày. Thằng Lâm nói.
_Tôi im lặng và phóng vào nhà.
_Anh Kòi. Bé Sún thấy tôi liền chạy lại níu tay.
_Ai đây anh Kòi. Bé Sún thấy thằng Lâm nhìn nói.
_Anh là bạn thằng Quân. Thằng Lâm ấp úng nói.
_Em chào anh. Sún nhìn Lâm cười khiến cu cậu ngất ngây con gà tây như lên mây.
_Hòa. Tôi ,Sún và thằng Lâm bước vào thì thấy Uyên, thằng kia và thằng Hòa đang ngồi uống nước.
_Quân mày về rồi à? Mà ai kia. Thằng Hòa hỏi.
_Bạn tao mới quen tên Lâm.
_Chào em. Thằng kia mỉm cười chào tôi.
_Anh tên Hùng là bạn bé Uyên. Thằng kia nói.
_Ừ. Tôi không quan tâm tới thằng kia mà nhìn vào xem thái độ của Uyên.
_À nhân tiện đây tao nói luôn. Tao đã tìm được phòng trọ rồi. Tao về đây để báo cho mọi người. Tôi nói.
_Anh Quân, anh ở lại đi. Ở đây không tốt sao. Sao phải đi. Bé Sún nhìn tôi ánh mắt rưng rưng.
_Hì anh không muốn làm phiền mọi người nữa. Mà chỗ anh đi làm cũng gần đó nữa. Bé Sún ở nhà ngoan nà. Tôi xoa đầu Sún cười.
_Phòng trọ mày ở đâu? Khi nào tao tới chơi. Thằng Hòa quay qua hỏi tôi.
_Ờ thì cũng gần gần đây thôi à. Mà nhớ những gì tao dặn mày chứ. Tôi nhìn thằng Hòa nói.
_Ờ.
_Thế thôi, mọi người ở lại vui vẻ nhé.Anh/tao đi đây. Tôi nói rồi cùng thằng Hòa bước ra về.
Từng bước chân sao mà khó đi quá. Tôi muốn níu lại những kỉ niệm vui buồn ở nơi đây. Giờ đã xa thật rồi những quá khứ cũng Hòa , Sún và Uyên.
Tôi cứ bước đi mà không hề quay đầu lại. Tôi không biết rằng ở bên trong đó có đôi mắt của một người đang dõi theo tôi.
"Phải chăng là đã quá muộn..."
"Phải chăng là chỉ có thế..."

Chap72:
Bước ra sân tôi và thằng Lâm ngồi lên xe và phóng đi.
Tôi cứ phóng đi mà không biết đi đâu về đâu. Đang thả mình sự ồn ào trên đường thì thằng Lâm lên tiếng.
_Ra Bờ Hồ đi mày.
Tôi không trả lời mà phóng ra luôn.
Đi một lúc cũng tới nơi. Tôi dựng xe sang một góc và ngồi xuống cái ghế đá cạnh bên.
Nhìn những ông Tây với những bộ râu khiếp khủng, nhìn về hướng khác lại thấy một đám học sinh tụ tập lại chụp ảnh... Từng hình ảnh những hoạt động ở xung quanh được tôi thu vào tầm mắt.
Đang mải suy nghĩ thì thằng Lâm phá vỡ sự im lặng đáng có.
_Mày đang buồn à.
_Ừ. Tao thấy thiếu thiếu sao ý. Tôi không nhìn nó mà nói.
_Ờ. Ai cũng vậy mà. Mỗi lúc tao buồn tao cũng hay ra đây nè. Thằng Lâm nói
_Ra đây làm gì? Tôi quay sang hỏi nó.
_Ra đây ngắm gái, mày hỏi ngu. Thằng Lâm nói làm tôi cũng phải bật cười.
_Haha, thế lúc mày buồn ngắm gái là hết à. Ví dụ. Buồn Tiểu, Buồn Ị cũng thế à. Tôi cười troll nó.
_Buộn ị cái shit. Thằng Lâm nhăn mặt nói.
_Mày nói buồn tao tưởng buồn ị. Tôi cù nhây nói tiếp.
_Vãi cả ị.
Ngồi nói chuyện một lúc với thằng Lâm thì tâm trạng của tôi cũng tốt hơn. Hai thằng lại phóng về nhà, trên đường về thì thằng tó Lâm nó cứ bù lu bù loa, tia gái, nhận xét gái đi trên đường mà nó nhận không ít mấy ánh mắt khó chịu của đối phương.
_Mày nói ít giùm tao coi. Tôi nhăn mặt nói.
_Ok bạn hiền.
Phóng về tới nhà thấy bác Thanh đang nấu ăn trong bếp.
_Hai đứa về rồi hả. Bác Thanh trong bếp nói vọng ra.
_Dạ vâng. Tôi đáp
_Hai đứa vào tắm rửa rồi vào ăn cơm.
_Vâng. Tôi và nó đồng thanh.
Tôi bước vào phòng lấy bộ quần áo ra.
_Ê Lâm phòng tắm đâu. Cho tao tắm trước đi. Tôi sang phòng nói nó.
_Đó kìa mày. Nó chỉ về hướng bên trong góc bên phải cách một bức tường với nhà bếp.
Nói sơ qua về ngôi nhà thằng Lâm. Nhà ba gian nhưng được
cái là rộng. Ở phía trước có một khoảng đất trống trồng rau.
_Ừ. Haha.Anh thăng trước đây. Tôi giả vờ đi ra sau nó rồi tặng cho thằng Lâm một cú đá ở sau mông.
_À được, có ngon mày mở cửa ra xem.
_Haha, anh thăng đây. Tôi chốt cửa phòng tắm lại, bật vòi hoa sen lên. Từng tia nước chảy xuống khuôn mặt tôi khiến cho tôi tỉnh táo hơn.
_Ê Lâm, tao tắm xong rồi. Mày vào tắm đi. Tôi bước ra nói.
_Ừ. Mặ nó gian gian.
_Hehe. Tôi thấy có biến nên chạy vào trong bếp giúp bác Thanh nấu ăn.
_Bác có cần cháu giúp gì không? Tôi nói.
_Thôi, bác cũng nấu xong rồi không cần giúp gì đâu. Giờ chỉ cần dọn cơm lên là ăn thôi à. Bác Thanh cười hiền nói.
_Vâng. Thế thôi, cháu ra ngoài này chút. Tôi nói rồi bước ra ngoài sân trèo lên bờ tường ngồi.
Trời cũng đã chập tối rồi. Tiếng xe cộ ở bên ngoài vẫn ồn ào như thường. Đang mải mê nhìn xung quanh thì thấy thằng Lâm bước ra.
_Tắm nhanh vậy mày. Tôi quay lại nói.
_Tao chỉ cần tắm qua loa thế thôi. Nó đáp.
_À mà này cái chỗ mày lúc chiều phụ hồ ấy. Xin cho tao làm với được không? Tôi hỏi
_Ừ.
_Tao chỉ đi làm vào chiều thứ 3, 5, 7 và cả ngày chủ nhật thôi. Tôi nói tiếp.
_Thế mấy chiều còn lại mày làm gì. Thằng Lâm quay qua hỏi.
_Tao đi làm gia sư.
_Hahahaha. Mày mà đi làm gia sư á. Tôi vừa nói xong thì thằng Lâm cười to.
_Mày không tin à.
_Đéo tin.
_Uầy.
Ngồi một lúc thì hai vào ăn cơm.
_Cháu mời cả nhà dùng cơm. Tôi nói
_Con mời mẹ ăn cơm. Thằng Lâm nói
_Ừ hai đứa ăn đi.
_Quân có gì con giúp thằng Lâm học giùm bác. Nó kém lắm. Bác Thanh gắp thức ăn cho tôi nói.
_Dạ vâng. Cháu sẽ giúp. Tôi mỉm cười nói.
_Mẹ cứ nói sao chứ. Con của mẹ là trên cả tuyệt vời nhé. Thằng Lâm hếch mặt nói.
_Thôi anh , tui biết tính của anh mà.
Một bữa cơm rộn ràng tiếng cười và sự vui vẻ, đầm ấm...

Chap 73:
Ăn cơm xong thì tôi cũng lại dọn mâm xuống cùng thằng Lâm. Nó được bác Thanh giao cho nhiệm vụ rất là cao cả đó chính là rửa bát.
Tôi thì lên phòng tìm cho mình một cái quần jean xanh và cái áo ngắn cúc bấm. Chuẩn bị sách vở đầy đủ tôi bước ra ngoài sân để lấy xe đi mà không quên chào bác Thanh.
_Bác ơi . Cháu đi đây xíu.
_Cháu đi đâu thế. Bác hỏi tôi.
_Dạ cháu đi làm thêm, thôi cũng muộn rồi. Cháu đi đây.
_Ừ thế cháu đi cẩn thận nha.
_Vâng.
Tôi phóng nhanh đến nhà cô Ánh vì cũng quá giờ rồi.
_King coong. Tôi nhảy xuống xe chạy tới bấm chuông.
_Giờ mới mò mặt đến à. Nhỏ Phương mặc quần thun ngắn với cái áo ba lỗ.
Tôi im lặng không nói gì mà dắt xe vào, nhỏ thì lo đóng cửa.
_Tên kia sao ta nói mi không trả lời.
_Nhanh lên vào học. Tôi khó chịu nói.
_À á mi tỏ thái độ gì thế. Muốn ăn cước của chị không cưng. Nói xong nhỏ đứng thủ hai tay nắm quyền để hờ phía trước ngực. Tôi không nói gì mà lấy cặp sách trong giỏ xe mà đi vào nhà.
_Vùùùù. Phương lấy chân trái đá tôi. Tôi xoay người lấy tay đỡ cú đá đó.
_Rách quần giờ. Tôi troll nhỏ mà bước vào.
_Mi mi...hừ. Khỏi phải nói mặt Phương đỏ lựng mà không làm gì nữa. Nhưng chiêu trò của nhỏ này chưa dừng tại đây.
_Quân , cháu tới rồi à. Cô Ánh thấy tôi đến thì mỉm cười nói.
_Vâng, cháu mới tới ạ.
_Phương, mặt gì mà nhăn như khỉ thế con. Lên phòng học đi. Cô Ánh nói thì nhỏ Phương lại nhìn ánh mắt hình viên đạn qua tôi.
_Vâng.
Bước đi cùng nhỏ vào phòng. Căn phòng nhỏ vẫn thế, nó có một mùi thơm thoang thoảng tỏa ra.
_Hôm nay anh sẽ ôn lại toán lớp 8 nhé. Anh nghĩ môn toán em bị mất gốc rồi. Tôi nói
_Cái gì cơ. Anh , em nào ở đây. Không phải hôm qua đã nói trước rồi. Ông hơn tui có 1 tuổi chứ mấy. Phương hếch mặt cãi cùn.
_Hơn 1 tuổi cũng là hơn 1 năm trải đời đấy. Hôm qua mình cũng nói rồi bạn ăn mặc kín đáo một chút đi.
_Tui ăn mặc thế này có ảnh hưởng tới tiền ăn sáng của ông không.
_Tui sẽ cho ông ra khỏi đây. Ông sẽ là gia sư thứ 8 đấy. Nhỏ Phương cười.
_Vinh dự quá nhỉ. Giờ thì học, không thì anh xuống nói với cô Ánh. Tôi nhìn thẳng vào mặt nhỏ.
_Đây 5triệu đấy, ông cầm đi, nó đủ để ông ăn sáng cả năm đấy. Phương không chú ý tới lời tôi nói mà bước lại phía tủ đưa ra một sấp tiền đặt trên bàn.
_Có từng này thôi à. Tôi cầm sấp tiền lên mà nhếch mép nói.
_Sao, còn chê ít à. Phương khoanh tay trước ngực nói.
_Ít quá có từng nào đem hết ra đây. Tôi nhìn nhỏ nói tiếp.
_Đấy 3 triệu nữa. Phương lại phía tủ đem ra một sấp nữa.
_Cảm ơn. Tôi mỉm cười.
_Nhưng mình không cần số tiền này bạn à. Bạn không thử nghĩ xem năm nay là cuối cấp 2 để tiến tới cho tương lai sáng hơn. Nó quyết định cho tương lai của bạn đấy. Bạn xem số tiền 8 triệu này lớn lắm à. Haizz. Nó không lớn như bạn nghĩ đâu. Ba mẹ nuôi bạn 15 năm bạn xem số tiền và công sức của ba mẹ không bằng 8 triệu đồng này à. Đối với mình số tiền này số tiền này lớn thật. Nó có thể cho anh em mình đi học.
_Bạn sống ở đây thì có đủ điều kiện rồi. Không giống như những người nghèo chúng mình. Mình đã phải đi làm kiếm tiền từ lúc còn nhỏ. Thế nên mình hiểu về cuộc sống rất quý và tôn trọng ,đề cao chữ TIỀN.
_Bạn cất đi , mình sẽ không nói chuyện này với Cô Ánh đâu. Chắc hẳn bạn sẽ tìm được gia sư khác giúp bạn. Mình xin phép, mình về. Tôi cất sách vở vào cặp. Tiền thì tôi để lại trên bàn học.
Từng bước từng bước tôi bước ra phía cửa. Đang tính mở ra thì cáng cửa đã tự mở ra và người bước vào không phải ai khác chính là cô Ánh.
_Cháu lại ngồi đây đi. Cô Ánh mỉm cười nhẹ nói.
_Dạ vâng. Tôi lại bước vào phía trong. Quay sang Phương thì thấy nhỏ cười.
_Trước hết cô xin lỗi cháu nhé. Cô và bé Phương muốn thử xem cháu như thế nào? Cô muốn cho con cô tìm được một gia sư tốt, thật thà. Mà không tham lam. Lần đầu cô cũng thấy cháu không giống những gia sư trước. Nhưng cô không thể để bé Phương bị nguy hiểm khi cô chưa thử qua cháu. Thế nên cháu cho cô và bé Phương xin lỗi nhé. Cô Ánh từ từ nói.
_Em xin lỗi nhé...hihi. Phương cười.
_Dạ, không sao đâu cô. Cô cũng muốn tốt cho Phương mà. Người mẹ nào cũng muốn dành những thứ tốt nhất cho con mình mà. Tôi quay qua nói.
_Cảm ơn cháu đã hiểu nhé. Giờ hai đứa học bài đi cô xuống dưới nhà đây.
_Vâng......

Chap74:

_Nhìn gì nữa, lại học thôi. Tôi quay sang thì thấy Phương nhìn.
_Hihi.
_Cười gì? Tôi nheo mắt hỏi
_Anh có bạn gái chưa? Phương tay chống ở dưới bàn rồi nghiêng đầu qua tôi hỏi.
_Liên quan quá ha. Tôi loay hoay soạn sách vở trong cặp ra.
_Lên mặt rồi đấy, hỏi mà cũng chảnh. Phương lấy sách vở ra vẻ mặt nhìn giống như là đang dỗi.
_Em giở lại sách học từ đầu nhé. Bước đầu tiên muốn học giỏi môn toán là mình phải biết công thức của nó.
_Ừ. Ngắn gọn đi. Nhỏ nói cộc lốc.
_Mình làm bài toán này trước nha. Tôi chỉ vào trong sách.
_Ừ ông cứ chỉ bài nào đi tui làm cho.
_Ơ, bài 2 trong sách đấy.
_Ừ.

Ngồi xem Phương giải cũng chán tôi bắt đầu nhìn xung quanh phòng một lần nữa. Căn phòng sạch sẽ, gọn gàng. Tôi bước dậy khỏi bàn học bước lại gần cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. Nhìn phía xa thì chỉ nhìn thấy những ánh sáng phát ra từ đèn cao áp. Còn lại là một không gian bao trùm toàn là màu tối.
Tôi lại nhớ về gia đình. Không biết ba mẹ và bé Cún đang làm gì nhỉ. Họ có nhớ đến tôi không. Gia đình thì không có điện thoại để mà liên lạc.
Không biết mùa màng sao rồi, cày bừa thế nào rồi. Khoé mắt tôi lại bắt đầu ươn ướt. Tôi thấy mình quá nhỏ bé khi sống giữa cái thủ đô to lớn này. Từng giọt nước mắt chảy ra, trong đầu lại suy nghĩ về chuyện tiền bạc. Tôi đang vay 2triệu của thằng Hòa, còn tiền nợ của Hân với thằng cha đó nữa.

_Ông, tui làm xong rồi.

Lúc đó tôi mải suy nghĩ nên không chú ý tới xung quanh.
_Nè.
_Gì gì thế. Tôi lấy tay quệt nước mắt rồi quay lại nhìn Phương.
_Ông khóc à. Phương nhìn thẳng vào tôi hỏi.
_Đâu đâu, anh ngáp dài ý mà. Tôi giả vờ ngáp rồi lấy tay che miệng lại.
_Ờ, lại xem tui giải đúng chưa kìa. Phương đi lại ngồi vào bàn học.
Tôi thì hướng mắt nhìn theo rồi tự nhủ: "Công nhận da nhỏ trắng thiệt..."
_Ông nhìn gì đấy. Phương theo phản xạ không điều kiện nhỏ quay lại nheo mắt nhìn tôi.
_Ơ , anh có nhìn gì đâu. Tôi lắp ba lắp bắp nói. Trong hoàn cảnh đó thằng con trai nào mà không nhìn chắc hẳn đứa đó bị Bê Đê.
_Rõ là có nhé, hứ.
_Đâu, đưa anh xem nào. Tôi lảng sang chuyện khác.
_Thế nào đúng chưa. Phương chống cằm đưa mắt nhìn tôi. Phương sở hữu một khuôn mặt xinh, vóc dáng cũng được.
_Đúng òy đó.
_Chuyện...tui mà lại. Thấy tôi khen, Phương hí hửng lên mặt liền.
_Mới bài dễ mà nhìn cái mặt kìa. Tôi trề môi đáp.
_Cái mặt sao. Nhiều đứa muốn được giống cái mặt này cũng khó đấy chứ chả đùa. Phương nói lí.
_Thôi được rồi, cho em thắng. Giờ làm tiếp bài thứ 2 nhé. Làm được cái này có thưởng. Tôi nháy mắt nói.
_OK, quân tử nói lời phải giữ lời đấy nhé, ngoéo tay nào. Phương đưa ngón tay
út ra.
_Ok, hìhì. Tôi cũng đưa ngón tay út ra móc ngoéo với nhỏ.
_Bài nào nào. Đưa ra chị xem. Phương bắt đầu lên mặt.
_À được lắm nhóc, à quên. Nếu bé không làm được thì sao nhỉ. Tôi lấy ngón trỏ đưa lên má đập đập nhé.
_Thì em hát cho anh nghe một bài. Thế được chưa. Sau một lúc Phương cũng suy nghĩ xong và nói.
_Nhớ nha ngoéo tay nào. Ai không làm người đó là con heo. Tôi nói.
_Ờ thì ngoéo , xem ai sợ ai, hứ.
_Để xem bài nào nào, làm bài 5 trong sách đi. Tôi nhìn một lượt xem thế nào. Cuối cùng chọn bài 5. Nhìn vào thì có vẻ dễ nhưng có một chỗ trong bài để đánh lừa học sinh.

_Ting...Ting. Tiếng chuông tin nhắn điện thoại.
Phương xem tin nhắn nhưng không trả lời lại. Tôi nhìn qua thì thấy thế.
_My love, I and U... Sau một lúc thì có ai gọi đến.

_Alô.
_ ...
_Tớ đang học bài, không đi chơi đâu.
_ ...
_Thôi, tớ cúp máy đây. Không để người bên kia ú ớ một câu nhỏ tắt cái rụp.

Tôi thì lại phía cửa sổ để cho Phương tập trung làm nhìn nhỏ có vẻ kiên quyết lắm.
Tầm 5 phút tiếng chuông lại kêu. Phương khó chịu tắt điện thoại. Nhưng đối phương bên kia cứ gọi.
_Anh nghe điện thoại giùm em. Nhỏ bực mình nói.
_Sao lại đưa cho anh. Tôi nói.
_Anh cầm để em còn làm bài. Phương nhíu mày khó chịu đưa tôi cái samsung galaxy s2.
_Ờ. Tôi bước lại cầm lấy điện thoại.

Được một lúc thì trên màn hình xuất hiện tên người gọi tới là Bình Điên.

_Alô. Tôi nói.
_Phương sao cậu không... Ai đấy. Thằng bên kia nói.
_Phương đang học, thế nhé. Tôi nói xong rồi tắt.
Tiếng điện thoại lại vang lên. Tôi bực mình nghe tiếp.
_Mày là thằng nào, sao cầm máy Phương. Thằng bên kia hùng hổ nói.
_Tao là anh con bé Phương. Nó đang học, đừng làm phiền.
_Địt con mẹ mày, đưa máy cho Phương nhanh. Phương có anh cái shit.
_ Im lặng và ném điện thoại ở giường nhỏ, để cho thằng kia tự độc thoại một mình.....

Chap75:

Sau một lúc thì thằng kia cũng tắt. Tôi lại ung dung ra ngồi gần cửa sổ.
Nhưng chưa được bao lâu thì lại có đứa khác gọi. Tôi lại phải lò dò bước lại nghe.

Nhìn vào màn hình điện thoại thì thấy chữ TÓ và ảnh của một nào đó trông cũng đẹp trai, trắng trẻo. Tóc dựng, cạo trắng 2 bên.

Nhìn vào Phương thì thấy nhỏ đang chú ý làm bài nên không muốn nói. Thế là tôi lại trượt trên màn hình để nghe.
_Alô.
_Phương, em đa...alô, ai đấy.
_À Phương đang học nhé, cháu gọi lại vào ngày mai nhé. Tôi giả nói để thằng kia tưởng là Ba Phương.
_Bác à, thế bác tên gì?
_Phương. Ba em tên gì? Tôi để điện thoại ở xa rồi bước lại hỏi.
_Ba em tên Minh. Mà anh hỏi làm gì. Phương quay lại nheo mắt hỏi tôi.
_À không có gì. Anh hỏi thế thôi. Tôi nói chạy lại cầm điện thoại lên.
_Bác tên Minh có gì không cháu.
_Ờ thế thôi. Khi nào bác cháu ta gặp nói chuyện phát. Thằng kia nói giọng kiểu đấy chắc hẳn biết tôi giả dọng rồi.

_Za... Xong rồi. Phương đưa tay lên vươn vai, may là tôi chỉ nhìn từ phía sau. Nều mà phía trước thì chắc hẳn nằm ra mà ngất, máu mũi chảy đầy nhà mất.
_Xong rồi đưa anh xem nào. Mất quà hay được nghe hát nào. Tôi nói.
_Quả này mà sai, em thề em hứa từ mai em sẽ... Phương nói một đoạn rồi ngắt.
_Sẽ gì?
_Sẽ làm đúng, hihi. Nhỏ híp mắt cười, nhìn dễ xương lắm. Hôm nay tóc Phương được xõa sang một bên. Trên đầu có một chiếc cài to màu đỏ. Nói chung lại là Xinh.
_Uầy.
_Anh xem đi.
_Chỗ này đúng rồi, em làm theo công thức này đúng rồi.
_Yeahhhh. Thưởng em đi. Haha. Phương vui mừng cười lớn.
_Anh đã nói hết đâu.
_Sao nữa em làm đúng rồi mà.
_Cách làm của em đúng nhưng trong bài này người ta đã đánh lừa chúng ta một chỗ. Đoạn này em nên chuyển sang đây và kết quả là bằng 129. Tôi nói.
_Huhu. Thế là sai hở. Phương cúi mặt xuống bàn.
_Ê ê, hát nào. Ngày mai lại tiếp tục, hèhè. Tôi cười trêu Phương.
_Anh biết bài rap Thu Cuối không. Phương quay sang hỏi tôi. Tay thì cầm cái bút vẽ vẽ trong vở nháp.
_Có chứ. Sẵn sàng để bắt đầu chưa. Tôi hí hửng đáp.
_Đợi em lấy máy tính bật beat đã. Mà anh phải rap cùng em. Không thì làm sao em rap được.
_Ok luôn. Nghe đến rap thì tôi cũng khoái lắm.
_Hìhì.
_Nào bắt đầu nhé. Nhỏ Phương đưa máy tính ra và mở beat ra.
_1 2 3 yô....

5 phút trôi qua tôi và nhỏ cũng rap xong. Nói qua giọng của Phương, sở hữu một cái giọng trong và cao.

_Em hát hay qua nha. Tôi nhìn qua nhỏ nói.
_Ồ uôi, anh cũng rap hay không kém á.
_Ờ, giải lao thế được rồi nhé. Lại học nào. Tôi nói.
_Tí nữa đi. Học suốt à. Phương làm mặt nũng nĩu lắc đầu.
_Giờ không học thì làm gì. Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
_Thôi, giờ làm thêm 2 bài dễ nữa. Rồi chơi gì thì chơi nhé. Tôi nói tiếp.
_Vâng. Phương phồng má xụ mặt xuống nói.
_Giờ em làm bài 6, bài 7 nhé. Có gì không hiểu thì hỏi anh.
_Ờ.

Sau một lúc thì nhỏ cũng làm xong.
_Em làm xong rồi nè. Anh kiểm tra đi.
_Ờ làm đúng rồi nè.
_Hihi.

Tôi nhìn lên đồng hồ nhỏ Phương để trên bàn học thì cũng gần 21h rồi.
_Chào cô chú cháu về. Bước xuống nhà tôi thấy cô Ánh và chú Minh đang ngồi xem film.
_Ờ cháu về cẩn thận nha. Cô Ánh quay đầu lại nói.
_Vâng, thôi cháu về đây ạ.

Tôi bước ra ngoài sân và phóng xe về như bình thường.
Đi một quãng nữa thì thấy tiếng xe máy chạy phía sau theo quán tính thì tôi cũng nhìn lại xem thế nào. Thì thấy 3 xe máy đi dàn hàng phóng nhanh tới tôi. Tôi nghĩ chắc sẽ bị up sọt rồi. Đề ga phóng hết mức thấy đường nào tôi quẹo đường đó. Sau một lúc nhìn lại phía sau thì không thấy xe nào nữa tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng điều đó là sai lầm đang đi tìm lối ra đường lúc nãy thì thấy một chiếc xe máy phóng nhanh tới. Tôi liền quay đầu xe và phóng đi. Trên đường tôi suy nghĩ chắc hẳn là mấy thằng lúc nãy gọi Phương.

Đang đi thì thấy phía trước là ngõ cụt mất rồi.
_Bác Minh đây hả. Mình gặp nhau rồi. Thằng này nhìn giống thằng trong điện thoại Phương lưu tên là Tó.
_Nhìn thế mà cũng liều mạng mày nhỉ. Dám đến nhà Phương tán luôn. Thằng khác nói thêm vào.
_Gọi mấy thằng kia về trước đi. Ở đây 3 thằng ta lo được rồi. Thằng tóc dựng nói.
_Giờ tính thế nào đây thằng cu. Quỳ xuống xin lỗi anh hay là muốn nhừ xương đây. Thằng khác nói vào nhìn thằng này thì có cái đầu trọc.
_Mình với Phương không có gì với nhau cả.
_Không có gì, sao mày nghe điện thoại của Phương.Thằng tóc dựng nói
_Mày có biết tao đang tán nhỏ không. Nó nói tiếp.
_Haizz. Liên quan quá nhỉ. Tôi thở dài nói. Xe thì dựng phía sau lưng rồi.
_Cứng quá nhỉ....

Chap76:

_Lên tụi bay. Cho thằng cu này ăn hành đuê. Thằng đầu trọc nói.

Thế là 3 thằng nhào vào đánh tôi. Nhưng tôi cũng đã từng học làm sao mà để bị đánh dễ dàng thế được.
Thằng tóc dựng tay nắm thành quyền nhắm vào mặt tôi mà đấm.
_Vùùù. Tôi xoay người tránh cú đấm của nó.
Thấy thế thằng đầu trọc với thằng tóc dựng nhảy vào đánh tôi.
Tụi nó cứ đánh , tôi cứ lùi lại và đỡ chứ không thể tấn công được. Người tụi nó cao to trắng hôi hơn tôi tưởng. Những cú đấm đều dồn hết lực. Khiến một lúc hai tay cũng mỏi rũ ra.
_Khự. 2 đánh 1 nhục như con tó. Tôi lùi lại và thở dốc nói.
_Không phải khích tướng. Đấm chết nó tụi bay. Thằng tóc dựng nói.

2 thằng lại xông vào tiếp. Tôi nhảy lên xoay người đá thằng đầu trọc vào hông nhưng nó né được. Đang được đà tôi tránh những cú đấm của thằng tóc dựng mà dồn tấn công vào một thằng đã. Thằng đầu trọc mất đà , nó đưa tay ra đỡ nhưng cũng đã quá muộn tôi lấy hết sức đấm vào bụng nó. Nó khụy xuống ôm lấy bụng.

Thằng tóc dựng một bên thấy thằng kia bị đánh cũng tính xông lên nhưng bị tiếng nói của thằng khác khiến nó dừng lại.
_Từ từ đã mày, cầm cái này mà chơi nè. Lâu giờ tôi cũng không chú ý thằng này. Thằng này là thằng Bình ,tôi nhìn mặt thấy giống trong màn hình điện thoại.
_Mày ngon quá nhá. Lấy hàng lúc nào tao không biết. Tưởng bỏ mặc anh em. Thằng tóc dựng cười.
_Đến lúc kết thúc rồi mày ,haha. Thằng Bình cười.

Bây giờ tình hình hiện tại rất không có lợi cho tôi. Tay của hai thằng đó cầm một khúc gỗ dài tầm 40cm. Khúc gỗ vuông có 4 cạnh xung quanh điều đó làm tôi hơi rùng mình.

Hai thằng kia cùng xông vào cùng một lúc. Tụi nó cầm khúc gỗ tiến tới đánh tôi, tôi phải né chứ đưa tay ra đỡ cũng không được đánh cũng không xong.

Từng dòng suy nghĩ trong đầu hiện ra. "Trong tình cảnh này chắc hẳn sẽ nằm viện ít ngày rồi. Nhưng tiền lấy đâu ra. Giờ nếu mà chạy thì xe đạp điện sẽ bị chúng nó phá mất..."

Kết thúc dòng suy nghĩ tôi cắn răng nhảy vào mà đánh.
_Hự.
_Mày ngon nha, ngon xông vào. Haha. Thằng Bình nói.
_Để rồi xem. Tôi nhếch mép cười.
_Tao chết cũng phải cho tụi bay lê lết. Nào thì chết. Tôi nhảy vào đánh tụi nó thì khúc gỗ đánh. Từng cú đánh khiến tay tôi như muốn gãy vụn ra.
_Chết con mẹ mày nè. Thằng tóc dựng nói mà cứ phang vào tôi.
_Định mệnh. Tôi cắn răng chịu đựng dù hai cái tay đã hết sức mà muốn thả lỏng.
Nhân lúc thằng tóc dựng cứ phang tôi, tôi cũng tránh né được ít phát và dùng sức của cái tay phải. Lúc nó không chú ý tôi đấm vào phía sau đầu nó. Nó khuỵu xuống. Tôi nhảy vào mà đấm vào mặt nó. Mọi cú đấm của tôi đều dồn hết lực. Tôi dường như không điều khiển được hành động của bản thân nữa. Đôi tay dù muốn gãy rũ nhưng tôi vẫn cố sức để đấm.
_Bốp. Một cú đánh của thằng Bình dành cho tôi ở phía sau lưng. Tôi lơ mơ thân hình đổ rụp xuống. Mắt tôi có vẻ như mờ đi nhưng tôi vẫn cảm nhận được xung quanh. Nó lấy khúc gỗ đánh vào người tôi. Toàn bộ giác quan như bị tê liệt cả. Từng giọt nước mắt tuôn ra, có phải số tôi đã định phải chịu khổ như vậy không.
Sau một lúc thì tôi cũng không cảm nhận được cái gì nữa. Đôi mắt nhắm lại, xung quanh là một màu đen tăm tối.

_Tách...tách. Tôi lờ mờ mở mắt. Thì ra là mưa, chắc nó cũng thương tôi.
Hình ảnh thằng con trai nằm giữa đường hẹp ở trong ngõ, máu me đầy mình. Những giọt mưa chảy lên khuôn mặt tôi, tôi cảm nhận được nó.
Sau một lúc tôi cố gắng chống hai tay để ngồi dậy nhưng không thể. Hai cánh tay đau và rát lắm.

Vật lộn mãi mới ngồi được dậy. Tôi cố gắng lết vào một bức tường để dựa mình vào đó. Cơn mưa vẫn không có dấu hiệu ngừng lại. Máu trên đầu vẫn cứ chảy ra. Chẳng lẽ tôi phải chết ở đây sao.

Ngồi một lúc thì mắt tôi lại muốn thả mình vào giấc ngủ nhưng tôi cố gắng đứng dậy để lết về. Nhưng biết về đâu đây. Về nhà bác Thanh thì không được còn về nhà ai đây. Tôi cố dựa thân mình vào bức tường để rướn người dậy.
Từng bước đi tập tễnh tới cái xe. May là tụi nó không phá cái xe của tôi.

Xe đạp điện đã bị thấm nước mưa nên cũng trục trặc. Hai tay run run nắm lấy tay cầm mà sao khó quá. Tôi đề ga và đạp để đi, ngoài đường tầm này cũng ít người qua lại. Có nhiều đi qua cũng nhìn. Nhưng tôi mặc kệ. VÌ TÔI QUÁ MỆT MỎI RỒI....

Chap77:

Tôi cố gắng giữ vững tay lái nhưng không thể. Từng hạt mưa cứ tuôn xuống xối xả vào mặt tôi.
Nhìn xung quanh tôi cảm thấy mọi thứ như nhoè đi. "Xoảng" tôi và xe đổ rụp xuống đường. Tôi hoàn toàn không cảm thấy bị đau nữa. Vì từng bộ phận đã bị tê vì lạnh.
Mọi thứ xung quanh tôi còn là màu đen và tôi thiếp đi lúc nào không hề hay biết.

Một cánh đồng lúa hiện ra trước mắt tôi.
_Anh Quân. Bé Cún thấy tôi liền vẫy vẫy tay.
_Hì. Cún ra đây với ai thế. Tôi quỳ xuống vuốt lấy đôi má của em.
_Dạ ở nhà chán quá em ra đây chơi thôi. Cún phồng má nói. Tay thì cầm ngọn cỏ chơi.
_Anh đi chơi với em nhé. Bé mỉm cười đưa tay ra.
_Ok hì. Tôi nắm lấy tay bé, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại. Tôi và bé đi suốt hết đường trên cánh đồng.
_Anh Quân nhắm mắt lại đi. Cún nhí nhảnh khươ khươ ngọn cỏ trước mặt tôi. Tôi nhắm mắt lại, một lúc vừa mở mắt ra thì không có ai đấy nữa. Tôi chạy xung quanh tìm em nhưng không thấy. Từng bước chân tôi mỏi rũ vì chạy. Tôi dừng lại hai tay chống xuống đầu gối mà thở.
_Quân. Một giọng nói nghe quen thuộc.
_Linh. Sao cậu ở đây thế? Tôi ngước mắt nhìn.
_Cô ấy đi cùng tôi. Tiếng của thằng con trai, không ai khác chính là thằng Hùng. Hắn chẳng phải tán Uyên sao. Sao giờ lại cùng Linh. Từng câu hỏi được đặt ra trong đầu tôi.
_Linh , cậu yêu anh ta à. Tôi nhìn Linh.
_T.ớ...
_Đúng. Linh là bạn gái của tôi. Thằng Hùng nói tiếp.
_Mà sao hai người ở đây. Tôi hỏi tiếp.
_Vì bọn tao thích....

Tôi lại quay đầu đi vì không muốn làm phiền họ. Đang đi thì thấy phía trước có căn nhà nhỏ. Tôi nhìn sao mà quen quá.
_Mẹ. Bước vào tôi thấy mẹ đang ở ngoài sân cày lúa.
_Quân con về lúc nào thế. Mẹ tôi chạy ra.
_Dạ con mới về mà mẹ. Tôi mỉm cười nhìn mẹ.
_Vào nhà đi con.
_Vâng. Tôi bước vào thì thấy ba tôi cùng bé Cún đang ở dưới bếp nấu ăn.
_Quân mới về à con. Ba tôi nói
_Dạ con mới về. Có cần con giúp gì không?
_Thôi. Con mới về thì nghỉ tí đi. Để ba nấu ăn cho.
Tôi nhìn xung quanh ngôi nhà. Mọi vật vẫn y như cũ. Đang tính đi xuống bếp thì mọi cảnh vật xung quanh bỗng biến thành màu trắng.
_Ba mẹ ơi... Ba mẹ đâu rồi... Tiếng của tôi phát ra.

_Bác sĩ , thằng bé tỉnh rồi. Tiếng nói của một người lớn tuổi.
_Để tôi xem.

Tôi lờ mờ mở mắt, mọi thứ xung quanh nhạt rồi dần dần hiện rõ ra.
_Á đau... Tôi cố gắng ngồi dậy nhưng không thể. Tôi nhìn xuống phía dưới thì thấy hai tay đang được băng lại.
_Cháu tỉnh rồi à. Đập vào mắt tôi là một bác lớn tuổi.
_Vâng. Cháu đang ở đâu đây ạ.
_Bệnh viện, tối hôm trước lúc bác đi làm về thì thấy cháu đang nằm ở dưới đường. Máu me đầy mình nên bác đưa vào đây. Bác ấy nói.
_Vâng, cháu cảm ơn. Hai hàng nước mắt lại trào ra.
_Giờ cháu có thể nghỉ lấy sức rồi có thể xuất viện. Bác sĩ nói.
_Thôi. Bác cho cháu xuất viện bây giờ luôn cũng được. Cháu cảm thấy khỏe rồi. Tôi nói dối vì nếu ở lại lâu thì tiền viện phí lấy đâu ra mà trả.
_Cháu yên tâm ở đây nghỉ ngơi đi. Tiền viện phí bác lo hết rồi. Bác trai cười hiền nói.
_Nhưng cháu...
_Không nhưng nhị gì hết, giờ cháu cứ nghỉ ngơi đi. Mà cháu có số điện thoại người nhà không.
_Dạ không, cháu ở dưới quê lên ở với bác. Học và đi làm luôn. Hôm trước đi dạy về thì bị mấy thằng vây đánh. Tôi nói.
_Tuổi trẻ bây giờ thế đấy. Thôi ,cháu nghỉ ngơi đi. Lúc nào bác tới thăm.
_Vâng.

Tôi đã nghỉ học 2 ngày rồi. Không biết bây giờ bác Thanh và thằng Lâm sao nhỉ. Còn việc gia sư nữa... Tôi suy nghĩ rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng ngày thứ 5 thì tôi được bác sĩ cho xuất viện. Tôi có hỏi bác sĩ là bác cứu tôi tên gì? Ở đâu? Để sau này đến để trả ơn.

Bước ra cổng bệnh viện thì mọi người đều hướng mắt vào tôi. Hai tay thì đều băng bó. Trên đầu thì cũng được băng nhưng ít hơn. Bộ quần áo vẫn đang thấm máu vì dù giặt qua nhưng vẫn không thể tẩy hết màu đỏ.

Mọi người đi qua chỉ trỏ có, thương hại có. Tôi cứ đi bộ như thế vì đường xá vẫn chưa quen nên gặp ai tôi cũng hỏi đường. Đi được một đoạn đường thì cũng may gặp được một bác xe ôm tốt bụng.
_Nhà con ở đâu, bác chở về cho.
_Dạ thôi bác ạ, con không có tiền đây ạ. Tôi mệt mỏi nói. Dù xuất viện nhưng trong người tôi vẫn còn sốt và mệt.
_Tiền nong gì? Lên đi bác chở về. Nhìn cháu đi mà khổ quá.
_Vâng. Cháu cảm ơn. Bác chở cháu về số nhà xyz. Đường Hồ Tùng Mậu ạ.

Đi một lúc cũng tới. Tôi cảm ơn bác rồi thất thểu bước vào trong ngõ.
_Lâm. Tiếng tôi nói nhỏ.
_Quân mày sao thế? Có sao không ? sao lại ra thế này. Nó hớt hải chạy lại......

Chap78:

_Quân. Cháu sao thế. Sao lại băng bó cả người thế cháu. Bác Thanh chạy vội ra xem tôi thế nào.
_Dạ cháu...cháu bị tai nạn. Tôi nói dối.
_Cháu không sao chứ.
_Dạ không, cháu thấy hơi mệt.
_Mày mất tích 2 ngày, Ngọc 2 ngày này qua hỏi thăm mày liên tục đấy. Thằng Lâm nói.
_Tí mày đi học thì nói giùm với Ngọc. Xin cô cho tao nghỉ một ngày nữa. Tôi quay sang nói.
_Ừ thôi, mày nghỉ đi.
_À mà nhớ nói giùm tao là tao bị ốm nhé. Tôi nói với nó.
_Ok.

Tôi lại nằm lên giường, một lúc sau tôi lại thả mình vào giấc ngủ sâu.

_Quân.
_Sao cậu ấy lại bị như thế. Tiếng của Ngọc.
_Ơ, Ngọc à. Tôi lờ mờ mở mắt ra.
_Quân, sao cậu lại...
_Tớ bị tai nạn rồi may lúc đó có người đưa vào viện. Tôi nói
_Thế cậu nghỉ đi. Chiều tớ qua thăm mà mấy bạn trong lớp cũng lo cho Quân lắm đó.
_Thế Ngọc có nói gì với họ không? Tôi hỏi.
_Có.
_Uầy, Lâm đỡ tao dậy mày. Ngủ cả sáng đau lưng quá. Tôi nhíu mày nói.
_Ờ.
Ngọc cũng ra về, tôi được thằng Lâm đỡ dậy. Nhìn lên đồng hồ thì cũng gần 12h.

_Cháu làm phiền gia đình. Bước xuống bếp tôi thấy bác Thanh đang chuẩn bị dọn cơm lên.
_Có gì đâu cháu. Cứ xem như đây là nhà mình là được rồi. Bác ấy nở nụ cười hiền nói.
_Vâng.

Được một lúc thì cơm canh cũng được dọn lên.
_Ăn đi mày. Thằng Lâm không chú ý đến tôi bị cả hai tay mà nó cứ nhai ngồm ngoàm.
_Mày nghĩ tao gắp bằng chân à. Tôi nói.
_Lâm gắp cho Quân đi. Tay như thế làm sao ăn. Bác Thanh nhăn mặt nói.
_Nè, ăn đi cho chóng lớn em gái. Thằng Lâm troll tôi.
_Hừ. Tôi cũng phải nhịn mà cố nuốt. Sau này tay khỏe lại giết nó sau.
_Nhìn gì thế mày. Tôi quay sang nó hỏi.
_Có người đẹp mày ơi, hình như đến nhầm nhà. Thằng Lâm ngây thơ nói.

Tôi quay ra phía cổng thì thấy Hân, Ngọc, Linh, Uyên, Lan Anh, Trang, Chị Linh, Chị Oanh đi vào trước còn ở phía sau là tụi thằng Hoà, Phong, Khánh, Trung, Phương, Quang và anh Long.

_Quân. Hân là người chạy vào đầu tiên. Từng giọt nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt đáng yêu đó.
_Huhu, sao cậu thế này. Huhuhu.

_Cháu chào bác. Toàn bộ team chào bác Thanh.
_Chào các cháu, các cháu ngồi đi.

_Tớ không sao mà, đừng khóc thế chứ. Tôi lấy cánh tay phải chùi đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt Hân. Tôi biết nhỏ cũng lo cho tôi lắm chứ.
_Huhuhu, sao cậu lại thành ra thế này. Hân vẫn khóc, nhỏ đứng lên choàng ôm lấy tôi.
_Tớ không sao mà đừng khóc. Ngoan nào. Tôi lấy tay phải ôm qua lưng Hân nói.
_Hức, như thế mà không sao à. Sau một lúc đứng như vậy thì Hân mới chịu bỏ tay ra.
_Hức, Quân không sao chứ. Lan Anh cũng khóc.
_Tớ không sao không sao mà. Tôi cười gượng gạo đáp.
_Nhóc có sao không. Chị Oanh nói.
_Dạ không, hìhì.
_Tí nữa Hòa và mấy ông này nữa đưa Quân về nhà để tụi tôi tẩm bổ. Trang mắt đỏ hoe nói.
_Ok, yes madams.

Tôi nhìn Linh và Uyên hai nhỏ cũng nhìn tôi. Trong mắt của hai người ấy tôi cảm thấy một cái gì khó hiểu khó diễn tả.
_Con cảm ơn gia đình nhiều. Thôi, con không dám làm phiền gia đình nữa. Con xin phép. Tôi mỉm cười nói với bác Thanh.
_Không có gì đâu con. Khỏe thì tới chơi gia đình bác nhé.
_Vâng.
_Thôi, tao về nha mày. Chị Linh , Ngọc em/tớ về nha. Tôi nói.
_Nhớ giữ sức khỏe nhé. Cả 3 người đồng thanh.

_Quân, sao mày... Thằng Hòa hỏi tôi.
_Khi nào tao kể cho. Tôi nói.

_Giờ gọi taxi chở Quân về. Ai đi với em ấy. Chị Oanh nói.
_Để em cho. Linh , Hân, Uyên đồng thanh.
_Thế 3 em đi theo nhóc nhé. Tụi chị về trước đây.
_Vâng.

Thế là chỉ còn lại 4 người đứng đó. Tôi thì không muốn nói chuyện Uyên, Linh vào lúc này.
Được một lúc thì 4 đứa lên taxi.

Tôi thì ngồi giữa ở ghế phía sau sau. Hân ngồi bên trái tôi. Ở bên phải thì Uyên và Linh cùng ngồi đó luôn. Dù ở phía trước có một cái ghế đang bỏ không.
_Cháu nào lên ngồi ghế trước đi. Bên sau chật rồi. Chú tài xế taxi nói.
_Thôi, như thế này cũng được không sao đâu chú. Linh nói.
_Thế cũng được mấy cháu chịu khó nhé.

Đi được một lúc thì tôi nóng không chịu được. Ngồi chật khiến tôi mỏi.
_Chú ơi, dừng xe cho cháu lên phía trước đi ạ. Chật quá. Tôi nhăn mặt nói.
_Đợi chú tí.

Được một lúc thì tôi cũng được giải thoát mà lên ghế phía hàng trên ngồi.
_Tay với đầu cháu sao thế. Chú tài xế taxi quay qua tôi hỏi.
_Dạ cháu bị ngã xe. Tôi nói dối.
_Hiện giờ tai nạn giao thông nhiều. Nên chú ý đi cháu à.
_Vâng.

Tôi quay xuống nhìn 3 người con gái. Trong ánh mắt họ đều có một sự khác nhau. Và tôi không giải thích được trong những ánh mắt đó nói lên điều gì.....

Chap79:

_À chú ơi. Chú đi đến số nhà 402. Đường xyz. Tôi nhớ còn một chuyện chưa làm.
_Quân , cậu tới đó làm gì?. Hân hướng mắt lên nhìn tôi nói.
_Tớ có chuyện cần làm.

Đi một lúc cũng tới nơi.
_Mấy cậu ngồi đây tí nha. Tớ vào chút rồi ra. Tôi quay xuống nói.

Bước ra khỏi xe tôi chạy lại bấm chuông.
_King coong...King coong.
_Quân, Anh bị sao thế. Không lẽ chuyện thằng Bình nói là thật. Bé Phương đi ra mở cổng, nhỏ nhìn tôi lo lắng.
_Hì anh không sao mà. Tôi cười nhẹ.
_Tại em hết, huhu. Em...em xin lỗi. Phương oà khóc. Nhỏ vẫn thế mặc quần thun, áo ngắn. Hôm nay tóc được xoã xuống sang hai bên.
_Anh có sao đâu. Khóc làm gì. Tôi cười.
_Vì một cuộc gọi mà mấy thằng bạn em làm ra như vậy. Phương cứ đứng khóc.
_Anh không...

_Ai đã làm Quân ra thế này. Tiếng nói lạnh lùng phát ra từ Linh. Tôi ngạc nhiên quay sang thì thấy. Uyên, Linh, Hân đứng ở một bên từ khi nào.
_Ơ không có gì đâu. Tôi quay lại nói.
_Bạn có thể nói cho mình nghe được không. Uyên nhẹ nhàng nhìn Phương nói.
_Không có gì.....
_Cậu im đi để tớ hỏi. Linh lạnh lùng nói lớn.
_Ơ thật ra mọi chuyện là...blap...blap. Phương bắt đầu kể lại.
_Cậu đi làm gia sư hả Quân. Hihi. Làm gia sư cho tớ với. Hân quay sang tôi cười.
_Uầy...

_Phương bạn có thể cho mình số điện thoại tên Bình kia không. Uyên nói tiếp.
_098xxx. Phương đưa số điện thoại cho Uyên.
_Cảm ơn bạn nhé. Nhỏ Uyên cười.
_Không có gì nà.

_À Phương, em nói với mẹ là anh ở nhà ít ngày. Lúc nào khoẻ anh đi dạy nhé. Tôi nói.
_Vâng.

Sau một lúc thì 4 đứa chúng tôi lại về đến nhà.
Uyên ở lại phía sau trả tiền cho chú tài xế taxi. Hân thì đi một bên đỡ tôi. Đi vào trong được tầm mấy chục bước tôi quay đầu lại phía sau và đi. Linh cũng nhìn thấy tôi đang nhìn cũng đã lâu rồi không được nói chuyện với nhỏ.

_Chào mừng anh chiến sĩ đã về nhà...haha. Thằng Trung nói.
_Chiến sĩ cái đầu gối tao nè. Tôi nói lại.
_À được. Bị như vậy mà cũng cứng. Tí mấy thằng ta đưa nó lên giường thông. Thằng Khánh nhào zô.
_Uầy, Phương , Quang hai đứa mày lâu giờ không gặp. Tôi nhìn hai đứa đó.
_Ừ hè. Tao tính gặp mày giao thông vài phát cho đỡ nhớ mà nhìn thế này thì...chậc...chậc. Thằng Phương vuốt cằm nói.
_Èo.
_Hahaha. Thằng nào cũng muốn giao lưu với mày rồi Quân ạ. Thằng Quang béo nói vào.
_Quân , vào đây tao hỏi tí. Thằng Hòa nói.
_À ừ. Tôi bước vào trong phòng cùng nó.

_Nói thật đi mày bị ai đánh à. Thằng Hòa nhìn tôi nói.
_Ừ, thôi không sao đâu.
_Thằng nào thế mà mày làm gì mà bị đánh.
_Tí hỏi Uyên hoặc Linh nha. Tôi đáp.
_Ừ, mà tao... Nó nói rồi tự nhiên ngắt quãng.
_Sao.
_Uyên và Linh biết hết rồi. Thằng Hòa thở dài nói.
_Sao..sao Linh với Uyên biết được. Tôi hỏi lại.
_Tao, Lan Anh và Trang nói lúc mày không đi học mà nằm trong bệnh viện ấy. Tao không thể để hai người họ hiểu nhầm mày được vì tao thấy hai đứa đó cũng thích mày. Thằng Hòa nói.
_Hahaha, thích tao ư, nực cười. Mày nghĩ hai đứa đó thích tao ở điểm gì? Tôi cười
_Ừ thôi. Tao nói thế thôi. Mà chiều bé Thảo về thấy mày như vậy lại khóc bù lu bù loa cho xem. Thằng Hòa nói
_Bé Sún đi học sớm nhỉ mà thôi ra ngoài đi. Tôi nói rồi bước ra ngoài cùng nó.

Ra ngoài thấy chị Oanh , Lan Anh, Trang và Hân đang nấu ăn trong bếp. Mấy thằng bạn cũng được đảm nhiệm làm osin do mấy tiểu thư sai bảo lặt vặt.
Đang đứng nhìn thì có tiếng nói sau lưng tôi.
_Quân, vào đây tớ có chuyện nói với cậu. Uyên nhìn thẳng vào mắt tôi nói.
_Có chuyện gì để nói chứ. Tôi nói xong thì nhận thấy khoé mắt Uyên hơi đỏ rồi
_Ừ thì vào.
Bước vào trong tôi cảm thấy không gian thời gian như chậm lại vậy. Không khí trong phòng căng thẳng.

_Tớ xin lỗi vì đã không tin cậu, huhu. Tớ biết bây giờ nói gì cũng đã quá muộn. Cậu tha thứ cho tớ nhé. Uyên khóc, từng giọt nước mắt lăn trên má rồi rơi xuống.
_Uyên à, mình biết bạn thấy mình đang thương hại mình thế nên hãy sống thật với bản thân mình nhé. Đừng làm thế nữa. Tôi nói rồi toan bước ra.
_Không không, huhu, cậu đừng đối xử với tớ như thế mà. Tớ xin vì đã làm thế với cậu. Nhưng cậu đã thử đặt cậu vào vị trí của tớ chưa. Lúc đó cậu sẽ làm thế nào? Tớ cũng là con gái lúc thấy cậu nói vậy tớ cũng đau lắm chứ. Huhu, bây giờ tớ biết sai rồi mà. Huhu. Uyên chạy lại ôm từ phía sau lưng tôi. Tôi cảm nhận được từng giọt nước mắt đang thấm vào lưng mình.
_Hãy để thời gian trả lời đi Uyên à. Mình xin lỗi, mình không thể. Tôi dùng tay phải mở tay Uyên ra.

Tôi bước ra cửa và nhìn lại, Uyên đang quỳ xuống ôm mặt khóc...

Chap80:
Tôi bước ra bên ngoài rồi bước từ từ lên phòng mình.
Từng bước chân là từng dòng suy nghĩ tôi hiện ra trong đầu. Phải chăng tôi làm vậy là sai. Nhưng tôi không còn cách nào khác ngoài cách. Uyên đã quá thay đổi so với trước, lúc trước nhỏ là một người nhí nhảnh ngây thơ ,đáng yêu còn bây giờ tôi thấy thật là xa quá đi. Tôi không biết diễn tả như thế nào ngoài 2 từ "Xa Lạ" đối với Uyên.
Phải chăng thời gian vật chất hay gia cảnh khiến người ta thay đổi.
Từng dòng suy nghĩ được đặt ra cũng là lúc tôi từ từ nhắm đôi mi lại lúc nào không hay biết.
Đang lơ mơ ngủ thì có tiếng người gọi tôi dậy.
_Quân, dậy mau mày có chuyện lớn rồi. Thằng Trung kêu tôi dậy.
_Có chuyện gì? Tôi nheo mắt lờ mờ nói.
_Uyên có chuyện rồi xuống nhà nhanh lên. Thằng Trung nói rồi nó chạy xuống trước.
Tôi choảng tỉnh ,chạy vào WC mở vòi nước ra để rửa mặt rồi chạy nhanh xuống nhà.
_Có chuyện gì vậy? Tôi hớt hải nói ở dưới nhà thì đông đủ cả ngoài Uyên.
_Lúc nãy tớ thấy Uyên ôm mặt khóc rồi chạy ra lấy xe máy phóng đi mà không biết đi đâu. Vừa rồi có bạn của Uyên gọi nói Uyên đang uống say ở quán Bar nào ý. Đang ngồi theo thằng nào ấy. Lan Anh nói giọng lo lắng.
_Thế Uyên uống ở quán nào? Tôi hỏi tiếp.
_Tụi tao biết rồi. Giờ mày ở nhà. Tao, anh Long, Khánh, Phương, Quang đi. Thằng Hòa nói.
_Cho tao đi nữa.
_Nhưng tay mày...
_Không sao cứ để cho cậu ấy đi đi. Linh nói.
_OK thôi đi nhanh.
Thế là 6 đứa con trai chạy trên xe đều có một nét mặt lo lắng chung.
Tôi ngồi phía sau mà cứ nghĩ đến việc mong Uyên không bị gì.
Đi tầm 25phút thì cũng tới nơi cả 6 đứa đều vào trong nhìn qua nhìn lại vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc ấy đâu cả.
_Anh gì ơi,lúc nãy có thấy một cô gái cao tầm 1m6, mặc áo trắng ngồi uống say ở đây không? Thằng Khánh hỏi
_Nhiều cô mặc áo trắng lắm. Anh không nhớ hết. Phục vụ nói
_Anh cố nhớ giùm tụi em đi.
_Để anh suy nghĩ đã nào. Cô gái mặc trắng... À có đấy, con nhỏ đấy uống rượu say đi cùng một thằng khác tầm 24 tuổi gì đấy tầm 15phút đi về cùng nhau rồi.
_Vâng, tụi em cảm ơn. Chúng tôi đồng thanh rồi cùng bước ra.
_Thế nào giờ tính sao?
_Chắc chắn rằng thằng cha đó cũng không tốt đẹp gì đâu giờ nên tính đến việc xấu nhất là hắn đang đưa Uyên đến khách sạn hoặc nhà nghỉ nào gần đây. Anh Long nói.
_Giờ 6 người chúng ta chia ra 3 hướng mà tìm. Có gì alô liền.
_Vâng.
Tôi ngồi sau xe thằng Hòa. Tôi cảm nhận rằng khoé mắt đang cay cay muốn khóc rồi. Uyên ơi !!! Mong rằng cậu đừng sao nhá. Tớ sẽ không giận cậu nữa đâu mà. Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc đó.
_Bác ơi. Cho tụi cháu hỏi, lúc nãy có thấy một thằng tầm 24tuổi và một cô gái mặc áo trắng vào trong kia không? Tôi hỏi.
_Ở đây thì nhiều đôi lắm. Bác lo bán hàng nên không chú ý đến.
_Vâng , cháu cảm ơn.
Chúng tôi lại vòng đi tìm chỗ khác. Hà Nội thì rộng thênh thang tìm một người giống như Mò Kim Đáy Bể vậy. Điện thoại thằng Hòa không ngừng reo vì tụi con gái ở nhà đã sụt sịt vì lo cho Uyên rồi.
Đang đi thì nhìn thấy phía trước có một cặp trai gái phóng xe vào. Đứa con gái mặc áo trắng đang vòng tay ôm thằng con trai.
_Hòa phóng lên xem thử mày.
_Đéo phải. Không biết thằng chó đó ở đâu tao mà thấy tao đập chết mẹ nó. Thằng Hòa bức xúc nói.
Vừa lúc đó có điện thoại.
_Alô.
_Đến nhà nghỉ xyz ,đường abc nhanh lên.
_Thằng Phương tìm được rồi. Đến đường abc, nhà nghỉ xyz nhanh.
_Ừ.
Hai đứa phóng với vận tốc bàn thờ tới đó.
Chúng tôi phóng vào bên trong thì thấy thằng Phương, Quang, anh Long, Trung tập trung đủ cả rồi.
_Chị có thể cho em số phòng thằng con trai vừa đỡ cô gái đến không? Anh Long nói.
_Xin lỗi nhưng vì đảm bảo cho khách hàng. Chị không cho được. Con nhỏ nhân viên nói.
_Giờ chị có cho không hay để tụi tôi gọi công an tới.
_Để chị hỏi...
_KHÔNG HỎI HAN GÌ CẢ NHANH LÊN.KHÔNG LÀ CÔNG AN ĐẾN ĐẤY NGAY BÂY GIỜ. Tôi hét lớn.
_Chìa khóa đây. Mấy em đến số phòng 129. Dãy bên trái ý.
Anh Long nhanh chóng cầm lấy chìa khóa mà chạy lên tầng.
Chúng tôi mở cửa phòng ra thì đập mắt vào là một cô gái đang nằm trên giường say mèm không biết gì. Hên là thằng đó đang tắm nên Uyên không bị gì.
Chúng tôi núp vào sau bức tường nhà tắm.
Một lúc sau thì thằng cha đó bước , mồm thì hót gió.
_Hiu huýt.
_Bốp.
_Tụi mày là ai.
Cả 6 thằng vào đấm đá, tôi thì không đấm mà chỉ sút vào mặt nó. Từng cơn giận tôi trút lên mặt thằng chó đó.
Một lúc sau thì chúng tôi đưa Uyên xuống và đưa về nhà....
TOBE CONTINUE....

Chap81:
Trên đường chở Uyên về tôi cứ quay sang nhìn phía nhỏ , Uyên bị như vậy cũng một phần là do lỗi của tôi.
"Nhỡ may lúc đó không tới kịp thì sao..."
"May mắn cho tôi là Uyên không bị gì..."
Từng dòng xe chạy đi rồi chạy lại. Từng âm thanh ồn ào nơi phố thị nhưng tôi không quan tâm. Điều bây giờ là tôi quan tâm nhất là Cô ấy. Một người nhí nhảnh như Uyên sao lại thành ra như thế chứ. Tôi tự nhủ sẽ tha thứ cho những việc Uyên đã làm...
Đi một lúc rồi cũng phóng về tới nhà.
_Uyên không sao chứ? Chị Oanh lên tiếng rồi tụi con gái lại đỡ nhỏ xuống xe rồi đưa vào trong nhà.
_Lúc đó vừa tới kịp nên thằng đó chưa làm được. Anh Long nói.
_Thôi, Long cùng mấy đứa vào ngồi nghỉ tí đi.
Tụi tôi bước vào nhà ngồi, còn Uyên thì được tụi con gái chăm sóc.
Được một lúc sau thì nhỏ cũng tỉnh thế là tụi con trai chúng tôi vào xem thế nào.
Bước vào phòng thì thấy Uyên đang ngồi trên giường khóc.
_Thôi, không sao rồi. Chị Oanh ngồi bên cạnh nói.
_Mình xin lỗi...huhu...vì đã làm mọi người lo lắng. Nếu không có mọi người đến kịp thì....huhu.
_Thôi, không sao đâu hết rồi mà. Linh nói
_Hức.
_Thôi, em vào rửa mặt cho tỉnh táo đi. Đừng suy nghĩ nhiều nữa. Còn mấy nhóc ra ngoài này nấu ăn với chị nào. Chị Oanh nói tiếp.
_Vâng.
Nhân lúc mọi người đi ra cả tôi vẫn ở trong phòng cùng Uyên. Hai đứa nhìn nhau như thế, không khí trong phòng rất căng thẳng. Không một tiếng nói nào phát ra từ miệng của một trong hai đứa, chỉ có vài tiếng ồn của tụi bạn ngoài kia.
_Tớ có chuyện cần nói. Tôi lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng đó. Uyên không trả lời mà nhìn tôi.
_Cậu uống bia giỏi nhỉ...
_Không, tớ... Uyên lại ngấn lệ nhìn tôi.
_Hay lúc cậu buồn cậu chán cậu lại chạy đi uống bia uống rượu. Cậu không nghĩ đến bản thân cậu thì cậu cũng phải nghĩ cho ba mẹ cậu chứ. Nếu nhỡ may lúc nãy cậu bị gì thì sao. Thế nên lần sau có như thế nữa. Tớ nói thế thôi. Tôi nói rồi toan bước đi thì có tiếng nói phát ra sau phía sau lưng, theo quán tính tôi quay lại thì....
_Quân.
Uyên nước mắt tèm nhèm chạy nhanh tới quàng tay qua cổ tôi. Tôi vì quá bất ngờ cộng với sự mất đà nên
không trụ được thế là cả hai đều ngã xuống sàn nhà. Và người chịu hậu quả vẫn là tôi.
_Uiza.
_Quân. Uyên nhìn thẳng vào mặt tôi nói. Vì khoảng cách hai đứa bây giờ rất gần nên tôi trả lời mà quay sang hướng khác mà không nhìn trực diện vào Uyên.
_Gì?
_Cậu có giận tớ nữa không? Uyên cứ nằm trên người tôi mà nói.
_Hỏi thừa. Tôi cứ ngoảnh bên khác mà đáp.
_Mà cậu đứng dậy giùm tớ được không? Tôi nói.
_Không?
_Hở. Dậy đi mọi người vào giờ đấy.
_Không?
_Dậy không? Tớ hét nhé. Tôi nói.
_Cứ việc. Uyên thờ ơ đáp.
_Giờ thế này nhé, cậu tha thứ cho tớ và không giận tớ nữa tớ sẽ dậy. Ok. Uyên nói.
_Ừm. Tôi không nghĩ ngợi mà đáp luôn.
_Ưm...ư. Uyên không nói gì mà đột nhiên cúi xuống và Hôn tôi. Tôi thì không làm gì được tính đẩy nhỏ ra mà không được. Tay phải bị Uyên giữ rồi còn tay trái thị bị Uyên đè lên. Hoàn cảnh bây giờ là tôi giống như đang bị tra tấn, cưỡng hôn.
Sau một lúc thì tôi cũng khó thở mà quay sang hướng khác mà thở.
_Hộc, hộc...mệt. Tôi nói.
Uyên không nói gì mà đứng dậy đi vào WC luôn, nhìn Uyên có vẻ e thẹn.
Tôi ngồi dậy rồi tự suy nghĩ về việc mới xảy ra. Tôi tự hỏi cảm giác vừa rồi là sao? Uyên làm vậy có ý gì? Từng câu hỏi được đặt ra trong đầu tôi.
_Đơ rồi hả? Uyên nghiêng đầu, nheo mắt nhìn tôi nói như chưa có chuyện gì xảy ra.
_Đâu...tớ... Tôi ngập ngừng nói.
_Muốn tiếp không? Uyên nháy mắt nhìn tôi.
_Không, không. Tôi đáp rồi phắn ra ngoài luôn không dám ngoái cổ lại. Bước ra phía ngoài tôi nghe thấy tiếng cười phát ra từ bên trong phòng, không ai khác chính là Uyên........

Chap 82:

Tôi bước vào bếp xem mọi người đang làm gì thì thấy tụi bạn đang nấu ăn.
_Hân, rau này làm như thế nào đây? Thằng Phong nhăn mặt hỏi
_Phong ra rửa sạch và thái nhỏ đi. Hân quay qua đáp...
Tôi nhìn qua và nghĩ về cuộc sống của tôi. May ra cũng gọi được chút là may mắn khi có những người bạn, người chị,người anh rất thân bên cạnh ở cái thủ đô Hà Nội rộng lớn này.
Đang suy nghĩ vu vơ thì tôi bị đánh thức bởi tiếng gọi của Trang.
_Quân cậu ra phòng khách ngồi đi, ở đây có mấy anh hùng giúp òy. Trang mỉm cười nhìn tôi nói.
_Thôi tớ ở đây cho vui cửa vui nhà. Hehe.
_Mày là thương binh nên tụi tao ăn xá cho đó. Không thì không chỉ có tay mà còn cái đầu cũng băng luôn đó em. Thằng Trung nói.
_Cốp. Nói lung tung. Chị Oanh bên cạnh cốc đầu nó.
_Haha. Tội nói ngu. Thế là tụi tôi đang cười thả ga.
Tiến lại phía Hân và Linh thì thấy hai người đó một người nấu canh, còn người kia rán trứng.
_Quân, cậu nếm thử xem được chưa. Hân ngây thơ múc canh rồi đưa miệng ra thổi thổi cho đỡ nóng ở bên dưới thì lấy tay hứng.
_Ơ. Hi. Ngon lắm. Tôi cười đáp
_Thật hông á. Hân chu mỏ nói
_Ngon mừ.
_Eo ôi, nhìn nàng múc canh cho chàng kìa. Thằng Phương nói.
_Anh Quân à. Thằng Quang giả dọng con gái trêu.
_Gì zạ. Thằng Trung nói.
_Anh ăn xem hợp khẩu vị không ạ.
_Hây za, ngon lắm...haha. Hai thằng kia trêu tôi và Hân. Khỏi phải nói nhỏ mặt đỏ hây hây ra.

Bạn Đang Đọc (Hồi Ký) Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - Chap 82 Tại http://Story.2ola.Net
_King...coong...coong...
_Thôi, không đùa nữa. Ra ngoài mở cổng cho vợ đi Quân. Chị Oanh cười rồi quay qua nói với tôi.
_Vợ á... Lan Anh, Trang, Hân, Linh và tụi con trai ngoài thằng Trung thì mọi người ai cũng ngạc nhiên.
Tôi cũng không giải thích gì thêm mà đi ra mở cửa cho vị khách bên ngoài.
_Hì chị Hằng xinh. Tôi vừa nói vừa mở cửa cho chị.
_Nhóc...ơ. Sao em lại trở nên thế này. Ai đánh em như thế hả. Chị Hằng phóng xe máy nhanh vào rùi chạy lại gần tôi hỏi.
_Dạ em không sao đâu ạ. Em bị ngã xe ý mà. Tôi nói dối.
_Bị ngã mà như thế này hả. Mặt mũi thì bị bầm hết trơn.
_Dạ em không sao đâu.
Bước vào nhà thì Uyên cũng ra giúp cộng thêm chị Hằng tới giúp nữa nên việc nấu ăn nhanh hơn.
Tôi thì cũng không có việc gì làm nên lên phòng nằm.
Bước vàn phòng mình tôi lại nằm trên cái giường thân yêu. Tôi lại suy nghĩ về những việc trước mắt. Hai tay thì bị như thế này thì làm sao mà kiếm tiền được để gửi về nhà cho bé Cún đi học. Còn tiền Hân nợ thằng cha kia nữa, và 2triệu tôi mượn thằng Hòa nữa. Tôi khóc, từng giọt nước mắt của tôi lăn dài lên má. Có ai hiểu cho tôi không sự thiếu thốn, nghèo khổ và gánh nặng gia đình đè lên đôi vai tôi. Lớp 10 đối với con cái nhà người ta thường đi chơi lêu lổng nhìn lại mình thì...
Nhớ lại quá khứ năm lúc tôi 5 tuổi tôi vẫn nhớ như in.
*Quá khứ 13 năm trước.
Một buổi chiều trên con đường quê tôi. Tôi có một thằng bạn tên là Hiếu nó hơn tôi một tuổi nhưng tôi vẫn gọi nó là tao và mày.
_Ai mua kem 500đồng 2 cái, có dép ,đồ nhựa, đổi kem đê .Bóp,Bóp. Cô bán kem đi qua.
_Haha. Có cái chai ở dưới mương lại tao đổi kem thôi. Thằng Hiếu nó nhặt dưới mương lên.
_Ngu cái đó đéo đổi được đâu. Tôi nói.
_Ừ, thế thôi. Nó lại vứt xuống mương.
_Cô ơi. Đổi cho cháu que Kem.
_1 que cháu nhé.
_Vâng. Thế là tôi và nó mút chung que kem bằng đá.
Trở lại hiện tại.
_Xuống ăn cơm mày. Thằng Hòa đứng bên ngoài gọi tôi.
_Ờ đợi tao tí. Tôi vội chùi đi những giọt nước mắt đi. Rồi bước xuống cùng nó.
Bước xuống thì mọi người cũng dọn lên đầy đủ rồi.
_Quân sang ngồi với tớ nè. Uyên nhìn tôi.
_Thôi tớ ngồi đây cũng được. Tôi ngồi xuống cạnh thằng Hòa và Trung.
_Ông Trung xích ra, tui ngồi đây. Uyên nhí nhảnh chạy sang ngồi cạnh tôi.
_Hì
_Èo
_Nào. Chúng ta chúc mừng Quân về nhà và cũng chia buồn với thằng em. Anh Long nói.
_Nói lung tung. Chị Oanh véo tai anh Long làm anh la oai oái.
_Haha,hehe,hihi...
_Thôi, chúng ta bắt đầu nào. 123zô...23zô...
_Ăn đi nè, hả mồm ra. Uyên gắp cho tôi miếng thịt bò.
_Ừm cảm ơn hi.
_Nè chồng iu ăn đi nè. Chị Hằng gắp cho tôi miếng rau.
_Hi em cảm ơn.
Thế là bữa ăn hôm đó tôi được tẩm bổ nhưng món ngon....

Chap 83:
Một lúc sau thì cũng xong, bọn con trai cũng hăng hái giúp bọn con gái dọn dẹp bãi chiến trường.
Tôi thì không giúp gì được nên đành lủi thủi lên trên tầng tự kỉ.
Đang đứng thì thấy cái bóng người ở sau lưng. Tôi quay đầu lại thì thấy chị Oanh phía sau.
_Sao trông em suy tư vậy Quân.
_Dạ hi.
_Ở đây ai cũng thương em cả. Thế nên em đừng làm vậy nữa nha. Nhìn nè, như thương binh luôn á. Chị Oanh nói trêu tôi.
_Èooo.
_Thôi, chị xuống nhà đây. Em vào phòng nằm đi.
Tôi không trả lời chị, tôi hít một hơi thật sâu rồi vào phòng nằm ngủ một giấc cho thoải mái.
_Quân, quân cậu dậy đi.
_Ưm...ưm. Linh à. Tôi lấy tay dụi mắt.
_Cậu ra ngoài này với tớ đi. Linh ánh mắt buốn đưa tay ra.
_Ờ hè.
_Sao cậu lại dẫn tớ về phòng cậu làm gì? Tôi ngạc nhiên hỏi.
_Cạch. Cánh cửa phòng Linh được mở ra, bước vào trong đó tôi thấy một cô bé đang ngồi co ro trong góc tối. Cô bé ấy đôi mắt không có cảm xúc nhìn tôi.
_Hức, hức. Ba mẹ ơi, vì con chính là vì con nên ba mẹ mới chết. Con sẽ xuống gặp ba mẹ sớm thôi. Hihi. Con nhớ ba mẹ lắm. Cô bé đáng thương khóc rồi đột nhiên cười lớn.
_Ba mẹ đợi con tí nha. Cô bé ấy ngồi dậy rồi chạy lại soi gương, chỉnh sửa lại áo quần đầu tóc.
_Hihi. Ba mẹ thấy con đẹp không.
_Bụp...xoảng. Tiếng vỡ của tấm kính rơi xuống.
_KHÔNGGGGGGGG LINHHHHHHH. Tôi hét lớn lên rồi bật dậy khỏi giường. Từng giọt mồ hôi cộng với những giọt nước mắt tôi tuôn ra trên má. Tôi không biết giấc mơ vừa rồi là gì. Tôi vội mở cửa chạy xuống dưới nhà thì thấy Uyên, Hân, Lan Anh, Trang, Chị Hằng và Chị Oanh mà không thấy Linh đâu.
_Hân, Linh đâu rồi. Tôi thở dốc nói
_Cậu ấy lúc nãy lên trên tầng ý. Lâu rồi mà không thấy xuống. Hân nói.
_Ờ hì. Mà mấy thằng nghịch tử và anh Long đâu rồi. Tôi hỏi tiếp.
_À đi...
_Về nhà ngủ cả rồi. Nói thế chắc tụi đó ra Net. Chị Oanh ngắt lời Hân.
_Ờ thế thôi. Em lên phòng đây.
Tôi chạy nhanh lên tầng 3 nhìn đi nhìn lại cũng không thấy Linh ở đât. Rồi lại cố gắng chạy lên tầng 4. Mồ hôi chảy nhễ nhãi trên khuông mặt tôi. Tìm mỏi cả mắt cũng không thấy bóng dáng ấy. Tôi ngồi sụp xuống và thở.
Một lúc sau lấy lại sức tôi lại chạy lên tầng thượng.
Từng bước lên là từng nhịp thở mạnh của tôi song hành với nhau.
Bước lên phía trên, đập vào mắt tôi là một hình ảnh tuyệt đẹp có một không hai. Một cô gái mặc máy trắng cộng với làn da trắng tinh đang đứng nhìn xung quanh. Từng ngọn gió khẽ rung rinh tạo nên một bức tranh đẹp tuyệt hảo. Tôi bất thần đứng lặng trong vài giây, tôi công nhận một điều rằng. CÔ ẤY, RẤT ĐẸP VỚI VẺ XINH XẮN KHÁC NHỮNG CÔ GÁI...
_Linh. Tôi tiến lại gần nói
_Nhìn lén nha. Linh không quay lại mà khẽ vuốt tóc qua một bên.
_Ơ đâu. Tại tại mệt nên nghỉ ở đằng kia chứ. Nhìn đâu.
_Ừ. Linh vẫn nhìn xung quanh chứ không quay qua tôi.
_Cậu lên trên này làm gì thế? Tôi nói
_Hóng mát, nhìn xung quanh.
_Ừ.
Thế là hai đứa không nói gì nữa mà cứ đứng như thế.
_Cậu không giận tớ chứ. Sau một lúc thì Linh quay qua hỏi tôi.
_Không. Mà cũng có. Tôi thật thà đáp.
_Tớ xin lỗi, vì tớ không tin cậu. Lúc nghe cậu nói với Lan Anh ở trường học ý. Tớ tớ...
_Thôi không sao đâu, tớ bỏ qua rồi mà. Tôi mỉm cười.
_Ờm, haiz. Linh thở dài nói.
_Sao thế. Tôi quay qua hỏi.
_Không sao. Linh quay xuống luôn.
_Cậu sao thế. Tôi níu tay Linh lại.
_Không sao đâu. Tớ xuống nhà trước.
_À ừ. Tôi cũng không hiểu tại sao lại thế nữa............

Chap84:
_Linh. Tôi tò mò nên lúc hai đứa đi song song xuống cầu thang tôi liền hỏi.
_Gì?
_Cậu sao thế? Tớ làm gì sai hả.
_Sai nhiều lắm. Không kể hết được. Linh vẫn thế không nhìn sang tôi mà đáp.
_Để tớ suy nghĩ xem, tớ làm gì sai không đã... Thật là không có gì mà. Sau một lúc suy nghĩ tôi đáp.
_Ừ, cho là thế đi.
_Trả lời đi. Tôi chạy xuống trước rồi quay đầu chặn lại Linh lại. Tôi nhìn thẳng vào mắt Linh chờ câu trả lời.
_Đáng lẽ ra cậu không nên đến Hà Nội. Linh nói một câu nói làm tôi cứ đứng đờ ra thế mà không biết làm gì nữa. Tôi đã làm gì sai hay Linh đã hiểu lầm về tôi vì việc gì đó. Hai bán cầu não tôi hoạt động hết sức để tìm cách hóa giải câu nói ẩn ý của nhỏ vừa rồi nhưng không được.
_Cậu có biết : Nếu một cô gái đã đặt hết niềm tin của mình vào một thằng con trai. Nhưng người đó không biết mà lại quan tâm đến cô gái khác thì sẽ ra sao không? Linh dừng lại ở phía dưới cách tôi mấy bậc thang hướng lên tôi nói.
_Nếu thế thì thằng đó quá ngu rồi. Mà cậu đang nói đến đứa bạn thân cậu à. Để lúc nào tớ khỏi hẳn tớ gặp thằng đó tớ cho một trận. Tôi hí hửng hóa ra Linh như thế là vì đứa bạn thân nhưng điều tôi nghĩ lúc đó là quá sai lầm. T_T
_Thế cậu nên tự đánh vào cậu trước đi. Linh nhếch miệng nói.
_Sao tớ lại tự đánh tớ chứ.
_Vì người c....
_Quân , Linh hai người ở trên làm gì thế xuống đấy chơi đi? Lan Anh ở bên dưới gọi lớn lên phía hai đứa chúng tôi.
_Vì gì thế? Tôi bước xuống hỏi.
_Không có gì đâu.
Bước xuống thì thấy xung quanh tôi toàn girl mà không có thằng con trai nào.
_Eo. Sao tụi thằng Hòa đi đâu lâu về nhỉ. Tôi ngồi xuống ghế nói. Vì thực sự tôi vẫn rất ngại khi đứng trước con gái. Khi ở quê có được như vậy đâu nên tôi có phần không quen và giống như khi đứng gần là có biểu hiện đỏ mặt hay nói lung tung ngắc ngứ.
_Thôi mọi người ngồi đây tớ ra ngoài này nha. Tôi tính đứng dậy bước đi thì bị giữ lại bởi Trang và Hân.
_Ơ hai người làm gì thế? Tôi lùi người lại
_Hihi, hehe. Tụi tớ cùng hai chị đang chán. Mà không biết chơi trò gì hay là cậu làm thú vui cho bọn tớ nhé. Uyên nháy mắt rồi nhỏ ghé tai từng người một rồi mỉm cười một cách nham hiểm.
_Ck iu ơi, ngồi im nhé. Chị Hằng mỉm cười rồi từ từ mở trong túi xách ra nào là son môi, phấn.... Nói chung là đồ trang điểm của con gái.
_Chắc sẽ vui lắm đây. Lan Anh cũng cười.
_Mấy cậu chị tính làm gì thế. Tớ không đùa đâu nha. Tôi nép vào một góc để thủ thân trước.
_Giờ ngồi im nhé. Linh nói
_Linh, cậu trả thù tớ à. Tôi nhăn mặt đáp.
_Thôi, không nói nhiều nữa làm việc thôi. Chị Oanh lên tiếng.
_Hân em giữ tay Quân lại. Việc trang điểm để bọn tớ lo. Trang nói.
*Việc làm nhục bắt đầu:
_Uyên Trang đảm nhiệm việc tô son điểm phấn nhé. Linh thì ra sau kia lấy vòng giun bối tóc đuôi gà, còn con tó Oanh thì dọa tinh thần thui nhé. Chị Hằng sắp xếp việc làm từng người.
_Còn mày làm gì? Chị Oanh hỏi.
_Tí tao làm nhiếp ảnh gia, haha.
_Linh cậu trả thù đau tớ kia, please làm ơn thả tớ ra.
_Haha, tô mũi cho Quân màu trùng màu son luôn.
_Mối thù này ta sẽ nhớ. Mi mi và mi. Cứ đợi đấy.nhất là Uyên, mi nhớ đấy. Thù này không trả ta thề ta không là Quân.Tôi nói.
_Nói nhìu. Giải quyết nhanh đi mọi người.
Sau một lúc tôi cũng bị làm nhục cả thể xác lẫn tình thần.
Vẫn khồng dừng lại ở đó tôi bị đưa ra làm vật để chụp ảnh. Từng người từng người một làm đủ kiểu cười, chu mỏ, sociu... Xong rồi thì tôi được Hân đưa vào rửa mặt.
_Hơhơ, nhìn cậu buồn cười quá. Hân che miệng cười.
_Trông cũng buồn cười thật. Tôi bực thì cũng bực nhưng khi nhìn vào gương cũng thấy buồn cười lắm.
_Hihi.
_Tớ mà khỏi thì liệu hồn nhé Hân.
_Èo, tớ đợi.
Một lúc sau thì cũng xong vừa bước ra khỏi thì thấy tụi thằng Hoà , Anh Long cũng vừa về........

Chap85:
Tôi bước ra phía ngoài thì thấy tụi thằng Hòa về. Nhìn lại thằng Trung và Quang Béo thì có mấy vết bầm ở trên mặt. Tôi nhớ lúc nãy Hân tính nói gì đó nhưng bị chị Oanh chặn lại và lí do là đây. Anh Long và mấy thằng bạn đi đánh mấy thằng đánh tôi.
_Haha, tụi nó nằm viện khá lâu. Thằng Quang cười
_Công bằng rồi nhé. Xem mấy thằng chó đó còn to mồm nữa không? Thằng Phong nói tiếp.
Tôi bất thấn không biết nói gì? Từng giọt nước mắt lại rơi ra. Có phải tôi quá yếu đuối không, hay là tôi phải cảm ơn ông trời đã cho tôi gặp được những người bạn thân như anh em ruột thịt trong nhà.
Lúc ở dưới quê , đôi lúc tôi cũng bị bọn khác đánh nhưng chưa hề có một thằng nào ra cản hay giúp đỡ mà tụi nó còn hùa vào nhau mà hò mà hét. Đôi lúc tức quá cũng phải dùng võ mà đánh lại nhưng tôi cũng nhận được những lời khuyên của mẹ tôi : Nếu ai đánh con thì con cứ chạy đi chứ đừng đánh lại họ. Đánh đi đánh lại cũng không ai hơn ai đâu thế nên hãy học hai chữ thôi. Hai chữ này sau này con lớn lên ra ngoài xã hội rất có ích đấy "NHẪN NHỊN".
Tôi không nói gì mà bật khóc luôn, tôi khóc vì cạnh tôi có những người bạn tốt như vậy.
Một lúc sau:
_Haha, lúc nãy đánh sướng tay, đã thiệt. Thằng Hòa cười nói.
_Mày thì ngon rồi, có võ mà. Tụi tao cứ nhảy vào mà múc phê hơn. Thằng Khánh thêm vào.
_Mấy thằng bay phải học hỏi anh nhiều. Cái thằng tóc trọc trọc đấy anh cho nốc ao phát lật. Haha. Lần sau có gì al tiếp. Chứ tao hơi bị khoái mấy vụ đánh nhau này. Thằng Phương nói.
_Thế tụi nó sao rồi. Tôi xen vào hỏi.
_Lúc nãy tụi anh đánh xong lấy điện thoại gọi cho người nhà nó đến hốt xác rồi. Công nhận đánh sướng tay. Anh Long nói.
_Á đau. Uiza.
_Sướng này. Nhớ lúc đầu năm không nhờ nhóc Quân thì xem anh thế nào? Đó là mấy thằng kia đáng đánh chứ đánh lung tung. Anh coi chừng đó. Chị Oanh bên cạnh véo vào hông ảnh.
_Vâng. Tuân lệnh bà xã.
_Hahahahaha.
Ngồi được một lúc thì mấy đứa bạn cũng giải tán cả rồi. Chỉ còn tôi, Hòa, Uyên nữa.
_Quân.
_Gì hở? Tôi quay sang Uyên.
_Cậu thích Linh à? Uyên bặm môi hỏi, làm tôi không biết phải trả lời thế nào. Nói thích thì cũng không đúng lắm, mà không thích cũng chẳng phải.
_Sao cậu hỏi vậy? Tôi hỏi lại.
_Cậu trả lời đi, tớ với Linh cậu thích ai hơn? Uyên nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi tiếp.
_Mỗi người có một nét đẹp khác nhau. Cậu thì nhí nhảnh, yêu đời. Linh thì lạnh lùng, đáng yêu. Thế nên ai tớ cũng cũng... Tôi nói đến đó thì cà lăm luôn.
_Cũng gì?
_Cũng không dám mơ tới đâu. Tôi nói
_Nếu có một đứa con gái thích cậu lâu rồi mà chưa nói với cậu. Nếu một ngày cô ấy ra thì cậu như thế nào? Uyên nói.
_Cậu cứ đùa, có TÓ nó mới thích tớ. Tôi đáp luôn.
_Này thì tó, tó này. Uyên nhăn mặt rồi dùng tuyệt chiêu Véo Thần Chưởng.
_Tớ nói gì sai đâu mà véo tớ, hic. Tôi vì tay bị băng bó nên không xoa được nên cũng hơi đau.
_Thế cậu vừa nói ai Tó đấy? Uyên hai tay chống hông ngước mặt nhìn tôi vẻ bất cần.
_Ờ thì cậu hỏi đứa nào thích tớ thì tớ đáp có Tó nó mới thích tớ mà. Tôi đáp.
_Ừ ha, để xem sau này cậu sẽ phải thích con tó cho xem, hứ. Tớ đi tắm. Uyên nói mà tôi không hiểu luôn.
_Có điên tớ mới yêu con Tó. Tôi lẩm nhẩm trong miệng rồi lắc đầu ra ngồi xem Tivi.
_Cậu Là Thằng Ngố Nhất Tớ Từng Gặp, Để Rồi Xem. Uyên cười cười rồi chạy vút lên phòng.
Ngồi xem phim một lúc, quay lên nhìn đồng hồ thì cũng 17h25 rồi. Chắc pé Sún sắp về rồi. Không biết lúc gặp tôi thế này nhỏ sẽ khóc hay cười đây.
_Kingcoong....
Tôi bước ra mở cửa thì thấy pé Sún đang ngồi trên xe máy.
_Sún.
_Ơ, anh Quân. Sún dựng xe xuống chạy xuống ôm tôi luôn.
_Anh , ai làm anh ra thế này. Tại sao hai ngày rồi anh không về. Anh có biết mọi người lo lắng cho anh lắm không. Huhu. Nhìn này trông không gặp có hai bữa mà mặt xanh sao xơ xác thế này hả. Sún vừa nói vừa mếu.
_Anh không sao mà, anh về cho bé tẩm bổ này. Tôi trêu nhỏ.
_Ok anh về đây đừng đi đâu nữa nhé. Anh vào nhà trước đi để em dắt xe vào. Tí vào em tra khảo sau. Pé Sún quệt nước mắt nói.
_Èooo.
Bước vào nhà, tôi được bé Sún tra khảo như tù nhân. Sau một lúc tôi cũng được tha bổngggggggggg...

Chap 86:

Buổi tối ngày hôm đó tôi được Sún và Uyên thay nhau tẩm bổ. Nói tẩm bổ chứ tôi kén ăn lắm. Không bao giờ đụng vào thĩt mỡ, thịt lợn, chỉ ăn có chút thịt bò và thịt gà chả thôi. Có một tí mỡ là tôi không đụng. Có nhiều người nói Con Nhà Lính Tính Nhà Quan. Cái đó không phải vì lúc nhỏ tôi được mẹ cho ăn muối súp với cơm, đôi lúc lại nước mắm với cơm. Chứ ít khi mới được ăn thịt và từ đó định nghĩa từ thịt với tôi chưa có bao giờ.
_Hòa tí lên tao nhờ tí. Tôi nói.
_Sao mày? Nó ngồi xem tivi rồi quay qua đáp còn bé Sún và Uyên đang dọm mâm cơm xuống.
_Tí lên lau người tao cái. Tay như thế này tao chịu. Tôi nói nhỏ.
_CÁI GÌ??? KÚT KÚT KÚT. Tao đéo gay. Thằng Hòa trợn mắt lắc đầu.
_Èooo. Đi đi anh Hòa đẹp trai. Không lẽ anh để em thơm như thế này mai đi học. Tôi lại gần năn nỉ.
_Đéo mày nhờ Uyên đi.
_Mày bị điên à? Uyên là con gái mà. Tôi đáp.

Bạn Đang Đọc (Hồi Ký) Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - Chap 86 Tại http://Story.2ola.Net
_Cái gì cần nhờ tớ vậy. Uyên vẩy vẩy tay để khô nước.
_À thì k.h.ô.n.g c.ó....
_Thằng này nhờ Hòa lên lau người giùm nó. Thằng Hòa thản nhiên nói.
_Aaaa thằng tó mày đứng lại cho tao. Thằng Hòa la thất thanh khi bị tôi cho một cái vung tay ở vai. Vì tay được bó bột nên rất cứng. Nên đánh rất đau.
_Thôi, để tớ lên giúp cho. Uyên mỉm cười e thẹn.
Tôi thì lúc đó vút lên phòng và khóa cửa lại rồi.
Một lúc sau tôi ghé tai vào cửa thì nghe tiếng bước chân đi lên.
_Cốc cốc... Tiếng bước chân ngày càng gần.
_Haha, xin lỗi nha thằng em. Ai bảo mày nói ngu. Người ta là con gái mà mày nói vậy thì tao còn mặt mũi nào nữa. Tôi nói.
_Cốc cốc.
_Mở cửa ra , tớ nè. Uyên bên ngoài nói.
_Uyên hả, tớ đang rửa đây rồi , gần xong rồi. Tôi bên trong nói dối vào bên trong WC xối nước lên đầu cho tóc ướt để Uyên nghĩ tôi lau người rồi. Tiếp đến thay áo. Tôi vội chạy lại tủ quần áo để kiếm thay áo. Kiếm thì kiếm xong rồi nhưng điều quan trọng nhất bây giờ là Làm Sao Thay Áo Bây Giờ.
_Mở cửa nhanh lên.
_Đợi tí, tở mở liền này. Tôi vội chạy ra mở cho Uyên vào.
_Cậu tắm rồi hả. Uyên nhìn đi nhìn lại tôi nói.
_À à ừ. Tôi ngắc ngứ đáp.
_Sao áo quần cậu chưa thay. Tính ở dơ hả. Uyên trêu tôi.
_Èooo. Tại vì ...
_Nào để yên để tớ tháo tay ra để thay áo nào. Uyên nhẹ nhàng nói.
_À ừ... Tôi gật đầu đáp rồi từ từ đưa tay lên.
_Èo. Cảm ơn ha. Rồi được rồi, cậu ngồi đây để tớ vào tự lau nà. Tôi nói.
_Đi vào đây, tay như thế thì lau gì? Uyên kéo tôi vào trong và lau người giúp. Tôi cảm nhận được sự ngại ngùng không hề nhẹ của hai đứa. Nói về tôi thì cũng đỏ mặt lúc đó rồi.
_Ok, xong rồi. Uyên nhìn sang phía khác nói.
_À ừ , cảm ơn. Nhưng chưa xong, còn cái này nữa. Tôi chỉ tay xuống cái quần jean đang mặc lúc sáng tới giờ, vừa nói xong thì Uyên nhìn tôi với ánh mắt không thể nói gì nữa.
_Phần còn lại thì tùy cậu xử lí. Uyên đỏ mặt rồi ra bên ngoài ngồi.
_HÒAAAAAAAA. Tiếng kêu với tần số 5000hz/h của tôi.
_Có tao đây. Thằng Hòa nó thò lò ngoài cửa phòng tôi tự bao giờ nó bước vào.
_Thay quần cho tao. Tôi nói nhỏ.
_Thế từ giờ đến lúc mày khỏi tao đảm nhiệm công việc thay quần cho mày à? Thằng Hòa ngây thơ nói.
_Haha, mày giúp tao cởi quần này ra phát, nó bó quá. Tôi đáp.
_Ừ rồi, mày tự làm đi. Mà sao mày không nhờ Uyên giúp cho. Nó trêu tôi.
_Biến. Tôi đáp nó ra bên ngoài và khóa cửa lại.
Sau một lúc thì cũng xong, tôi mặc vội quần vào và bước ra ngoài.
_Xong rồi à, sạch sẽ chưa đây. Uyên ngồi trên giường vuốt vuốt cằm rồi troll tôi.
_Èo. Giúp tớ mặc áo vào cái.
_Nè.
_Cảm ơn nhé.
Được một lúc thì tôi cũng buồn ngủ vì tay thì đau không biết làm gì cả.
_Hờizz oáp oáp...
_Cậu muốn ngủ rồi hả. Uyền ngồi nghịch điện thoại thấy thế tôi cũng lại xem nhỏ đang chơi gì thì thấy đăng ảnh lúc chiều lên Facebook. Tôi đọc vài comment thì thấy mấy anh chàng bình luận thế này:
_Thằng kia bêđê hả Uyên.
_Em chụp với nó là một sự mất mát không hề nhẹ....
Thấy tôi đang lén đọc thì nhỏ vội thoát ra bên ngoài và tôi thấy hình nền nhỏ lưu là ảnh tôi bị làm nhục và Uyên đang chu mỏ nhắm tịt mắt và phồng má.
_Đẹp không nè. Uyên đưa hình đó ra trước mặt tôi.
_Xi. Thôi tớ muốn ngủ oài...oáp...oáp.
_Thế cậu ngủ ngon nhé. Tớ về phòng đây.
_Ừ cậu ngủ ngon...
Tôi thả mình lên chiếc giường êm ái và sẵn sàng chuẩn bị cho một ngày mai tốt lành, mới mẻ.....

Chap 87:

Một ngày mới lại bắt đầu. Tôi lờ mờ tỉnh dậy vì thấy hơi nhói ở tay.
Bước ra bên ngoài ban công thì bầu trời vẫn bao phủ một màu đen. Tôi nhìn về đó có phải cuộc sống mình cũng bao trùm một màu đen thế không. Tôi từng bước xuống dưới nhà và lò mò tìm cái chìa khóa để mở cửa. Vì bây giờ cũng tầm 4h35 rồi nếu ngủ nướng cũng không được. Vì tôi có một thói quen rất ít khi nướng mà đã nướng thì có lẽ phải cháy nhà.
Đang loay hoay thì bỗng có một cơn gió thổi mạnh vào khiến tôi cảm thấy lạnh lạnh.

Bạn Đang Đọc (Hồi Ký) Niềm Hạnh Phúc Của Một Thằng Nghèo - Chap 87 Tại http://Story.2ola.Net
_Vùùù...
_Ai ai thế? Tôi bật người quay lại thì thấy sau lưng mình có một con ma.
Tóc thì rối xù che mất cả khuôn mặt. Nhìn xuống phía dưới thì Ôi. Nó dám ăn trộm dép của ai đấy.
_Ai ai. Tôi run run nép thẳng vào cửa mà hình như con ma đó nó không nghe thấy lời tôi nói thì phải, nó vẫn cứ tiến gần tới phía tôi.
_Oáp...oáp...Quân hả...oáp...sao cậu ngồi dưới đất thế? Con ma ấy lấy tay che miệng lại ngáp, tôi suy nghĩ trong đầu chả lẽ mã biết nói, nhung khi nghe thấy tiếng nói đó thì tôi nhận ra đó là ai òy.
_Uyên, Uyên hả. Tớ tớ làm rơi chìa khóa. Tôi giả vờ nói.
_Ờ. Oáp...oáp.
_Cậu muốn ngủ thì vào nhà ngủ đi. Tôi quay qua hỏi nhỏ.
_Thôi. Giờ này ngủ nhỉ nữa. Uyên híp mắt sociu.
_Thế chúng mình đi tập thể dục tí rồi về ha. Tôi và nhỏ song song hết dãy đường thủ đô. Có nhiều chỗ tôi không biết thì Uyên đều trả lời giùm.
_Uyên ở chỗ đó là chỗ nào? Tôi quay sang chỉ phía bên kìa đường.
_À đường Lý Tự Trọng ý. Uyên lướt lướt với chiếc điện thoại cảm ứng rồi hướng mắt về phía tôi chỉ.
_Có vẻ cậu có nhiều anh nhắn tin nhở. Tôi mỉm cười nói.
_Có đâu. Tớ xem ảnh mà. Uyên phồng má đưa điện thoại lên cho tôi xem là cái hình tôi đang ngủ bị tô lên mặt và mũi màu đỏ như thằng hề và một bên là Uyên đang nháy mắt. Hai ảnh đó được ghép liền nhau.
_Lúc đó cậu cũng chụp á hả. Tôi quay qua hỏi.
_Ờ hihi. Tớ có thể ngồi trong phòng một mình chụp ảnh mà không biết chán đấy. Uyên nhe răng cười.
_Uầy. Tôi nói rồi nhìn qua Uyên. Nhỏ mặc nguyên bộ đồ ngủ hình Đôrêmon màu hồng. Nói về nhỏ thì sở hữu một thân hình phải nói là đẹp. Tôi ngây thơ nhìn Uyên mà không biết ánh mắt của nhỏ đang khó hiểu nhìn tôi.
_Cậu nhìn gì đấy? Uyên lấy ngón tay trỏ đưa lên cằm rồi từ từ đi vòng tròn nhìn tôi không chớp mắt.
_Tớ tớ có nhìn gì đâu? Tôi lắp bắp đáp.
_Rõ là có nhé.
_Thôi, không nói nữa về nhà thôi. Tôi tránh ánh mắt của Uyên rồi bước đi.
_Xùy. Đứng lại đợi tớ với nào. Uyên lạch bạch chạy theo phía sau.
_Haha, nhìn giống vịt bầu quá cơ.
_Này thì vịt bầu, vịt trời. Mỗi câu nói là tôi lại nhận được véo của Uyên xinh gái dành tặng cho tôi.
Bước về nhà sau một lúc đi dạo thì cũng thấy tinh thần thoải mái hơn.
Sau một lúc nấu ăn thì 4 đứa chúng tôi lại ngồi vào bàn ăn và thưởng thức một buổi sáng đầy tuyệt vời.
_Hòa chở tao nhé. Tôi nói với nó.
_Sao mày không ngồi xe Uyên đi. Nó đáp.
_Mày muốn tao què thêm chân nữa à. Tôi nói.
_Mày nói cũng đúng. Thế là hai thằng phóng đến trường trong mọi ánh mắt ngưỡng mộ dành cho một thằng với 2 tay băng bó không ai khác chính là tôi.
Phóng tới trường thì cũng có nhiều học sinh tới rồi. Tôi và thằng Hòa 2 thằng cùng sánh bước đi. Vẫn như thế mọi ánh mắt trong trường cũng đổ dồn vào tôi. Nhìn tôi lúc đó y như người nổi tiếng mà bị băng bó tay ý.
Bước trên dãy hành lang lớp học. Đang đi thì thấy Ngọc đang đi lên luôn, thế là 2 đứa đi chung luôn.
_Tay cậu đỡ hơn rồi chứ.
_Ờ, hi. Có đỡ nhưng được cái bất tiện lắm.
_Hihi, chịu khó đi. Cho cậu nè. Ngọc rút ra trong túi một cây kẹo mút.
_Nào, đưa đây tớ bóc cho. Nếu không thì cậu chỉ nhìn mà không được ăn đó. Ngọc troll tôi.
_Èooooo. Tôi trề môi đáp.
_Nè.
_Cái gì?
_Hả mồm ra. Ngọc nói.
_À ừ tớ cảm ơn, hì.
_Không có gì vào lớp thôi.
Bước vào lớp thì cũng mới có ít đứa tới. Thấy tôi vào thì cũng lại hỏi thăm và có nhiều đứa cũng tò mò vì sao tôi lại bị như thế? Tôi cũng trả lời qua loa là ngã xe..........

Chap88:
Ngồi được một lúc sau thì nhiều đứa cũng đến rồi.
_Hi Quân. Hân bước vào rồi khẽ mỉm cười nhìn tôi.
_Hi.
_Sao đến sớm vậy, mà kẹo đâu cho tớ xin cái. Hân nhí nhảnh nghiêng đầu hỏi tôi.
_Kẹo này Ngọc cho tớ. Tôi rút cái kẹo mút tròn tròn ra rồi nói.
_Thế có cho hay là không đây. Hân nhíu mày khó chịu rồi xòe tay ra.
_Ờ thì có. Tôi suy nghĩ, bây giờ tiền trong túi thì không có. Mà xuống xin Ngọc lại không được.
_1phút đếm ngược. Hân khẽ mỉm cười rồi chống cằm nhìn tôi.
_Èooooo. Tôi trề môi đáp và thầm nghĩ Hân hôm nay sao mà giống Uyên thế vậy chứ.
_Nè. Tôi thản nhiên đưa kẹo mút của tôi cho Hân.
_Hì cảm ơn. Nhỏ đưa tay ra nhận lấy và cười híp mắt ăn ngon lành.
_Ớ, cậu không sợ bẩn hả. Tôi dõi mắt nhìn.
_Bẩn gì?
_Vì tớ ăn rồi mà cậu còn ăn.
_Không. Kẹo Ngọt như thế này đương nhiên tớ phải ăn rồi.
_Èo.
_Giờ tớ không ăn nữa, tớ trả nè. Hân nói làm tôi ngạc nhiên.
_Thế giờ sao. Lấy hay không lấy đây. Nhỏ nhìn với ánh mắt thách thức.
_Ờ thì... Tôi đang tính lấy tay đón lấy thì...
_Cho cậu nè Quân. Ngọc đưa cho tôi một cái nữa.
_Ờ, hi. Cảm ơn nha. Tôi nhận lấy cái kẹo từ tay Ngọc và nhìn sang Hân thế là tôi đón nhận cả 2 cái luôn.
_Ê, Vứt tao cái mày. Thằng Hòa phóng vào lớp rồi thấy tôi cầm kẹo nó xin ngay.
_Nè. Tôi đang tính đưa cho thằng Hòa thì gặp phải 2 phù thủy đứng bên cạnh.
_CÁI NÀO. Đồng thanh.
_Hòa mày, mày lấy cái nào? Tôi hỏi nó.
_Cái này có vẻ to hơn đấy. Thằng Hòa chỉ vào cái kẹo mút của Ngọc.
_Tao xin nhé thằng em. Thằng Hòa lấy rồi vô tư lấy mà ngậm ngon lành. Còn Ngọc thì đi ra hành lang đứng luôn.
Vài phút sau thì tụi con gái và 2 thằng mặt khỉ Trung và Khánh cũng tới.
_Thằng tó, kẹo mút anh đâu mà ăn một mình thế. Chia cho bạn bè đi. Giờ tới lượt thằng Khánh nói.
_Tao chán ăn rồi, mày ăn không. Nè cầm đi. Tôi nói.
_Thôi. Tao đéo cần.
Tụi bạn cất cặp sách rồi cũng tụ tập lại bàn tôi mà chém gió.
_Quân, tao hỏi nè. Con nhỏ mà mày làm gia sư ý. Nó xinh không? Thằng Khánh ngồi xuống cạnh tôi nói.
_Mày lại muốn làm gì? Nó mới lên lớp9 thôi cha. Tôi đáp.
_Nó tên gì? Xinh không? Nhà ở đâu? Học trường nào? Ba mẹ làm nghề gì?
_ghé tai đây tao nói cho. Tôi nói rồi thằng Khánh cũng làm theo nó ghé lại thật.
_2 chai Sting dâu. Tôi nói từ từ.
_Đậu má, anh em thế đấy. Vì mày mà tao bị đánh giờ có đưa không? Thằng Khánh hùng hổ nói.
_Nể tình mày, tao nói: nhỏ tên Phương, vòng 2 to hơn vòng 3, vòng 3 khá hơn vòng 1. Và đương nhiên vòng 1 nhỏ hơn 2 vòng kia.
_Để dành cho mày đấy.
_Mày Sẽ Phải Hối Hận Khi Thấy Phương, haha. Tôi cười đểu.
Ngồi một lúc thì thấy Linh bước ra ngoài. Nhìn Linh hôm nay rất khác với mọi ngày, từ khi đến lớp nhỏ chưa nói một câu gì? Tôi nhìn qua rồi cũng mặc kệ, có phải ở thời điểm lúc đó tôi quá vô tâm. T_T.
Ngồi một tí thì cũng vào học. Từng đứa từng đứa một ùa vào. Và Linh là người vào cuối cùng, tôi nhìn vào khuôn mặt linh thì thấy nó hơi nhợt nhạt.
Tiết 1 là tiết Văn.
_Tay em bị sao vậy. Cô giáo hỏi tôi.
_Dạ nó bị xe tông đấy cô. Một thằng trong lớp nói.
_Dạ không phải đâu cô bạn ý bị ngã. Vài đứa con gái trong lớp nói.
_Lần sau nhớ đi đứng cẩn thận nha em. Cô nói.
_Dạ vâng. Tôi đáp.
_Thôi chúng ta bắt đầu bài học nhé.
45phút trôi qua nhanh chóng, có đôi lần tôi quay xuống nhìn Linh. Nhỏ nhìn lên bảng nhưng tâm trí thì ở đâu đâu. Tôi không biết Linh bị gì nhưng chắc chắn, Linh đang cố giấu cái gì đó.
Giờ ra chơi, tôi bước xuống chỗ Ngọc để xin lỗi vụ kẹo mút lúc nãy.
_Ê Ngọc. Lúc nãy tớ xin lỗi nha.
_Không cần.
_Ớ, lúc nào tớ đền cho.
_Không cần mờ. Ngọc khó chịu nói, thấy thế tôi cũng bước lên luôn.
Tôi quay đi thì không thấy mấy đứa con gái đâu còn lại thằng Khánh. Thằng Hòa với thằng Trung , Phong đi theo tụi con gái, chắc là xuống căntin rồi.
_Ê cu, mua anh 2 chai sting. Anh đưa info cho. Tôi nháy mắt với thằng Khánh.
_Để tao xem mặt trước, không lại như thị nở mất 2 chai Sting của tao à. Nó nghênh mặt nói.
_Không tin thì hỏi Uyên, Hân hoặc Linh ấy.
_Ok, tí tao hỏi.
Mấy phút ra chơi trôi qua nhanh chóng, và tiết 2 lại bắt đầu........

Chap89:
Tiết 2 bắt đầu. Giống như tiết đầu cô Trà dạy toán cũng ngạc nhiên không kém khi thấy tôi mới bữa trước còn lành lặn mà bây giờ thành thương binh.
_Chào cả lớp, hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới à? Cô hỏi.
_Có đâu cô. Sĩ số 40 học sinh mà. Tụi con trai nhao nhao lên.
_Đúng đấy. Có ai học sinh mới đâu chứ.
_Sao cô thấy có anh thương binh nào ở đây. Cô Trà nhìn tôi rồi troll.
_Haha, thằng này vì gái mà bị đánh. Một thằng nóí.
_Nó bị ôtô đâm. Thằng khác nói
_Nó bị giang hồ xử, haha....blap...blap...
Sau một lúc đùa giỡn thì chúng tôi lại tập trung vào bài học.
_Lan Anh nè. Tôi quay qua hỏi.
_Gì hở?
_Cậu chép bài giùm tớ được không? Tôi ánh mắt long lanh nói như trẻ con vừa mới khóc xong ý.
_Thưởng cái gì đây? Lan Anh ngừng viết đưa bút lên miệng rồi nheo mắt qua nói.
_Thì kẹo mút, ok nha. Tôi đáp.
_Ok, nhớ đấy. Mai không có xử đẹp. Lan Anh nguýt rồi cầm lấy vở tôi và chép.
Tôi thì hai tay bị đau nên được ân xá chỉ cần ngồi im lặng và nghe giảng thôi.
Bất chợt tôi quay xuống phía dưới thì gặp ngay ánh mắt của Ngọc đang nhìn mình. Không phải nói chứ nhỏ quay xuống ghi bài tiếp chắc hẳn đang giận vụ kẹo mút lúc nãy.
Nhìn lên Uyên thì nhỏ vẫn năng động như ngày nào. Ngồi tán phét với thằng Hòa, thằng Trung phía dưới. Và điểm dừng cuối cùng của tôi là Linh. Linh khác hẳn ngày thường, đôi mắt Linh hiện rõ sự mệt mỏi và nhìn lên khuôn mặt thì rất nhợt nhạt và có một điều tôi nhìn thấy rõ là... (tí rồi sẽ biết)
45phút trôi qua nhanh chóng, trong giờ cũng có nhiều pha troll nhau giữa cô và trò để tạo ra niềm vui trong giờ học để không phải nhàm chán giữa các con số.
Giờ ra chơi, tôi thấy Linh đi ra ngoài hành lang thấy thế tôi chạy ra cùng và nhanh chóng nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé ấy. Tay Linh rất mịn và trắng.
_Bỏ tay tớ ra, cậu làm gì thế? Linh khó chịu vùng vằng nhìn tôi nói . Ở bên ngoài hành lang thì cũng có mấy đứa chỉ trỏ và nhìn hai đứa tôi.
_Đi đây với tớ. Tôi không để Linh kịp trả lời mà kéo thẳng nhỏ xuống phòng y tế. Nếu mà tôi lúc đó không gãy tay thì tôi dám chắc chắn vào lúc đó tôi sẽ bế nhỏ xuóng luôn chứ chả đùa.
Đi xuống phía dãy hành lang cuối lớp 11 thì tôi bị một thằng anh hùng rơm cản lại.
_Để cô ấy ở lại không thì đừng trách. Thằng đó chỉ về phía Linh, nhìn thì cũng đập choai, tóc nhuộm màu hạt dẻ cạo trọc hai bên.
_Tránh ra. Tôi nhìn thẳng vào mắt nó nói.
_Khi tao đang nói nhẹ, kút. Nó cười rồi lấy tay đưa lên miệng.
_Nếu tao không làm vậy. Tôi cười khẩy tay vẫn nắm chặt tay Linh.
_Uỵch. Thằng đó xô mạnh tôi một phát, làm tôi mất thăng bằng nên cơ thể tôi được rơi tự do xuống nền xi măng. Vì hai tay đều đau nên không dám chống để khỏi ngã. Vì nếu chống thì tôi sợ tay không lành lặn nữa vì bó lần 2 đau lắm chứ chả chơi.
_Bốp. Kút. Linh tát thằng kia một phát.
_Địt mẹ, con chó dám tát bố à. Thằng đó sau khi nhục vì Linh tát nó tính khùng.
_Bốp. Linh dùng karate đánh nó khiến cu cậu tránh đi vì nhục. Tôi lúc đó cười thầm " Đẹp trai cũng không làm gì cho đời "
_Đã không đánh được mà tỏ vẻ anh hùng. Linh bĩu môi đỡ tôi dậy khác hẳn tính cách lúc nãy.
_Vì ai hả. Tôi phủi phủi quần áo.
_Đã ốm rồi mà còn đi học. Tí biết tay tớ. Tôi lừ mắt nhìn Linh rồi kéo nhỏ đi mà không để nhỏ ú ớ gì cả.
_Cô giúp em xem bạn em bị gì không ạ? Tôi hỏi cô làm y tá trong trường.
_Ừ để cô xem.
_Còn đứng đó, lại kia ngồi đi. Tôi nạt Linh thì nhận được ánh mắt như là muốn nói rằng " Cứ để đó nha Cưng "
_Em bị ốm rồi, người nóng quá. Giờ cô cho uống thuốc tạm rồi về nhà lấy thuốc sau nhé. Cô Hợi nói với Linh.
_Vâng ạ.
_Lần sau ốm thì ở nhà nghỉ, biết chưa? Tôi lại ngồi ở ghế nói.
_Ờ hihi. Linh híp mắt cười.
_Cười hoài. Mà sao ốm thế, lý do. Tôi hỏi.
_Mệt.
_Nói không?
_Thì trời nắng, ăn uống không hợp lý... Nhiều lý do lắm. Linh lè lưỡi đáp.
_Lần sau nhớ đừng để bị ốm đó nhé. Tôi nhẹ nhàng nói.
_Ờ hứa đấy , Biểu tượng cảm xúc heart. Thui tớ đỡ rồi. Mình lên lớp đi. Linh mỉm cười nói.
_Ok.
Thế là hai đứa chúng tôi lại song song lên dãy hành lang của trường. Mỗi người một tâm trạng riêng, họ đang theo đuổi từng suy nghĩ khác nhau của họ...
" Có người bảo rằng: Tình Yêu Là Một Định Mệnh Của Hai Con Người Để Họ Đến Với Nhau...
Nhưng có nhiều người lại có nhiều ý kiến khác... Và điều đó được chứng tỏ qua từng nét vẽ từ trái tim của hai con người khác giớiii........ "

NGOẠI TRUYỆN:
*Review Hiện Tại:
Có phải chăng cuộc sống của mỗi con người chúng ta ai cũng có màu hồng không? Có phải chăng rằng chỉ cần có tình yêu thật sự thì không có gì ngăn cản được...
Tôi quay qua nhìn em. Em vẫn thế vẫn xinh xắn như ngày nào. Hôm nay em diện cho mình một cái áo pull rộng và chiếc váy chạm tới gối.
Không gian tĩnh lặng chiếm giữ giữa hai đứa. Tiếng xe cộ chạy qua cộng với tiếng ồn ào ở xung quanh nhưng tôi vẫn không quan tâm mấy vì ở bên cạnh tôi đang có một người con gái xinh đẹp nhưng lại mang trong người một vẻ lạnh lùng cố hữu.
_Hì, lại nhìn lén ! Linh khẽ vén mái tóc lên rồi mỉm cười nhẹ nói.
_Đâu...đâu có ! Tôi vội chối và quay mặt về hướng khác.
_Cái tật mãi không chừa..! Linh tủm tỉm cười.
_Mà em nè..!
_Hở.
_Khi anh đi làm rồi đừng có léng phéng anh nào nha. Tôi nói rồi vội quay sang nơi khác với vẻ mặt đỏ như cà chua của mình.
_Ôi... Người yêu của tôi ghen kìa ! Linh hấp háy môi rồi mỉm cười.
_Ghen...ghen, đâu có..! Tôi lắp bắp chữa thẹn.
_Chàng ngố. Tim em chỉ có chàng thôi ! Linh e thẹn nói, đôi má nàng đỏ hồng từ bao giờ.
_Hì !
Tình yêu của tôi và Linh chỉ có vậy. Có đôi lúc nhẹ nhàng mà thanh khiết. Có đôi lúc lại giận dỗi và hiểu lầm.
Lại một khoảng trống tạo ra từ hai đứa. Dù trong lòng muốn nói rất nhiều nhưng không biết muốn diễn tả ra sao, giống như cực kì bí bách vậy.
_Bé Linh.
_Dạ.
_Chủ Nhật anh đi rồi, ở nhà nhớ đừng léng phéng anh nào...
_......!
_Nhớ ăn mặc và ăn uống đầy đủ.
_.....!
_Lúc nào rảnh nhớ thì gọi anh.
_Hì , chưa gì mà đã lo xa. Linh tủm tỉm cười.
_Uầyyy hì ! Tôi gãi đầu.
_Mà thôi, giờ theo em ra đây. Em chọn giúp cho mấy bộ quần áo..! Linh đứng dậy rồi bước ra ngoài Shop bán hàng của gia đình mình.
_Thôi, đồ áo anh nhiều rồi. Không đưa nhiều đâu nặng túi. Tôi lắc đầu rồi thở dài.
_Cấm cãi. Đừng để ăn nhéo rồi mới làm. Linh khẽ nói nhỏ vào tai tôi, dù nhỏ nhưng khiến tôi phải làm theo.
_Ừa..!
Mấy phút sau trôi qua.
_Anh lấy cái này đi.
_.....!
_Vào thử đi, cái này, cái này và cả cái này nữa. Linh ném cho tôi tầm chục bộ quần áo. Nhỏ hăng hái bắt tôi thay đi rồi thay lại không thấy đẹp lại bắt tôi vào tay cái khác.
Sau một lúc thì tôi cũng chọn cho mình 5 cái quần jean màu chủ yếu tôi thích là màu đen và xanh. Và 5 cái short ngắn.
Sau khi chọn xong thì hai đứa lại đi ăn.
_Anh ăn đi, nhìn em hoài. Linh không nhìn tôi mà nhỏ chỉ khẽ đỏ mặt rồi cười.
_Đâu...có anh đang ăn đấy chứ. Tôi vội cúi xuống ăn và không biết người đang ngồi đối diện với mình đang tủm tỉm.
_Mà anh vào trong đó tính làm gì? Linh khẽ vén tóc của mình lên rồi nhìn qua hỏi tôi.
_Anh đi làm công ty chỗ thằng Hiếu làm ý.
_Ờ hì. Tí ăn xong rồi chiều hai giờ anh với em tới thăm một người.
_Anh cũng nhớ cô ấy quá.
_......!
Giữa buổi trưa mùa hè tháng 7, từng tiếng xe ồn ào phá vỡ sự tĩnh lặng của thời gian.
Bước về nhà tôi thấy bé Sún và thằng Hòa đang ngồi xem tivi, hai bác thì chắc đang ở trên phòng.
_Em lúc nào cũng cầm điện thoại nhể. Tôi ngồi xuống cạnh thằng Hòa rồi nói.
_Hứ. Kệ em. Anh muốn ăn cái này hông? Sún lườm tôi rồi đưa tay ra tính nhéo vào tôi.
_Thôi, hai đứa mày lớn đầu rồi mà như con nít. Chuẩn bị đồ đạc thế nào rồi. Thằng Hòa lắc đầu cười khổ.
_Tao với Linh mới đi mua về mày không thấy trên tay tao là cái gì đây hả.
_Eo ôi ! Toàn đồ đẹp không à nha. Bé Sún mở từng túi ra kiểm tra.
_Chị dâu, à nhầm. Em dâu bé mà lại. Tôi cười.
_Ộ Ôi ! Chu choa. Chưa gì đã muốn lấy chị Linh. Anh lo xa quá. Nhỏ nhăn mặt.
_À mà thôi, tao/anh lên phòng ngủ tí đây. Tí bé đưa lên giùm anh nha. Tôi nói rồi bước lên phòng mình và đánh một giấc....
Còn nữa....

NGOẠI TRUYỆN:
Review Trưa ngày 24/7/2015...
Đang nằm ngủ ngon lành thì.
_I miss you because I love you... Tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên ở cuối góc giường.
Tôi lờ mờ nhíu mày tỉnh dậy. Lấy hai tay dụi dụi mắt rồi cầm ngay cái điện thoại.
_Alô...oài...hời hời.
_Anh rửa mặt đi rồi em qua giờ đó, xem kìa cái giọng ngái ngủ, hihi.
_Ok tiểu thư. Tôi vội tắt điện thoại và che cái miệng đang ngáp ngắn ngáp dài của mình. Rửa mặt cho tỉnh táo tôi bước ra chọn cho mình cái quần jean đen rách gối và áo thun ngắn màu trắng.
Bước xuống nhà thì thấy bé Sún đang măm bim bim.
_Ôi có con chuột nào đang gặm bim bim đấy nhỉ. Tôi nháy mắt với bé và chuẩn bị tinh thần để chạy maratong.
_Chuột...chuột đâu. Nghe tôi nói thì nhỏ Sún giật mình co hai chân lên ghế sofa và đảo mắt tìm kiếm xung quanh. Tôi phì cười trước điệu bộ của bé.
_Haha, con chuột đang ngồi trên ghế đó kìa. Tôi cười lớn.
_À á, chết anh rồi anh Jun ơi. Nhỏ nhảy khỏi ghế và phóng đuổi theo sau. Nhưng các bạn biết rồi đấy con gái làm sao đuổi kịp được con trai. Sau cuộc chiến không cân sức thì bé Sún đã hai tay chống gối và thở phì phò.
_Hờ hờ, anh được...được lắm đấy. Tí về em mách chị Linh. Nhỏ nói không ra hơi và trở lại ngồi tựa ở ghế mà thở.
_Bleu, thôi, anh đi nhé bé con. Tôi trêu rồi mỉm cười bước ra cửa. Vừa lúc đó ở bên ngoài cũng có tiếng xe máy tới, không phải ai khác chính là em. Người con gái tôi yêu nhất.
_Hì. Đi thôi chàng. Linh diện cho mình một bộ quần áo giản dị. Áo dài tay sọc carô trắng đỏ kết hợp với quần jean bó.
_Để anh chở. Tôi lấy mũ bảo hiểm để một bên mà đội vào.
_Ờ hi. Linh bước xuống và ra phía sau ngồi.
Trên đoạn đường tới đó vẫn như cũ, hai tháng trước tôi cũng vừa mới tới. Tôi và Linh mỗi người một tâm trạng. Chắc hẳn rằng em cũng như tôi khi đi gặp cô ấy.
Chiếc xe máy bon bon trên con đường thành phố. Đi gần phía cuối con đường tôi vội quẹo sang trái và trước mặt chúng tôi là cái nghĩa trang.
_Anh đi từ từ thôi. Linh giật áo phía bên hông của tôi.
_Ừ ừ.
Dừng xe, tôi mở cốp xe ra lấy hai bó hương và gói bánh được treo ở phía bên phải cổ xe và một bó hoa tươi.
_Đi thôi em. Tôi nói nhẹ.
_Dạ. Linh đáp rồi líu ríu theo sau tôi.
Hai chúng tôi song song từng bước trên con đường trong nghĩa trang rồi cũng đã đến lúc cần đến.
Tôi nhìn Uyên, cậu ấy vẫn xinh như ngày nào. Nếu mà không có vụ tai nạn ấy thì đã không thể cướp mất người con gái tôi yêu. Từng kỉ niệm lại ùa về trong trí óc tôi. Từ ngày tôi là một thằng nhà quê nghèo mới đặt chân lên thành phố và rồi được gặp những người bạn thân nhất.
_"Hứ. Tên kia đứng lại đó..."
_"Ộ ôi, nhìn cậu dễ thương quá đi Quân ơi...hihi"
_"Tớ biết tớ sai rồi mà nếu cậu là tớ. Cậu sẽ làm như tớ thôi.huhu..."
_"Cậu có chịu tha cho tớ không?"
_"Haha, xem kìa đơ luôn rồi..."
Ngày 5 tháng 5 năm 2013. Một ngày tôi không muốn nhắc tới, ông trời và thằng lái xe khốn nạn kia đã cướp mất một người con gái tôi yêu. Sau ngày đó tôi giống như kẻ mất hồn, nhưng may mắn cho tôi là có những người bạn ở bên cạnh và đặc biệt là Linh, người quan trọng nhất ở bên tôi ở hiện tại.
_Cậu ấy vẫn đẹp, xinh xắn anh ha. Linh ngồi xuống rồi hấp háy môi nói.
_Hi. Tôi cố gượng cười rồi lấy tay chùi lên tấm ảnh người con gái đang mỉm cười trên bia. Chắc rằng ở một nơi nào đó không xa, Cậu ấy đang mỉm cười chúc phúc cho tôi.
Tôi mở bó hương ra và đốt. Xong xuôi, tôi đưa cho Linh một nửa.
_Uyên à, ngày kia tớ đi làm rồi. Hôm nay tớ tới đây để gặp cậu nè. Hi, cậu nhớ phù hộ cho tớ đấy nhé. Tôi lẩm nhẩm trong miệng rồi mỉm cười cắm nén nhang xuống. Quay sang Linh thì nhỏ cũng làm xong rồi.
Ngồi với Uyên một lúc thì tôi với Linh cũng ra về.
Chào Tạm Biệt Cô Bé Anh Yêu...
Gửi UYÊN. Ngày 24 tháng 7 năm 2015.

Chap 90:
Hai đứa chúng tôi lên đến lớp thì
bọn bạn ùa ra nói, hỏi đủ kiểu.
Đưa nhỏ Linh về chỗ ngồi thì tôi
vọt xuống chỗ Ngọc luôn. Vì để
xin lỗi vụ kẹo mt lúc nãy.
_Ngọc. Tôi ngồi xuống cãnh bên
nhỏ.
_Gì? Ngọc đưa mắt quay sang
nhìn tôi rồi lại dắt tai nhe vào
nghe nhạc và xem như không có
sự hiện diện của tôi lúc này.
_Tớ xin lỗi vì chuyện kẹo mút lúc
nãy. Tôi quay qua nói.
_Vì sao phải xin lỗi tớ. Tớ cho cậu
rồi mà , cậu có quyền cho người
khác chứ. Ngọc sắc sảo hơn tôi
nghĩ.
_Ơ, thì tớ mua cái khác đền cậu
nhé. Tôi lúng túng đáp.
_Không cần nữa đâu.
_Thế cậu muốn sao? Tôi đành
phải xuống nước nói.
_Hát cho tớ nghe đi. Ngọc nghe
thế thì rút tai nghe một bên và
qua hướng mắt chờ câu trả lời
của tôi.
_Eo, cái khác được không? Tớ
không biết hát. Tôi vội chối.
_Thế thôi, tớ không cần đâu. Xem
như tớ chưa nói gì nhé. Ngọc
lạnh lùng đáp.
_Thì...thì cũng được nhưng mà ở
đâu mới được chứ. Hay tí cậu và
tớ ra ngoài hành lang nha. Chỗ ít
người ý. Ok.
_Ờ hi, cậu về chỗ đi. Mọi người
nhìn kìa.
Tôi nhìn lên phía trên thì thấy
Uyên đang nhìn xuống dưới
phía chúng tôi với ánh mắt khó
hiểu.
_Hi, cậu. Tôi cười tình với Uyên.
_Cười gì? Nói gì với người ta mà
thân mật zữ ha.
_Có gì đâu chả là... À mà không có
gì đâu.
_Ghê đấy. Hứ.
Thoát khỏi cô nàng tinh quái
Uyên siêu quậy rồi cũng vừa
vào học luôn.
Tiết tiếp theo là tiết Lý của cô
Thủy.
_Nào , chào cả lớp. Trước khi bắt
đầu bài mới cô mời một bạn lên
làm bài cũ. Cô nói.
Nghe xong thì tụi trong lớp nhao
nhao lên và cúi đầu đọc thuộc lại
bài cũ.
_Cô mời em N.T.Khánh lên bảng.
Thánh chỉ ban ra cu Khánh ôm
mặt ngu đi lên bảng miệng thì
vẫn lẩm nhẩm để nhớ tí kiến
thức.
_Em trả lời cho cô biết lý thuyết
và công thức của bài hôm qua
chúng ta đã học.
_Dạ em thưa cô. Hôm qua
nhà...nhà em có việc nên...nên em
chưa học bài ạ.
_Thôi, em về chỗ ngồi đi. Cô Thủy
nhẹ nhàng nói. Thằng Khánh thì
mặt vênh đi xuống và cu cậu
tưởng mình đã thoát nạn nhưng
nào ngờ...
_Khánh 0 điểm , thôi, chúng ta
bắt đầu vào bài học.
Thằng Khánh vừa bước xuống thì thằng Trung tranh thủ troll, tôi ngồi phía trên mà cũng bó tay hai thằng bạn chí cốt này.
_Sao mày ngu thế, câu đó dễ thế mà.
_Ngu cái đầu gối tao nè, mày ngon lên mà làm. Thằng Khánh làm mặt ngầu.
_Được, để tao giơ tay nói... Mà nhưng cô không gọi bài cũ nữa mà. Thằng Trung nói vẻ ngây thơ vô số tội
_Tao ngứa rồi nhaaaa. Khánh gằn giọng mắt nhìn vào cái nắm đấm.
_À thôi, em xin rút hềhề.
Sau một lúc thì cũng xong tiết lí.
_Xuống căn teen thôi ! Ô zê. Thằng Hòa đề nghị.
_Quân xuống không? Hân vội cất mấy cuốn sách vở trên bàn rồi quay xuống hỏi tôi.
_Thôi, mọi người đi đi. À mà tí lên vứt tớ chai Sting dâu ha. Tôi mỉm cười nói.
_Chóc... Còn lâu nhé !!! Hứ. Ở đó mà... Uyên búng vào tai một phát rồi lườm tôi như đúng rồi.
Nhiều lúc tự mỉm cười chua chát và hỏi rằng: tại sao mỗi con người chúng ta lại có một phận đã định trước. Sao lại đem đi một thiên thần đang vui tươi, ngây thơ và nhí nhảnh ấy đi. Người đi thì không biết như thế nào? Nhưng người ở lại thì không thể diễn tả nỗi đau bằng lời đâu. Thế nên hãy trân trọng những gì đang có bên cạnh mình, đừng đánh mất những thứ quí giá đó mà sau này phải hối hận nhé!!!
_Đấm giờ đó nha. Tôi giơ tay phải đang bó bột lên vẻ muốn trêu cô nàng này.
_Cậu chưa chạm được vào tớ, tớ cho nằm viện một tháng giờ. Cứ liệu hồn đấy. Uyên nói câu sau có vẻ không hợp ý với câu đùa của tôi. Lúc đó tôi tự suy nghĩ trong đầu chỉ có 3 chữ "Là Sao Nhỉ"
_Ơ...Gì.i.i gh.ê.ê vậ...y. Tôi lắp bắp nói, đúng là mình ngốc thật. Đụng vào tổ kiến lửa làm gì?
_Thôi, hai anh chị tạm ngừng chuyện tình cảm sang một để còn xuống uống nước. Trang xí gái nói.
_Hihi, thế bọn tớ đi xuống đây. Linh cùng nhóm đi xuống, còn tôi một thằng thương binh ở lại trên này.
_"Biết thế lúc nãy xuống luôn" suy nghĩ trong đầu.
_Ehèm!!! Không được đi có vẻ không vui ta.
_Ơ... Hì. Đâu có. Tại trên này chán. Tôi quay sang nhìn Ngọc.
_Hì, hát nào? Nhỏ cười bẽn lẽn, ngón tay trỏ khẽ đặt lên má vẻ đăm chiêu.
_Ok.
Tôi và Ngọc đi ra phía hành lang chỗ khuất chỉ có hai đứa. Tôi suy nghĩ và chọn bài Mất Trí Nhớ của Chi Dân.
"Một mùa xuân anh nghĩ về em...anh nhớ về em...anh yêu em rất nhiều..." từng lời nhạc trong khi nghe bài này rất buồn mang một cảm giác cho người nghe về một chàng trai bị mất đi trí nhớ về một tình yêu đẹp. Và sau này khi tôi cũng hát lại bài này tôi muốn mình giống như nam chính trong bài hát nhưng tôi muốn mất đi trí nhớ về em về một người con gái tôi yêu rất yêu và mãi mãi yêu !!!

Chap 91:
Sau một lúc thì bọn kia cũng đi lên và tôi thấy Hân trong tay đang cầm 1 chai Sting dâu.
_Hì, nước của tớ phải không? Tôi cười và tính lấy thì bất chợt...
_Không cho uống. Uyên giật chai nước trên tay Hân rồi bẽn lẽn nguýt dài nhìn tôi đang đứng phía bên Ngọc.
_Ơ, kì vậy. Trời đánh tránh bữa ăn à nha. Tôi cà khịa lại vì bị giật mất cái chai nước.
_Ngon lấy lại đi. Uyên đưa ánh mắt thách thức.
_Hì, Ngọc bạn nói chuyện gì với thằng bạn của tui mà thấy khuôn mặt tâm trạng thế ! thằng Khánh nói vẻ mặt gian gian.
_Không mình với Quân nói gì đâu. Chỉ là... Mà thôi, mình vào lớp trước đây. Hì Quân, tớ vào trước nhé. Ngọc mỉm cười nói với tôi rồi bước vào trong.
_Thôi, vào trong đi. Giờ đứng ngoài hành lang suốt à ! Thằng Trung nói.
Mấy đứa bạn vào trong cả thì tôi vội quay lại gọi Linh Xinh Gái.
_Linh.
-... Linh không nói gì mà cũng bước lại đứng gần tôi.
_Khi nào tớ khoẻ tay thì hai đứa mình về quê tiếp nhé. Tôi chậm rãi nói rồi nhìn sang Linh.
_Ờ hi, nhất trí òy. Nhỏ hấp háy mắt cười.
_Ờ hè, ok nhé. Hứa đấy nha. Tôi giơ ngón tay út ra.
_Ôi, đau tay mà cứ cố. Tớ hứa được chưa ! Linh cười tươi như hoa.
Đôi lúc tôi nghĩ mình thật yếu đuối, đôi lúc tôi cũng cần một bàn tay và đôi lúc tôi cũng cần một người hiểu mình.
Ngay bây giờ đây, và chính lúc này đây. Tôi có cảm giác rất yên bình và thoải mái khi đứng bên Linh. Tôi không biết diễn đạt tâm trạng này như thế nào nhưng chắc chắn một điều rằng : "Tôi thấy Linh dễ xương nhất từ trước tới nay"
_Hôm nay cậu bị gì à? Linh cảm thấy tôi lạ nên nhỏ hỏi và tôi chỉ mỉm cười cho qua và cả hai cùng bước vào lớp.
Mấy tiết học trôi qua nhanh chóng, lúc ra về thì tôi cũng ngồi xe thằng Hòa. Lúc ở cổng trường gặp hai thằng Phương và Quang nên mấy thằng rủ nhau đi ăn kem vì thời tiết lúc này đang nắng và nóng. Tôi thì cũng Ok luôn vì lúc nãy đang ức bị Uyên lấy mất chai Sting.
Team 12 đứa cùng phóng tới quán kem ven đường.
Bước vào trong thì tôi thấy khách trong quán cũng khá nhiều, chủ yếu là tụi học sinh tuổi bằng tụi tôi. Tôi để ý phía bên trái cạnh góc bàn có một nhóm nữ sinh nhìn thì thấy có một đứa xinh là thôi.
Quán được trang trí cũng đẹp mang một không khí lãng mạn khi khách hàng đến. Đó là lúc tôi nghĩ quán về đêm chứ ban ngày thì bình thường như lên phường.
_Cô ơi ! Cho tụi cháu 2 kem xôi, 5 chè thập cẩm, kem vani , kem sữa. Lan Anh và Trang hí hoáy viết ở giấy.
_Trang , cậu không gọi chị Oanh tới ăn luôn à ! Tôi đề nghị.
_Ờ, tớ quên mất, để tớ gọi cho. Nhỏ lục trong túi rút điện thoại ra và gọi.
_Đúng đó, gọi thêm chị hằng nữa. Thằng Trung chớp cơ hội liền nói.
_Mày được thế là nhanh. Hoà càu nhàu.
Sau một lúc thì chị Hằng, Oanh và anh Long cũng tới thế là quán kem đông vui hẳn lên.
Nói chuyện một lúc thì kem cũng được đưa ra. Thế là sau 5 phút 14 cốc kem đã vơi hao đi phần nào còn tôi thì nhìn tụi nó ăn.
_Quân, mày không ăn hả. Thế thì đem đây .thằng Phương nói
_Tay tao thế này mày nghĩ tao ăn bằng niềm tin hả. Tôi quắc mắc nói.
_Hoà cậu sang bên kia ngồi đi. Hân nói.
_Hở, làm gì cơ. Nó hỏi lại vẻ mặt ngơ ngác.
_Qua ngồi chỗ mình nè. Hân nói rồi chạy qua chỗ cạnh tôi còn thằng Hòa lại ngồi chỗ Hân. Mọi người cũng hiểu và cũng không nói gì.
Thế là trong quán kem tôi là người được chăm sóc tận tình nhất.....

Chap 92:
Sau một lúc thì cũng giải tán ai về nhà nấy. Trên đường về thì thằng Hòa chở tôi. Còn Uyên chở nhỏ Hân. Vì nhà Hân cũng cùng đường về luôn.
_Uyên, mặt cậu sao thế ? Hai bên đi song song với nhau nên tôi vừa quay sang thì thấy khuôn mặt đó.
_Sao đâu, mặt tớ vẫn vậy mà. Uyên quay sang thản nhiên đáp.
_Ờhm, hi. Hân ngoại thế nào rồi, vẫn khỏe chứ và còn chuyện thằng cha kia nữa sao rồi !
_Bà cũng bình thường và còn chuyện kia cũng như thế ! Hân cười gượng rồi quay mặt sang bên kia.
Tôi cũng biết mà im lặng rồi lặng lẽ nhìn hai người con gái đi bên cạnh mình.
Sau này tôi nghĩ có phải ông trời đã quá ưu ái cho tôi khi được gặp những người bạn , người yêu như thế hay không.
Cảm xúc tâm trạng của một thằng con trai ở quê mới lên thành phố vừa bỡ ngỡ vừa tò mò. Họ không phải tò mò vì tiền hay vì cái gì khác mà họ tò mò vì cái tính cách con người trên đây mà thôi.
Bước vào nhà sau một buổi học mệt mỏi thì tôi lại lon ton đi về phòng mình và nằm. Bầu trời bên ngoài vẫn thế vẫn nắng chang chang như cái lò sưởi mùa hè.
Nằm một lúc thì thấy mồ hôi ra thế rồi lại tắm...
Điên thoai ko copy được nên tớ viết đến đây thôi nhé. Lúc nào tớ sửa sau á... Sơri

*Ngoại truyện* Linh tự bút ngày 27-9-2015.
Tối hôm qua tức 14 tháng 8 âm lịch. Tôi ngồi chơi LoL ở ban công nhà. Nhìn xuống dưới đường thì thấy những sinh viên đang đi trên đường đi học về những cô ,anh ,gì,chú ,bác đang tiến bước trên con đường đó đặc biệt nhất là những cặp tình nhân chở nhau đi dạo phố , nắm tay nhau đi chơi... Tôi thoạt nhìn rồi tự an ủi cho bản thân là chơi game tí rồi gọi Hân đi chơi. Vì chỉ có Hân là chưa có gấu còn Trang ,Lan Anh,chị Oanh, chị Hằng đều được người đưa đi rồi.
Có đôi lúc tôi suy nghĩ rằng : Tại sao hắn ta lại muốn đi làm ở trong Sài Gòn chứ. Hay là muốn bỏ rơi tôi một mình ở đây. Đôi lúc buồn lắm chứ , đôi lúc tủi lắm chứ. Ước gì tôi có 1 điều ước tôi sẽ ước :"Hắn sẽ về cùng tôi vào ngày mai" hờmm. Nhưng đó chỉ nói mà thôi.
3ngày trước tôi có gọi cho hắn qua Zalô vì hai đứa lúc nào cũng gọi , chat qua zalô.
_Anh mai về trung thu cùng em được không? Tôi tựa cằm nhìn vào máy tính vẻ mặt buồn thiu.
_Chắc không được bé Linh à ! Anh... Không để hắn nói hết câu, tôi vội tắt và vội đắp chăn hết kín mặt và khóc.
"Hắn không thương tôi nữa à"
"Hắn có biết rằng tôi nhớ hắn lắm không"
"Hay là Hắn có người khác rồi"
Tôi tự suy nghĩ và tự cười và lắc đầu rồi nằm ôm con gấu bông to bằng người mà hắn tặng và ngủ đến sáng mai.
Ngày 27-9-2015...
Thế là đến trung thu ồi, tôi vươn vai và nhíu mắt tỉnh dậy.
_Ơ, cốp... Ui za, đau... tôi lờ mờ tỉnh dậy.
Hơ, tôi đang mơ thì phải . Người đang ngồi trước mặt tôi là hắn, hắn đang mỉm cười nhẹ giống như chào ngày mới và má đỏ như đang lén lút làm gì vậy.
Tôi bỡ ngỡ vội véo tay mình phát xem có phải là đang mơ không? Nhưng không phải người trước mắt tôi là Hắn, chính hắn và là người tôi yêu, thương , hận, ghét nhất.
_Không phải mơ đâu bé con. con gái con đứa ngủ dậy cái tật không chừa được,hì. Hắn nói và vẻ mặt gian gian.
_Ờhm. Tôi thở dài và làm mặt giận. Tôi giận hắn lâu giờ, tôi muốn đè hắn ra và đấm thật mạnh cho hắn sống không bằng chết.
_Sao thế tiểu thư !!! Hắn nhìn xuống và hấp háy mắt vẻ ngạc nhiên.
_im lặng.
_Anh về không vui à hay là anh đi nha. Hắn quay bước tính đi ra và mọi bực bội trong tôi trỗi dậy.
_ANH ĐI THÌ ĐI LUÔN ĐI, ANH CÓ BIẾT LÂU GIỜ TÔI NHỚ ANH THẾ NÀO KHÔNG ! Huhu, NHÌN NGƯỜI TA CÓ CẶP CÓ ĐÔI CÒN MÌNH THÌ KHÔNG CÓ AI. MỖI LÚC TÔI BUỒN TÔI CẦN MỘT BỜ VAI NHƯNG KHÔNG CÓ AI CHO TÔI TỰA.HUHU. EM NHỚ ANH, HUHU. Tôi nói và đấm rồi ôm chặt lấy tấm lưng đó. Nước mắt tôi làm ướt một khoảng rộng trên áo hắn.
_Anh xin lỗi, anh cũng yêu em nhiều lắm. Nào ngoan đi, giờ anh không đi trong Sài Gòn nữa và ở lại Hà Nội. Ở lại với vợ anh, được chứ. Hắn nói rồi trao cho tôi nụ hôn trên trán và ôm tôi vào lòng. Tôi cảm nhận được hơi ấm của anh và tôi muốn giữ anh mãi những giây phút này. Và tôi muốn hét lên cho cả thế giới này biết rằng:
*EM YÊU ANH, NGỐ ƠI , ^^!!
Ngẫu nhiên
» Ca sĩ Lệ Rơi hát hit của Sơn Tùng M-TP
» [HÀI] 4 Câu tiếng Anh đọc cực buồn cười
» [Hài] 36 Tình Huống Vô Đối Của Người VN
» TeaMobi lên tiếng về việc Bug Ngọc Lục Bảo Avatar
» Kỳ thú loài cá mở “dịch vụ grab” như loài người
Bài mới
» Hóa chất bảo quản thực phẩm gây hại cho trẻ nhỏ ra sao?
» Tin Được không: Cây dương xỉ nhỏ này có thể giúp chống lại biến Đổi khí hậu
» Vi khuẩn kháng thuốc có thể lan tỏa theo Đường không khí, và Đây là tin không tốt chút nào
» 4 phiền toái mùa hè làm bạn Đổ bệnh
» Bị xây xẩm mặt mày sau khi ăn mì chính? Hãy uống trà gừng hoặc bạc hà
Xem nhiều
» Bói Tên vợ, chồng bạn sau này sẽ tên là gì đây
» Bản Đồ Trung Quốc nói lên tất cả
» [Chế 8-3] Chị em phụ nữ đi ra đi vào
» Những câu chửi cực bá đạo hay dùng trong khi chửi
» Tổng hợp 72 câu đố vui kèm đáp án hài hước nhất Việt Nam